Kẻ thủ ác treo nạn nhân lên cây thập giá tại nghĩa trang

“Ma quỷ sống” chen chân với linh hồn người chết

Đến nghĩa trang Bình Hưng Hòa, rất dễ nghe thấy người dân xì xào về những chuyện ma quỷ, vong linh. Đó dường như là đề tài ưa thích của hầu hết những người buôn bán, kiếm sống xung quanh khu vực nghĩa trang. Ai cũng chen vào một câu, kể thêm vài chi tiết rùng rợn nhằm chứng tỏ bản thân đã từng thấy … ma. Song, cũng có người không tin một chút nào những chuyện rợn người về “oan hồn cô gái hát cải lương” hay “bóng ma đuổi người trong nghĩa địa”. Ví như người đàn ông mang tên Trần Văn Hẹn chẳng hạn – ông đã ở ngay trong nghĩa trang Bình Hưng Hòa từ năm 1993, và chưa biết sợ ma là gì.

Ông Hẹn năm nay vừa tròn 60 tuổi, cởi trần suốt ngày, phơi tấm lưng sạm nắng với bộ ngực toàn xương. Đời ông khổ, mấy chục năm trước đã không còn nhà cửa, cha xứ thương tình đưa ông vào nghĩa trang Bình Hưng Hòa, khu vực Thanh Minh Tương Tế, để trông coi các phần mộ. Ngôi nhà tạm bợ của ông nằm sâu trong nghĩa trang, chung với hàng ngàn ngôi mộ. Ông ở riết trong nghĩa từ bấy đến nay, sống nhờ tiền “thuốc nước” từ nhân thân của người nằm dưới mộ, đồng thời kiếm thêm bằng việc buôn bán đèn cầy, hương hoa… và chạy xe ôm. Sống cùng với mồ mả lâu quá, thành ra nụ cười của ông cũng trở nên lạnh lẽo và giọng nói rề rà thê lương.

Ông bảo: “Tôi ở đây 25 năm mà chưa thấy ma quỷ bao giờ. Có lẽ mình không đụng họ, thì họ cũng ngại đụng mình. Hồi trước còn khỏe, tôi chạy xe ôm ban đêm mà có thấy gì đâu! Linh hồn người chết thì tôi không thấy, cũng không sợ, chỉ sợ mấy thằng ma quỷ sống”.

Nghĩa trang Bình Hưng Hòa 

Ông Hẹn tiếp lời: “Nghĩa trang này ngày xưa trống trơn, tối thui, chẳng có ai quản lý nên trở thành đại bản doanh của bọn cướp, bọn gái làm tiền, và cả bọn tội phạm có tổ chức. Gái thì không nói rồi, sợ nhất là mấy tay cướp. Tôi nhớ mấy vụ tụi nó kêu xe ôm vào nghĩa địa, nhằm đoạn đường vắng, giết người ta đặng lấy xe. Dân tình trước đây cứ đi ngang qua khúc Bình Long, Tân Kỳ Tân Quý là chạy cho nhanh, ai gọi cũng không dám ngoảnh lại. Chưa hết, bọn tội phạm giết người thường chọn nghĩa trang Bình Hưng Hòa để phi tang sau mỗi vụ thanh toán. Suốt mấy chục năm tôi ở đây, cũng không ít lần công an đến nghĩa trang để tìm kiếm thi thể nạn nhân dựa vào lời khai của bọn tội phạm sau khi bị bắt”.

Trong ký ức của ông Hẹn, án mạng kinh khủng nhất mà ông từng chứng kiến là một vụ đánh ghen tàn độc xảy ra vào khoảng năm 1994. Ông Hẹn kể rành rọt: “Hồi ấy tôi đang nằm trong nhà thì nghe người ta ồn ào, tôi ra xem thì xém té xỉu. Trời ơi, nó giết người đàn ông to cao, rồi treo lên cây thập tự ở góc nghĩa trang. Người ta đồn án mạng là do ghen tuông, vì xác chết đã bị cắt mất bộ phận sinh dục. Ác quá!”.

Thỉnh thoảng, người dân sống quanh nghĩa trang lại nghe thông tin về những vụ án mạng đau lòng. Mới đây nhất, sáng ngày 15/3/2017, một người dân đi chăm sóc mộ phát hiện nam thanh niên tên Trần Công Danh (thường gọi là Tèo, SN 1992, sống lang thang) chết gần cạnh một ngôi mộ trong nghĩa trang, đầu có vết thương chảy máu nên trình báo cơ quan công an. Khám nghiệm tử thi cho thấy nạn nhân tử vong do chấn thương sọ não nghi do bị ai đó đánh.

