Ông Olivier hướng dẫn học viên làm gốm Raku

“Ông Tây” xưởng gốm

Nhiều người gọi xưởng gốm dành cho người khuyết tật Thừa Thiên – Huế (trung tâm Hy vọng) là xưởng gốm của “ông Tây”. “Ông Tây” cũng là cách gọi thân thương mà hàng chục người khuyết tật dành cho ông Olivier Oet (62 tuổi, người Pháp).

Hơn 40 năm trước, khi đế quốc Mỹ tăng cường leo thang các hoạt động chiến tranh tại miền Nam Việt Nam, ông Olivier cùng với gia đình mình đã xuống đường phản đối chiến tranh. 40 năm sau, như một mối cơ duyên, người đàn ông này lại tiếp tục gắn bó với Việt Nam nhưng ở một vị trí và vai trò khác hẳn trước đó. 8 năm trước tại Pháp, trong một chương trình dành cho người khuyết tật tại thành phố Paris (thủ đô nước Pháp), có một người phụ nữ tên là Xuân Phương nhận mình là người Pháp gốc Việt đến nhờ ông giúp đỡ các trẻ em Việt Nam bị khuyết tật. Khi biết được bà Phương cũng đang tham gia công việc thiện nguyện, giúp đỡ trẻ em nên ông đã kêu gọi cộng đồng tại Paris nên làm một điều gì đó để giúp đỡ những mảnh đời khó khăn.

Một thời gian sau, bà Phương qua đời, ông Olivier tiếp tục công việc thiện nguyện của mình. Ông Olivier đã vượt hàng nghìn cây số tới Nha Trang, gặp một số người và mở các lớp học làm gốm Raku (một loại gốm của Nhật Bản). Khoảng năm 2012, ông về Huế và tiếp tục mở thêm một lớp học làm gốm khác cho những người khuyết tật và thiểu năng trí tuệ tại trung tâm Hy vọng, thành phố Huế.

Sinh ra trong một gia đình có 4 thành viên, trong đó em trai ông Olivier không may mắc phải hội chứng down nên hơn ai hết người đàn ông ngoài lục tuần này thấu hiểu những thiệt thòi của người khuyết tật. Từ trước đó, gia đình ông Olivier đã mở các trung tâm dành cho người khuyết tật. Chính vì vậy người đàn ông này muốn tiếp nối truyền thống của gia đình.

Ông Olivier cho biết, mục đích của ông là để những người khuyết tật nhận ra được giá trị của bản thân mình, có thể trở thành những nghệ nhân, tự mình trang trải cho bản thân. Nói về việc chọn nghề gốm để truyền đạt cho những khuyết tật, ông Olivier chia sẻ, nghệ thuật gốm Raku của Nhật Bản khá đơn giản lại phù hợp với người khuyết tật, công đoạn ngắn, thời gian cho ra sản phẩm nhanh chóng. “Với tôi, nghệ thuật từ gốm sẽ giúp các em khuyết tật có thể sáng tạo riêng cho bản thân mình, giúp các em có thể hoàn thiện bản thân hơn”, ông Olivier nói.

Olivier với sản phẩm Raku do một học viên làm ra

6 năm qua, nhờ có sự giúp đỡ của ông Olivier, hiện 25 học viên của trung tâm Hy vọng đã có thể tự mình sáng tạo ra những sản phẩm gốm cho riêng mình. Các học viên đã biết tự nhào nặn đất sét để sáng tạo ra gốm Raku từ ly, tách, chén đến hình thù các con vật.

Sau khi đào tạo được các học viên, người đàn ông từ bên kia bán cầu nhận ra rằng thiệt thòi nhất của những người khuyết tật đó là gặp khó trong việc tìm kiếm thu nhập cho chính mình. Chính vì vậy, từ năm 2014, ông Olivier đã giới thiệu xưởng gốm tại trung tâm Hy vọng đến bạn bè của mình tại Pháp cũng như các tour du lịch cộng đồng. Mục đích nhằm để những người khuyết tật có thể tự mình trang trải cho cuộc sống.

Vợ chồng bỏ tiền túi lập xưởng gốm giúp người khuyết tật

Bận rộn với công việc của mình nhưng mỗi năm 2 lần, ông Olivier đều sang Việt Nam để thăm các lớp học do mình mở ra, trực tiếp giảng dạy cho các học viên. Thời gian trước, ông trực tiếp dạy những người khuyết tật tại các xưởng gốm. Sau này, anh Hậu “đệ tử ruột” của ông, cũng là một người khuyết tật, thay ông truyền đạt lại cho những người khác.

