Chuyện tình như phim

Cuộc tình của Vũ Công Chiến, sinh năm 1989, phường Xuân Đỉnh, quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội và chị Nguyễn Thị Hải, sinh năm 1985, quê Hòa Bình có một mở đầu lãng mạn. Khi ấy Chiến là lái xe taxi còn chị Hải là khách đi xe. Những câu chuyện trên một quãng đường không dài đã khiến cả hai người đều thấy tâm đầu ý hợp. Kết thúc chuyến đi, họ cho nhau số điện thoại rồi thường xuyên liên lạc. Chị Hải hơn Chiến 4 tuổi, lại có một con trai riêng mới 13 tháng tuổi. Dù đã có con nhưng chị Hải chưa từng được một lần khoác áo cô dâu, bởi lẽ anh Nguyễn Thành Tráng – người đàn ông là bố của con trai chị cũng kém chị 4 tuổi. Khi biết hai người yêu nhau, gia đình anh Tráng phản đối kịch liệt nên hai người không thể đến với nhau.

Biết rõ hoàn cảnh của chị Hải, Chiến lại càng thấy yêu và thương người phụ nữ này hơn. Sau một thời gian ngắn yêu nhau, Chiến quyết định đưa chị Hải và cháu Q. (con của Hải) về nhà mình ở. Nhưng Chiến đã vấp phải sự phản đối kịch liệt của bố mình. Bố Chiến dọa “nhà này nếu có mẹ con nó thì không có tao”. Thấy bố quá quyết liệt, Chiến đành phải thuê một căn phòng trọ gần đó để đưa mẹ con chị Hải ra ở. Ban ngày Chiến chạy taxi còn chị Hải ở nhà trông con, chỉ đến tối thì chị này mới phụ mẹ của Chiến bán hàng ăn.

Khoảng tháng 9/2017, Chiến trả phòng trọ cũ và thuê một phòng trọ mới tại tổ 29 cụm 4, phường Phú Thượng, quận Tây Hồ để đón mẹ đẻ chị Hải đến ở cùng. Khi hai người tính chuyện làm đám cưới thì không chỉ gia đình Chiến phản đối mà ngay cả mẹ chị Hải cũng không đồng ý. Đỉnh điểm vào ngày 8/10, mẹ chị Hải đã dọa nếu Chiến không chấm dứt quan hệ tình cảm với con gái bà thì bà sẽ tự tử. Sau đó, Chiến buộc phải bỏ về nhà ở. Đến ngày 19/10, con trai riêng của chị Hải bị ốm nên Chiến đã quay về chăm sóc. Ngày 20/10, Chiến phát hiện trong thời gian mình không ở cùng, chị Hải thường xuyên nhắn tin cho anh Tráng. Chiến vô cùng đau khổ nhưng vẫn im lặng.

Sau khi bé Q. khỏi bệnh, mẹ chị Hải lại tiếp tục dọa tự tử để gây sức ép cho Chiến phải đi khỏi phòng trọ của mẹ con bà. Khoảng 23h ngày 16/11, Chiến quay về lấy bản photocopy CMND để làm lại sim điện thoại, anh ta không vào phòng trọ mà ở ngoài nhắn tin nhưng không thấy chị Hải nhắn tin lại. Chiến gọi điện thoại thì chị Hải bấm máy bận rồi tắt máy. Từ ngoài cổng nhìn vào, Chiến thấy xe máy của anh Tráng đang ở trong sân nên đoán chắc hai người đã nối lại tình cảm và anh Tráng đến thăm con.

Chiến lặng lẽ bỏ đi làm. Nhưng trong lúc điều khiển xe chở khách, Chiến không sao xóa khỏi đầu mình hình ảnh đoàn tụ giữa mẹ con chị Hải và anh Tráng. Chiến gọi điện thoại cho người yêu nói chuyện lần cuối cho dứt điểm nhưng chị Hải không nghe máy. Sau đó, Chiến điện thoại cho anh Tráng rồi nhờ anh Tráng chuyển máy cho chị Hải. Khi chị Hải nghe điện thì Chiến nói: “Bảo thằng kia ra ngay khỏi phòng trọ đi”. Chị Hải nghe Chiến nói vậy thì đáp: “Anh cứ trả tôi hết tiền đi rồi tôi sẽ dọn ra khỏi nhà”. Chiến không giữ được bình tĩnh nói: “Nếu không bảo nó ra khỏi nhà thì đừng có trách”.

Tức giận, Chiến đi taxi đến một cây xăng trên phố Lạc Long Quân mua 50.000 nghìn tiền xăng, rồi về qua nhà mình lấy một con dao bấm. Đến khu nhà trọ, Chiến gọi điện thoại cho chị Hải thêm một lần nữa với nội dung: “Tao đã nói rồi mà hai đứa chúng mày không coi lời tao ra gì, chúng mày sẽ phải lĩnh hậu quả”. Chị Hải nghĩ Chiến dọa nên nói giọng thách thức: “Muốn làm gì thì làm”, rồi tắt máy.

Đối tượng Vũ Công Chiến

Thấy mình bị đối xử quá phũ, Chiến bật lửa đốt cửa phòng trọ và bộ bàn ghế mây tre ở phía ngoài. Thấy cửa phòng cháy, anh Tráng ôm con nhỏ chạy ra ngoài còn chị Hải lấy nước dập lửa. Trong lúc cuống cuồng, hai người va vào nhau ngã trước cửa phòng trọ. Lúc này, Chiến cầm dao đâm anh Tráng vào vai phải phía sau. Chị Hải hốt hoảng bỏ chạy thì vấp ngã và bị Chiến đâm vào lưng, kèm câu nói: “Anh rất yêu em nhưng em đã phụ anh, anh sẽ giết em rồi chết theo em”. Nhưng vừa nhìn thấy máu chảy từ trên lưng của chị Hải, Chiến đã hốt hoảng dùng tay của mình bịt lại vết thương rồi sau đó giục chị Hải điện thoại gọi cứu thương.

