Vũ biểu diễn phun lửa

Kỳ 3: Cuộc đời lầm lụi của một “rồng lửa” lấy vợ năm 14 tuổi

Nhai dao lam như chén… chân gà nướng

Khu “phố Tây” Bùi Viện, TP. HCM, lúc 22 giờ, càng về khuya dường như càng náo nhiệt. Hai bên đường từng hàng dài người ngồi nhậu nhẹt, tiếng cười nói ông ổng. Lúc ấy, Trương Phạm Thành Vũ (SN 2002) hớt hải chạy đôn đáo vì… cảnh sát trật tự đang dẹp đường. Vũ và “đồng bọn” đi nhai dao lam, hôn rắn rồi ngậm xăng phun ra những ngọn lửa sáng lòa, cao vút, dài thượt và nóng ran. Điều này gây mất an toàn cháy nổ. Công an đi “bắt” những người diễn xiếc tạp kỹ như Vũ là đúng. Cậu chạy và mồ hôi túa ra như tắm.

Khi đã “sóng yên biển lặng”, Vũ lại lặng lẽ hành nghề, mấy năm qua vẫn thế. Vũ dừng lại ở một ngã tư, trước một quán bia lớn nhất nhì khu phố Tây. Nó lôi từ trong một hộp sữa đã đục vỏ và hoen gỉ, vàng ố ra một chai thủy tinh đựng thứ chất lỏng màu xanh canh hến. Vũ nhấp vài ngụm, súc miệng ùng ục trước cả trăm người ngồi trong quán đang ném ánh nhìn kỳ lạ về nó. Một vài tiếng kêu phấn khích, tiếng hét sợ hãi khi Vũ đốt hai cây kim loại được bọc chỉ ở đầu. Nó phun thứ chất lỏng vừa ngậm trong mồm, ngọn lửa phụt ra dài cả mét, nó vội cúi đầu tránh. Chứng kiến cảnh tượng đó, chúng tôi có cảm giác như đang nhìn một con rồng phun lửa vậy. Đến khi định thần lại, mọi người cũng hiểu ra cái chất lỏng nó vừa đổ vào miệng kia chính là xăng.

Sau màn phun lửa đầy mạo hiểm và ấn tượng, Vũ đốt thêm 2 cây đuốc (mỗi cây đuốc bao gồm một đoạn kim loại, cuốn chỉ trắng đã tẩm xăng), ngọn lửa bùng lên, nó nhét thẳng cây đuốc vào mồm. Cái lưỡi bé nhỏ chốc chốc lại nếm ngọn lửa. Một vài khách Tây khích lệ nó bằng những tiếng hò reo. Đa số khách du lịch đi ngang qua đều đứng lại, lôi những chiếc smart phone để ghi lại cảnh tượng “có một không hai” này. Còn đối với những người dân sinh sống ở Bùi Viện, hoặc chí ít những du khách Việt đã từng đôi lần nhìn thấy thằng Vũ diễn xiếc như vậy đều tặc lưỡi lắc đầu. Họ không quan tâm đến màn trình diễn đó vì nó chưa phải là tiết mục ấn tượng nhất.

Vũ lấy từ trong cái ống bơ ra hai chiếc dao lam còn mới nguyên. Nó quẹt quẹt hai con dao lam vào với nhau như muốn chứng minh rằng: “Đây là hàng xịn đấy nha”. Rồi nó nhét hai chiếc dao lam vào mồm, nhai rau ráu như nhai món khoái khẩu chân gà nướng. Chốc chốc, nó lại thè lưỡi dùng ngón tay trỏ chỉ vào những mảnh dao lam đang bị “cắn xé” bởi hàng răng của nó. Ơn trời, cái lưỡi nó không làm sao! Cậu kết thúc màn biểu diễn của mình bằng cách ném xuống đất những mảnh nhỏ dao lam dính một vài giọt máu đỏ tươi, nhưng màu đỏ ấy phải nhìn kỹ mới thấy, trông xa, máu nó đen kịt trong ánh đèn đường vàng vọt.

Cơ mặt Vũ giãn ra đôi chút vì đây mới là “tiết mục” cậu mong chờ nhất. Nó nhanh nhẹn thu bộ đồ nghề vào cái ống bơ, xách cái quần hơi rộng và lếch thếch bước vào quán xin tiền. Vũ len lỏi trong những lớp người ngồi ở các dãy bàn nhậu. Nhưng… không một ai cho nó tiền cả. Hoặc có màn diễn, Vũ đi mãi mới có người cho, song số tiền cũng chẳng đáng bao nhiêu: mười nghìn, hai mươi nghìn là quá nhiều. Số còn lại là vài ba nghìn lẻ. Thậm chí có ông khách Tây nọ cho nó hẳn… hai trăm đồng. Sau này nó lý giải với chúng tôi, khách Tây họ còn cho chứ khách Việt Nam thì “keo lắm”, nhưng khách Tây không thạo và vài người lơ mơ cũng ít để ý tiền nào mệnh giá to, có khi họ cho tờ mệnh giá 100 nghìn đồng, có khi họ cho 200 đồng, 500 đồng, số tiền bé đến mức không mua nổi một cọng hành. Ngày nào sộp thì Vũ kiếm được vài chục cho đến cả trăm nghìn cho 8 tiếng lao động ròng rã (từ 10 giờ đêm hôm trước đến 5 giờ sáng hôm sau).