Trong suốt cuộc trò chuyện với chúng tôi, người đàn ông đến từ bên kia bán cầu luôn sáng lên niềm hy vọng cũng như vô cùng tự hào về những người học trò của mình. Khi được hỏi về quãng thời gian ban đầu vượt đại dương để đến một đất nước xa xôi làm từ thiện, ông Olivier chia sẻ, 3 năm đầu, khó khăn lớn nhất của ông là tìm nguyên liệu để sản xuất gốm vì nguồn đất sét tại thời điểm đó khá khó tìm. May thay, cũng trong thời gian này, ông Olivier quen với một giáo viên của Trường Đại học Nghệ thuật Huế. Tương đồng về quan điểm nghệ thuật cũng như cách sống nên hai người nhanh chóng trở thành bạn và mở lớp làm gốm Raku.

Nhìn lớp học làm gốm bề thế như bây giờ nhưng ít ai biết rằng thời gian mới qua Việt Nam làm thiện nguyện, ông Olivier phải tự mình bỏ tiền túi ra để giúp đỡ những người kém may mắn. Đến năm 2015, thông qua các mối quan hệ của mình, ông đã vận động bạn bè và người thân đứng ra thành lập một tổ chức phi chính phủ cho những người khuyết tật trong đó có cả việc hỗ trợ cho trung tâm Hy vọng Huế. Tổ chức này được mang tên Ateliers Vincent Maria Oet (AVMO) với 60 thành viên.

Sản phẩm gốm Raku do những người khuyết tật làm ra

Để có tiền và kinh phí hoạt động, ông Olivier cùng với các thành viên khác trong AVMO tổ chức ngày hội đoàn kết Pháp – Việt trong mỗi dịp giáng sinh. Trong những dịp này, ông Olivier đứng ra giới thiệu cho mọi người biết đến nước Việt Nam, cùng với đó là rao bán những sản phẩm làm từ gốm do những người khuyết tật làm ra với mục đích có thêm kinh phí dành cho những người này.

Từ sự kêu gọi của “ông Tây” Olivier, các Mạnh Thường Quân giúp đỡ cho AVMO ngày càng nhiều. Ông Olivier trở thành đại sứ cho tổ chức thiện nguyện này. Không chỉ dừng lại ở việc tạo điều kiện học nghề cho người khuyết tật, vợ chồng ông Oliver còn giúp đỡ các hộ dân nghèo tại huyện miền núi A Lưới của tỉnh Thừa Thiên – Huế bằng việc triển khai mô hình thí điểm nuôi dê.

Dù kém may mắn so với bạn cùng trang lứa khi mắc phải chứng thiểu năng trí tuệ nhưng khi tiếp xúc với chúng tôi, anh Võ Thành Long (23 tuổi, học viên của trung tâm Hy vọng Huế) lại rất hồ hởi khi được hỏi về “ông Tây lò gốm”. Với giọng nói ngọng nghịu, Long kể nhà anh ở phường Xuân Phú (thành phố Huế). Anh qua học làm gốm từ 6 năm nay và “rất thương ông Tây”. Dù không nói được một câu hoàn chỉnh, nhưng khi chúng tôi hỏi về người thầy của mình, anh Long đều trả lời rằng rất biết ơn. Lý do mà anh Long đưa ra khá đơn giản: Biết ơn vì ông Olivier đã giúp anh học được nghề gốm.

Những người trong trung tâm gọi ông Olivier Oet là người bán niềm vui và gieo hy vọng cho những mảnh đời bất hạnh trong xã hội. Bà Nguyễn Thị Hồng (Giám đốc Trung tâm Hy vọng Huế) nói, cá nhân bà, trung tâm và cả những người khuyết tật vô cùng cám ơn tấm chân tình của ông Olivier. Người đàn ông đến từ bên kia đại dương đã gieo niềm tin bất tận đến với nhiều người với tất cả chân tình. Bà Hồng còn cho biết, khoảng 6 năm qua, ông Olivier đã đầu tư khá nhiều cho trung tâm Hy vọng từ máy móc đến trang thiết bị làm gốm, tìm nguồn đất sét, tìm kiếm đầu ra cho những sản phẩm của những người khuyết tật. “Nghề gốm tại trung tâm khai sinh và phát triển được là nhờ công của ông Olivier, vai trò của ông rất lớn nhưng không đòi hỏi điều gì. Những năm đầu qua đây, ông cùng với vợ đã tự bỏ tiền ra để làm việc”, bà Hồng nói.

Ông Olivier cho biết, sắp tới ông sẽ về lại nước Pháp, công việc làm gốm tại trung tâm sẽ giao lại cho anh Hậu hướng dẫn các học viên. Sau đó, ông sẽ quay lại Việt Nam cùng với vợ của mình. Ngoài dạy làm gốm, vợ chồng ông sẽ dạy tiếng Anh cho các học viên với hy vọng những người kém may mắn này sẽ tìm được giá trị riêng của bản thân mình.

Nguyễn Điệp

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here