Lối vào nhà ông Trần Văn Hẹn

Một ngày sau, Công an Q. Bình Tân bắt được đối tượng Đỗ Trần Thanh Phú (SN 1985) khi hắn đang tìm cách lẩn trốn. Tại cơ quan công an, Phú khai nhận cùng sống lang thang với Danh trong khu vực nghĩa trang. Tối 14/3/2017, Phú nghi ngờ Danh lấy tiền của mình nên dùng bình hoa của một ngôi mộ trong nghĩa trang đánh vào đầu khiến Danh ngã gục.

Ông Hẹn buồn bã: “Về vụ ma quỷ mà chú hỏi khi nãy, tôi cũng suy nghĩ nhiều, vì thường thì những lời đồn hay các câu chuyện bịa đặt đều có mục đích của nó. Theo tôi, trước kia nạn mại dâm, ma túy, cướp giết ở nghĩa trang diễn ra quá nhiều, vì muốn chấm dứt tình trạng đó, nên người dân sống xung quanh mới nghĩ ra những chuyện ma quỷ đầy ghê rợn như vậy, để hù dọa những đối tượng xấu này thôi. Rồi thời gian trôi đi, lời đồn ngày một lan rộng và dường như không thể dập tắt. Tuy nhiên, tôi thấy vậy cũng hay, vì có những đồn đại đó mà nghĩa trang yên bình hơn xưa nhiều. Ít nhất mấy kẻ cầu cơ xin số đề cũng bớt đến quấy rầy người chết”.

Dùng máu chó mực để cầu cơ

Nói về chuyện một số người tới nghĩa trang Bình Hưng Hòa nhằm xin số đề, ông Hẹn . “Tôi kể chú nghe mấy chuyện này, chuyện nào chú tin được thì chú tin, chuyện nào kinh quá, khó tin quá thì chú bỏ” – ông Hẹn tắt nụ cười, rào trước đón sau như thế.

Ông Hẹn minh họa việc bọn cờ bạc dùng cây inox xiên xuống mộ

Theo chia sẻ của ông Hẹn, tình trạng người dân tìm đến nghĩa trang Bình Hưng Hòa để xin số đề có từ lâu, đặc biệt rầm rộ vào khoảng 4-5 năm trước, khi dân nghiền cờ bạc từ khắp nơi trong thành phố và các tỉnh lân cận cũng tìm đến mảnh đất của hàng vạn người chết này với mục đích cầu cơ. Ông Hẹn kể: “Dân số đề tìm đến nghĩa trang dữ lắm. Lâu lâu, mấy bà nghe thấy mộ nào linh là chui vô đốt nhang khấn.

Theo dân chơi số đề, 12 giờ trưa, 6 giờ chiều, hoặc nửa đêm chính Tý là giờ linh. Thời điểm đó thì linh hồn mới hiện và cho số chính xác. Lúc cầu cơ thì họ lắm trò lắm. Hoặc là để trứng gà trên đũa tre, cứ di chuyển trên bàn cơ, trứng gà đứng thẳng trên đũa mà không đổ thì là “vong” cho số đó. Hoặc, “vong” nhập vô mấy người, phán số nào là đánh số đó. Nhiều khi tôi cũng tò mò ngó xem họ xin số thế nào, tôi hỏi xem có trúng không. Họ bảo cũng trúng. Tôi ghi số đề theo họ, nhưng sự thật là trật lất”.

Hầu hết những người xin số bằng trứng hay bằng cách “nhập vong” như nói ở trên đều là dân cờ bạc vặt, số tiền mà họ vung vào trò chơi đen đỏ chỉ là con số nhỏ. Tuy nhiên, có một dạng đánh bạc chuyên nghiệp, đánh lớn theo kiểu “chết bỏ”. Vì lý do đó, họ nghĩ ra nhiều trò cầu cơ hết sức kinh khiếp, bàng môn tà đạo.

Ông Hẹn lắc lắc đầu, buông giọng rất nhỏ: “Ai chết cũng có oan hồn phải không, thế mà bọn cờ bạc chẳng để yên cho người đã khuất được nhắm mắt. Nó lấy cái cây ống inox mà tròn vậy này, có cái mũi nhọn nhọn như cây xăm gạo vậy. Cây sắt dài chừng 2m có dư đấy. Mộ đất của người ta, nó đâm xuyên xuống, lấy tiết của nguyên con chó mực con đổ xuống xin số. Tiết đổ xuống một hồi rồi thì khói trắng phụt ra từ ống sắt, hình thù kỳ dị. Bọn nó ghi lấy ghi để các con số vào trong cuốn sổ, miệng cười hỉ hả sung sướng lắm – làm sao bọn nó nhìn thấy con số thì tôi cũng chịu, vì bản thân tôi chẳng thấy số má gì cả. Thấy bọn nó ác đức quá, làm vậy, người ta không có đầu thai được”.

Hoài Sơn

Gửi phản hồi