Bà Thu tự trộn vữa hồ và trực tiếp trám trét ổ gà

Gần 10 năm tự bỏ tiền túi vá đường

Dưới cái nắng đổ lửa, bà Nguyễn Thị Phượng Thu – 53 tuổi, ngụ khóm 1, phường 4, TP. Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp, vẫn cầm chiếc bay cặm cụi trét vá mặt đường. Bà lao động rất hăng say, đôi lúc bất chấp những chiếc xe rú ga băng qua, cán bừa lên “vết thương” của con đường vừa được bà Thu trám trét. Ấy vậy mà bà vẫn vui vẻ và miệt mài vá ổ gà, ổ voi.

Khi PV TT&ĐS tiếp cận, bà Thu vừa nói chuyện vừa thoăn thoắt đôi tay làm việc. Bởi bà rất lo những lỗ vá chưa kịp khô vữa hồ, trời mưa xuống thì trở thành hoang phí. Lỗ hổng mới chưa kịp vá, bà lại phải trét đi trét lại lỗ vá cũ, vì xe băng trên đường cứ cán lên. Có lắm người qua đường nhưng chỉ những ai quan tâm, thì mới biết được ý nghĩa của việc bà Thu làm. Còn những kẻ thờ ơ thì chẳng màng đến chuyện đó.

Trưa 7/7, khi bà Thu và một số người dân đã vá được một đoạn đường dài chừng 500m, nối từ cầu Cái Đôi (nơi giáp ranh giữa TP. Sa Đéc với huyện Châu Thành) về hướng xã An Hiệp (Châu Thành), thì trời bỗng đổ mưa. Một số người về nhà ăn cơm, chỉ còn lại bà Thu, ông Võ Văn Xịa và chị Trần Phước Ấm (cùng ngụ xã An Hiệp). Họ dầm mưa, nháo nhác chạy tìm dao, chặt những tàu lá chuối để đậy lên từng cái ổ gà vừa mới vá.

Bà Thu dầm mưa chặt lá chuối đậy những lổ vá chưa khô

“Nếu không đậy để mưa rửa trôi hết vữa hồ thì coi như mình mất tiền vô ích. Nhưng làm gì không khỏi hao. Bởi có nhiều xe cứ cán qua chỗ vá cuốn theo vữa hồ, làm hổng vết vá và mình phải trét lại. Nhiều lúc đang làm mà có xe chạy đến, tui phải đứng lên tránh, rồi còn làm lơ xe. Tui khoát tay hướng dẫn để xe chạy ít cán lên vết vá. Vậy mà cũng có xe chạy bạt mạng khiến mình đang vá đường phải nhảy vào lề tránh. Làm việc này mà nóng tính thì không thể làm được”, bà Thu tâm sự.

Bà Thu tự bỏ tiền túi ra vá đường đã ngót 10 năm. Thuở ban đầu, bà chỉ nhặt than đá người ta đốt xong đem bỏ đổ vào lấp ổ gà. Việc này chỉ thực hiện ở những hẻm nhỏ quanh nơi bà ở. Thấy cách làm này hiệu quả thấp nên sau đó bà Thu chuyển sang vá đường bằng vữa hồ. Và không lâu sau, bà Thu bị kiệt quệ tài sản.

“Cậu đừng nói với ai chuyện tui hết tiền. Bởi tui sợ thiên hạ nhạo báng mình nghèo mà làm phách. Gần 1 tháng nay, tui nhận lời vá con đường về xã An Hiệp dài khoảng 5km. Tui mới vá được hơn 3km thì tốn hơn 40 triệu đồng. Đó là toàn bộ số tiền mà tui dành dụm để cất nhà trong 5 năm qua. Con đường này còn khoảng 2km nữa, tui chưa biết lấy tiền đâu mua cát, đá, xi măng vá tiếp. Tui định lấy giấy tờ xe đi “cầm” 1 triệu đồng, mua vật liệu làm tiếp, tới đâu hay tới đó”, bà Thu bộc bạch.

Nơi bà Thu ở chứa đầy bọc phế thải

Thấy nhiều người chết do té ổ gà nên đi vá đường

Bà Thu kể, bà sinh ra trong 1 gia đình nghèo. Lớn lên bà Thu kết hôn với người chồng thường xuyên say xỉn, rồi ly hôn. Một mình bà bươn chải làm đủ nghề, từ chèo ghe bán tạp hóa đến ra đảo Phú Quốc làm thuê để nuôi 4 người con. Sau thời gian sống kiếp thương hồ, bà Thu được cha mẹ cho nền đất ở phường 4 để cất nhà ở. Không lâu sau, tình trạng sạt lở đã “nuốt” mất căn nhà ấy. 16 năm nay, bà và các con phải ra ở nhà trọ. Để duy trì cuộc sống, hàng ngày bà Thu đi bán xôi, chè, bánh bông lan…