Những chiếc dao lam mới và sắc nhọn được Vũ sử dụng làm đạo cụ

Khoảng 15 phút sau, tôi lại thấy bóng dáng bé nhỏ cà choắt của Vũ đang lầm lũi đi ra từ quán bar. Nó kiểm tra đồ nghề một lần nữa rồi đi sang quán đối diện. Nó ới lên một tiếng rõ to rồi lại bắt đầu quy trình biểu diễn như vừa nãy với một sự tập trung cao độ. Lần này nó diễn nghiêm túc và nhiệt tình hơn vì có ông Tây trót hứa “nếu làm theo yêu cầu của ông thì ông cho thêm tiền”. Nó bắt đầu nhấp vài ngụm xăng, quẹt quẹt đôi chiếc đuốc tự chế rồi lại bắt đầu phun lửa, nếm lửa và nhai dao lam. Cứ như vậy nó làm đi làm lại đến 3-4 lần. Chai xăng khoảng nửa lít vơi dần. Nó kết thúc màn trình diễn của mình với cái giá bọt bèo 20.000 đồng trong khi tiền mua xăng là… 25.000 đồng.

“Tôi mà chết không có tiền mua hòm luôn”

Đến nửa đêm, theo bước chân của Vũ, chúng tôi đi dọc hết con phố Bùi Viện lúc nào không hay. Đó cũng là lúc ở một quán nước nhỏ ven đường, vợ con của Vũ đang ngồi đợi. Vợ Vũ tên Bông, sinh năm 1999 (hơn Vũ 3 tuổi) đang đút đồ ăn cho đứa con lớn. Bông cưới Vũ đã được 3 năm. Hai “đứa trẻ” quen nhau trên con phố Bùi Viện khi Bông là đứa bán kẹo si-gum và một số đồ vật lẻ tẻ như bông tăm, bật lửa…, còn Vũ là cậu nhóc đi diễn xiếc dạo. Tính ra thời điểm Vũ lấy Bông, Vũ mới chỉ 14 tuổi, còn Bông 17 tuổi. Đến nay, Vũ – Bông đã là bố mẹ của hai đứa nhỏ. Đứa lớn, Bông bế vẹo cả hông theo mẹ đi bán si-gum. Đứa nhỏ mới một tháng tuổi bé như cây kẹo để ở nhà cho bà nội trông.

Ánh sáng nhá nhem từ những ngọn đèn đường và đèn màu hắt xuống các quán bia, quán bar phảng phất chút buồn, cũng như hương vị sầu đời của Vũ. Ngồi cạnh nó, hơi thở từ khuôn miệng của nó đậm đặc mùi xăng. Nó phải gọi hai chai nước ngọt cho vợ và cho nó uống để át bớt mùi xăng còn “vương vấn” mãi trong cổ họng. Vũ không dám ăn vì ăn là sẽ nôn hết sạch. Mùi xăng ám ảnh đầu lưỡi, ám ảnh trong mũi, ám ảnh cuộc đời bên lề đường của nó từ khi mới 10 tuổi. Trong cuộc kỳ ngộ dưới một góc sầm uất nhất của Sài Gòn, chúng tôi ngồi nghe câu chuyện về cuộc đời của nó, về những người tự nhận mình là “dưới đáy của xã hội”.

Mẹ của Vũ tên là Mộng Ngân, năm nay 51 tuổi, người gốc Hóc Môn, TP HCM. Cuộc đời chị Mộng Ngân được chị tự ví như một tấn bi kịch khi bị đàn ông phụ bạc. Trong cảnh tay trắng, một mình chị gồng gánh nuôi con. Giữa khó khăn bề bộn, một ngày thằng Vũ dẫn Bông về nhà và coi như vợ, rồi lần lượt sinh ra hai đứa trẻ. Hai vợ chồng Vũ không biết làm ăn, không giấy tờ, không hộ khẩu, không cưới xin, đẻ con ra cũng không giấy khai sinh nốt. Từng đấy con người sống chung với nhau trong ngôi nhà nhỏ chẳng có bất cứ vật dụng gì đáng giá. Ba mẹ con chị Ngân phải chung nhau một tô hủ tiếu mà chị Ngân nhịn ăn trưa đem về cho các con. Chị bảo, bố mẹ đặt tên chị là Mộng Ngân, là giấc mơ và khát vọng về tiền bạc (ngân), nhưng rồi cả đời chị bươn bả vẫn đói khát, không một xu dính túi. “Giờ tôi nằm xuống, cũng không có tiền mua hòm (quan tài) luôn”, chị khóc thút thít.

Gọi là nghề làm xiếc tạp kỹ chứ thực tình đấy là một vài mẹo nhỏ, thủ thuật nhỏ mà thằng Vũ học từ lúc 10 tuổi đầu. Nó học được từ một anh “đèo trẻ con” đi diễn xiếc. “Đèo trẻ con” (anh Hai Đèo) là một thuật ngữ trong giới này chỉ những người tương tự như cai thầu, bảo kê cho lũ trẻ diễn tạp kĩ kiếm ăn. Mỗi anh Hai Đèo có một nhóm trẻ con làm thuê mà các gã cầu bơ cầu bất đầu tư mua từ cha mẹ của các bé. Có gia đình “bán con mình” với giá chỉ 600 nghìn một tháng. Những đứa trẻ được gom lại rồi tỏa ra khắp phố phường. Một trong những nhóm trẻ ấy, ngày xưa Vũ từng hoạt động. Các cháu luôn bị các Hai Đèo “bảo kê” theo dõi, quan sát, thu gom tiền và ăn phần trăm rất “chát”. Chuyện sẽ được kể ở phần sau.

Quân Minh

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here