Trạm thu phí BOT T2

Lời “chất vấn” thấu tình đạt lý

Trạm Thu phí BOT T2 (phường Thới Thuận, quận Thốt Nốt, TP. Cần Thơ), cùng Trạm T1 (quận Ô Môn, TP. Cần Thơ), lập ra để thu phí cho dự án cải tạo, nâng cấp khoảng 30km đường quốc lộ 91. Nhưng việc đặt Trạm T2 ở cuối quốc lộ 91 – ngay sát nút giao của quốc lộ 80 từ Kiên Giang lên, nên xe đi từ quốc lộ 80 đi vào Long Xuyên (An Giang), bắt buộc phải nộp phí dù chỉ sử dụng hơn 100m trên tuyến nối BOT. Đồng thời chiều ngược lại, xe từ TP.HCM qua phà Vàm Cống (An Giang) hoặc xe ở An Giang muốn đi ra ngã ba Lộ Tẻ, rẽ quốc lộ 80 để về Vĩnh Thạnh (Cần Thơ), Rạch Giá (Kiên Giang) cũng phải mua vé cho suốt tuyến BOT này…

Trưa 16/1, chiếc ôtô tải 6,5 tấn chở đầy thức ăn gia súc của chị Nguyễn Thị Bích Vân (SN 1979, ngụ huyện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang), từ quốc lộ 80 rẽ vào quốc lộ 91, chạy thêm khoảng 150m thì dừng ngay làn thu phí của Trạm Thu phí BOT T2. Chị Vân nhìn nhân viên thu phí, còn anh nhân viên này giả bộ… ngó lơ. Một vài nhân viên khác xì xào, chỉ trỏ gì đó… Khoảng gần 1 phút sau, barie trạm bật lên, dù chị Vân không hề mua vé. Và chị thản nhiên lái xe đi về phía phà Vàm Cống, sang Đồng Tháp. Chị nói, chiều nay chị phải sang Cái Tàu Hạ (Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp), kịp giao số hàng trên xe cho 1 công ty.

Từ rạng sáng 10/1 đến nay, chị là nữ tài xế được “đặc cách” qua trạm này mà không phải mua vé. Số là, rạng sáng đó, chị dừng chiếc ôtô tải ngay làn thu phí số 6, kiên quyết không mua vé vì cho rằng xe không đi Cần Thơ mà về Kiên Giang. Nếu mua vé sẽ mất tiền oan vì không đi trên tuyến đường mà chủ đầu tư nâng cấp. Để đảm bảo an ninh trật tự, lãnh đạo T2 quyết định xả trạm, cho chị qua mà không phải mua vé.

Chị Nguyễn Thị Bích Vân

Đến trưa 10/1, chị lại đến trạm, và chất vấn nhân viên bán vé: “Đi có 150m mà chuyến đi, chuyến về đóng 280.000đ (xe 3 trục, 15 tấn, giá vé 140.000đ/lượt – PV), trong khi phí đường bộ xe tui đã đóng mỗi năm 13 triệu đồng. Trên đoạn đường ngắn này (từ ngã ba quốc lộ 80 đến Trạm T2), em mở rộng cái gì ngoài trạm thu phí chỉ chị coi?”. Những lời nói sắc bén của chị Vân khiến nhân viên thu phí ú ớ, và lát sau, chị lại được… xả trạm.

“Hổm rày, họ không thu phí xe tôi mỗi lần tôi qua. Chị khẳng định, mỗi lần “nằm vạ”, chị đều mong gặp được lãnh đạo trạm để chất vấn việc thu phí vô lý này, nhưng rốt cuộc họ trốn biệt, chỉ đạo nhân viên cho xe chị qua.

“Tui chỉ muốn kiếm tiền nuôi con”

Mỗi ngày ôm vô lăng chiếc xe tải đi tuyến Rạch Giá, rồi Đồng Tháp, chị ngồi xe nhiều hơn ngồi nhà. Chị Vân nói, lái xe mệt nhưng mệt nhất là chờ hàng giờ đồng hồ đến phiên bốc hàng lên xuống. Có những kiện hàng nặng gần gấp đôi chị, cũng phải kê lưng mà vác. Nhiều lúc, mồ hôi chị ướt hết áo, ướt luôn lưng ghế xe tải, tất cả chỉ vì miếng cơm manh áo cho gia đình…

Chỉ trong ngày 10/1, chị đã lái xe ngang Trạm T2 đến 4 lần (2 chuyến hàng). Chị mừng muốn khóc vì đã giành lại được tiền mua sữa cho con – 560.000đ tiền không phải mua vé, không phải số tiền nhỏ!