Đã từng tự tử vì chuyện tình cảm bị gia đình phản đối

Ngay sau khi người yêu được đưa đi cấp cứu thì cũng là lúc Công an phường Phú Thượng tới hiện trường và bắt kẻ gây án. Mặt buồn rười rượi vì lo cho sức khỏe của người yêu, trông Chiến vừa đáng giận lại vừa đáng thương. Phóng viên Tuổi trẻ & Đời sống đã có cuộc trò chuyện với Chiến ngay tại cơ quan điều tra.

– PV: Tay anh bị sao mà phải băng bó vậy?

– Vũ Công Chiến: Em bị bỏng xăng trong lúc giằng co với Tráng tại nhà trọ.

– Sao anh nông nổi thế? Nếu chẳng may ngọn lửa bùng to, cả chị Hải, anh Tráng và cháu Q. đều không qua khỏi thì sẽ thế nào?

– Thực sự lúc đó em đau đớn và hận lắm nên mới hành động như vậy. Em yêu Hải rất nhiều, vì yêu nên em đâu có quan tâm đến quá khứ của cô ấy đâu. Kể cả việc cô ấy có con riêng em cũng không bận tâm. Thực lòng em còn rất yêu thương cháu Q. cơ.

– Lúc quyết định đổ xăng đốt phòng trọ anh có biết cháu Q. cũng đang ở trong đó không?

– Em biết. Thế nên em chỉ đốt ngoài cổng, mục đích là để Tráng chạy ngoài thì em sẽ đâm Tráng. Lúc đó em chỉ muốn trả thù Tráng thôi.

– Vì sao?

– Vì căn phòng trọ ấy một tay em thuê, một tay em kê đặt đồ đạc và cũng là nơi em và Hải chung sống với nhau một thời gian. Thế nên khi Tráng có mặt ở đó em thấy đau đớn và nhục nhã lắm. Họ có thể gặp nhau ở đâu cũng được nhưng đừng hẹn hò nhau ở nơi bọn em đã từng chung sống.

– Có một sự thật mà anh bắt buộc phải chấp nhận là: Dù sao giữa chị Hải và anh Tráng cũng có một đứa con chung. Hơn nữa, họ không thể đến với nhau không phải vì họ hết yêu nhau mà vì họ không được sự đồng thuận của gia đình.

– Em hiểu. Thế nên em mới ngộ ra mình chỉ là người lấp chỗ trống, cho dù em đã yêu thương mẹ con Hải bằng tất cả sự chân thành của mình. Em yêu cháu Q. và hạnh phúc vô cùng khi nó cất tiếng gọi em là bố.

– Chị Hải bảo anh trả chị ấy đủ tiền thì chị ấy sẽ ra khỏi nhà trọ. Đó là khoản tiền gì vậy?

– Lúc thuê nhà cho mẹ con Hải ở em nói sẽ trả tiền nhà trọ cho cô ấy, nhưng vì chưa xoay được tiền nên hằng tháng cô ấy vẫn tự bỏ tiền ra thuê. Sau này cô ấy tính số tiền mà cô ấy phải bỏ ra thuê nhà gán vào nợ cho em. Với lại, em cũng vay mẹ cô ấy 10 triệu nữa. Tổng cộng lại khoảng 40 triệu.

– Sao anh lại phải vay tiền mẹ chị Hải?

– Thỉnh thoảng em cũng thả con lô, đánh con đề nhưng không trúng nên phải vay để có tiền trả chủ đề.

– Có vẻ như nói là yêu chị Hải nhưng anh cũng chưa giúp được gì nhiều mẹ con chị ấy nhỉ.

– (Im lặng)

– Liệu có phải vì chị Hải cảm thấy không thể nhờ vả vào anh nên tình cảm phai nhạt dần không?

– Không phải đâu ạ. Từ sau khi em bị mẹ Hải dọa, em bỏ đi khỏi phòng trọ thì Hải liên lạc lại với Tráng. Em đọc tin nhắn thì thấy Tráng hứa hẹn sẽ thuyết phục gia đình để đón mẹ con cô ấy về nên Hải lạnh nhạt với em.

– Sao thay vì chúc phúc cho họ anh lại làm chuyện dại dột thế?

– Em không thể làm được việc đó. Tình yêu mà, khi yêu rồi ai chả ích kỷ. Khi yêu Hải bị gia đình phản đối nên có lần em đã uống thuốc ngủ tự tử nhưng gia đình phát hiện sớm nên thoát chết. Thời gian đó Hải tận tình chăm sóc em nên em cảm động lắm. Em luôn nghĩ sẽ cố gắng yêu thương và bù bắp cho mẹ con cô ấy.

– Giờ mọi chuyện xảy ra như thế này rồi, anh có mong muốn gì không?

– Em chỉ mong Hải nhanh khỏe lại. Đến bây giờ thì em sẽ chúc phúc cho cô ấy. Cô ấy có thể không yêu em nữa nhưng em thì mãi mãi vẫn chỉ yêu mình cô ấy thôi. Nói thật là từ trước tới giờ em cũng yêu mấy người rồi nhưng chưa một ai cho em nhiều cảm xúc như cô ấy. Mong cô ấy bỏ qua lỗi lầm cho em.

Trọng Ngân

Gửi phản hồi