Cuộc đời bà Thu hết sức truân chuyên, lận đận. Mặc dù nghèo rớt mồng tơi nhưng bà luôn giữ sự thanh bần. Bà luôn cố sức lao động kiếm những đồng tiền chân chính, nuôi con. Thế rồi, các con bà Thu cũng dần lớn và lập gia đình riêng. Tuy nhiên, họ cũng đều nghèo khó. Chẳng những vậy, người con gái đầu lòng của bà Thu còn chia tay chồng, để lại cho bà nuôi đứa cháu ngoại 10 tuổi. Bây giờ, trong căn nhà trọ chỉ có 2 bà cháu, ngày ngày rau cháo, đùm bọc lẫn nhau. “Bà cháu tui ăn uống hết sức tiết kiệm, cứ việc gì có tiền là tui làm nên cũng có chút tiền dư. Chỉ có điều gia đình tui đơn chiếc quá. Có lần, tui xích chân thằng cháu vào cột nhà, để đi làm thuê. Tui đi từ sáng đến 14 giờ chiều mới về. Vào nhà thì thấy thằng cháu nằm ngủ chèo queo”, bà Thu kể.

Bà Thu cho hay, mấy năm gần đây bà chắt bóp mua được chiếc xe gắn máy Trung Quốc để đi lại. Nhiều năm nay bà đi nhặt ve chai, rửa tô chén và chạy xe ôm. Số tiền dành dụm được bà mua cát, đá, xi măng để vá đường. Cứ 6 giờ sáng là 2 bà cháu bà Thu đã chất lên xe nào cát, nào đá, xi măng, rồi chở đi vá đường ở nhiều nơi. Đến khoảng 11 giờ trưa, bà chở cháu đến quán phở để rửa tô chén ăn công. Sau đó, bà lại chở cháu đi vá đường. Rồi đến cuối ngày, bà trở lại quán phở rửa tô chén.

Bà Thu vừa được chủ tịch tỉnh tặng bằng khen về hành động thiện nguyện của mình

“Tui đi vá đường mà gặp vỏ chai nước suối, bọc nilon hay thứ gì bán có tiền là tui nhặt. Tui còn chặt cây thuốc Nam đem về cho mấy nhà thuốc chữa bệnh giúp dân. Thấy người già lỡ đường thì tui cho quá giang. Còn ai kêu chạy xe ôm thì tui cũng chạy. Nói chung tui làm quần quật, gom lại kiếm được khoảng 200.000đ/ngày. Thỉnh thoảng gặp những vỏ chai dầu gội đầu bồ kết thì thu nhập ngày đó cao hơn. Bởi loại này bán được tới… 7.000đ/kg lận”, bà Thu chia sẻ.

Bà Thu cho biết, sở dĩ bà nhịn ăn uống, đi nhặt ve chai, rửa tô chén và chạy xe ôm cực nhọc để kiếm tiền rồi mang hết đi vá đường là bởi có lần bà tận mắt chứng kiến một người chạy xe vấp phải ổ gà nên té ngã rồi chết tại chỗ. Lần khác, bà lại chứng kiến 1 người sụp ổ gà bị thương nặng, rồi tử vong sau đó. Những cảnh tượng hãi hùng ấy khiến bà Thu nặng lòng trắc ẩn. Và dù rất nghèo, bà vẫn cố sức làm kiếm tiền, để vá những ổ gà “tử thần”, xem như một cách cứu người. Còn việc bà đã vá được bao nhiêu ổ gà thì bà không sao nhớ hết.

Chị Trần Phước Ấm – 41 tuổi (xã An Hiệp) nói: “Ban đầu thấy bà Thu tới vá đường trước cửa nhà, tui cứ ngỡ bả được bên từ thiện thuê. Hỏi ra mới biết bà ấy tự bỏ tiền túi ra làm nên tui cũng tham gia phụ giúp. Nhiều người chạy xe ngang nơi bà Thu vá đường hỏi có cần đóng góp tiền không thì bà lắc đầu. Bà ấy nói lỡ nhận tiền mà làm không đẹp thì mang tiếng. Thành ra bà hết tiền. Trong khi 2 bà cháu còn đang ở nhà trọ và kiếm từng đồng tiền sống qua ngày”. Còn ông Võ Hồng Điệp (ngụ phường 4) thì đánh giá: “Hiếm có ai làm được như cô Thu. Mỗi lần thấy đường hư là cô ấy đến vá. Đôi lúc tôi thấy cô ấy làm đến 15 giờ chiều mà không ăn hột cơm nào. Việc làm của cô ấy thật đáng quý”.

Trân Châu

Gửi phản hồi