Chị kể, đứa con gái duy nhất của vợ chồng chị mới hơn 3 tuổi, gửi trường mẫu giáo, phải nhờ người em ruột đón rước giùm. Có ngày chị đi làm lúc con chưa ngủ dậy và trở về nhà khi con đã ngủ ngon, thành thử mẹ con chẳng nói chuyện được với nhau câu nào. Chồng chị lái xe đường dài, 2-3 ngày mới về một lần. Riết thành ra con gái chị gọi người dì là mẹ. Chị vừa mừng, vừa tủi. Chị bảo, nghĩ đến chồng, càng buồn hơn. Vài ngày gặp nhau một lần, nói đôi câu rồi ai cũng lăn ra ngủ, bởi mệt lử sau ngày dài ngồi sau vô lăng. Giờ, kêu chị vào bếp nấu món nào đó ngon ngon cho chồng, chị thấy còn khó hơn lái xe qua cung đường hẹp.

Chỉ đi một đoạn ngắn (từ nơi chụp ảnh đến nơi đặt tấm biển cao, ngang cột điện), ôtô từ quốc lộ 80 rẽ sang phải mua vé cho cả tuyến

Là con cả trong gia đình có hai chị em gái, chị nghỉ học từ năm lớp 12, bước vào cuộc mưu sinh chông gai, vất vả. Khi đã là chủ cơ sở nhỏ mua bán thức ăn gia súc ở tuổi ngoài 30, chị hay thuê 1 người đàn ông lái xe giao hàng. Người thuê, kẻ chở mướn, gặp nhau và thành chồng vợ. Mua thêm xe, thuê thêm tài xế và vợ chồng chia ra lái thuê… Đẻ con xong đúng 2 tuần, chị nhảy lên ôm vô lăng, chở hàng tiếp. PV TT&ĐS đã có cuộc trò chuyện với chị Vân.

– PV TT&ĐS: Từ lúc “làm căng” tại trạm thu phí đến giờ, chị có gặp áp lực gì không?

– Chị Nguyễn Thị Bích Vân: Không có gì, vì tui đâu có làm sai, quậy phá gì đâu? Chỗ cơ sở hay thuê tui chở hàng, chỉ chọc: “Mày ngon hé, lên báo rồi”, tui cũng nói, tại tui tức vì trả tiền vô lý thôi, chứ đâu ai xúi giục gì. Mới đây, một lãnh đạo Công an tỉnh Kiên Giang điện thoại, kêu tui đừng đem xe ra Trạm T2 nữa. Nhưng tui nói, tui đi lấy hàng mới phải lên. Tui cũng bảo mấy anh không kiến nghị những điểm vô lý của BOT này lên trên, để dân phải khổ. Cuối cùng ảnh hẹn bữa nào rảnh, gặp nhau nói chuyện tiếp…

– Nhưng trạm này đã thu hơn 1 năm, vì sao đến giờ chị mới phản ứng?

– Ngay những ngày đầu, tui cũng bức xúc lắm, nhưng nghĩ để lãnh đạo tỉnh Kiên Giang kiến nghị, giải quyết. Nhưng rồi, cứ bị mất tiền oan. Bữa đó, tui gom thử vé thu phí trong 1 tháng của 1 chiếc xe: 55 vé, tức mất đứt 4.275.000đ/tháng! Trong khi 4 chiếc xe của tui đóng phí đường bộ đã khoảng 40 triệu/năm. Rồi còn phí hộp đen hơn 1 triệu đồng/chiếc/năm; phí cho hợp tác xã vận tải – chỉ riêng chiếc xe tải hơn 6 tấn là 1,4 triệu! Ngày càng đẻ ra đủ thứ phí. Tui chỉ muốn kiếm tiền nuôi con, mà làm ăn sao khó quá!

Rạng sáng 10/1, tui đi làm bình thường. Nhưng khi tới trạm, sực nhớ có thông tin đã miễn giảm giá vé, nhưng nhân viên báo giá vẫn như cũ, nên tui tức lên, chất vấn. Cứ tùy cơ ứng biến, vậy mà họ… xả trạm. Công an đứng gần đó, cũng không can thiệp gì. Mình làm đúng thôi mà.

Uống vội ly nước, chị Vân mở khóa cabin, nhảy lên xe và tiếp tục công việc.

Về vị trí đặt Trạm T2, lãnh đạo tỉnh An Giang, Kiên Giang đã kiến nghị với Thủ tướng, Bộ GTVT, và đã yêu cầu chủ đầu tư lên phương án di dời. Nhưng đến giờ, không hiểu vì lý do gì, trạm này vẫn còn nguyên ở vị trí cũ…

Hồ Hùng

Gửi phản hồi