Hàng ngày, Thắng luôn dành thời gian để chăm sóc cho những người phụ nữ lớn tuổi trong căn nhà chung

Động lòng trước người già neo đơn

Ngôn Đức Thắng (SN 1989, ngụ phường Hưng Lợi, quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ) hiện đang phụ trách truyền thông cho 1 thẩm mỹ viện lớn ở Cần Thơ. Ngoài công việc, tâm trí của chàng trai trẻ này dành hết cho những người già vô gia cư mà anh biết. Anh cần mẫn kiếm tiền để hàng tháng phát lương cho những người bán vé số và nuôi 10 người phụ nữ già neo đơn không có người bảo trợ trong ngôi nhà do chính tay anh và các nhà hảo tâm dựng nên.

Thắng kể, ngày trước cả gia đình anh 4 người phải xin làm nhà ở nhờ trên đất người quen ở huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang. Tuổi thơ nghèo khó của Thắng chứng kiến nhiều tấm lòng hảo tâm giúp đỡ gia đình mình. Bởi thế khi lớn lên, Thắng luôn nghĩ mình phải làm gì đó để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Ngay từ những ngày đầu tiên bước vào giảng đường đại học, Thắng đã thường xuyên cùng bạn bè kêu gọi mọi người trong trường ủng hộ quần áo cũ, thực phẩm để tặng cho người nghèo…

Sau này đi làm và tham gia các hoạt động từ thiện Thắng càng thêm day dứt khi chứng kiến nhiều mảnh đời bất hạnh. Chàng trai trẻ luôn cố gắng tìm hiểu cuộc đời những người vô gia cư bất hạnh để tìm cách giúp đỡ họ. Thắng mong muốn những người già sẽ được sống những năm tháng cuối đời trong vui vẻ, đủ đầy, không còn phải vất vả mưu sinh nữa.

2 năm trước, nhân dịp Tết, trong thời gian chuẩn bị danh sách tặng quà cho người già neo đơn, Thắng cùng bạn bè biết đến bà Năm (80 tuổi), một người già neo đơn phải chịu đau đớn khi trên người có vết thương hở do áp xe phổi. Thương cảnh bà Năm một mình chống chọi với bệnh tật, Thắng thử kêu gọi bạn bè xung quanh chung tay giúp đỡ. Không ngờ, trong lần quyên góp này, Thắng kêu gọi được hơn 80 triệu đồng. Toàn bộ số tiền này, Thắng dành tặng cho bà Năm chạy chữa bệnh tình. Nhưng dù tích cực chữa trị, 6 tháng sau bà Năm qua đời trong niềm xót xa của Thắng và nhóm tình nguyện.

Tổ ấm của những người già neo đơn  

Kể từ ngày bà Năm mất, Thắng càng đau đáu làm những việc ý nghĩa cho người già neo đơn. Khởi đầu, Thắng dành một ít tiền lương tháng, kêu gọi thêm bạn bè lập một quỹ để phát lương cho khoảng 20 cụ già bán vé số trên địa bàn Cần Thơ, mỗi người được 300.000đồng/tháng. Việc làm này của Thắng ban đầu gặp phải sự phản kháng của nhiều người, cho là làm chuyện rỗi hơi. “Gia đình tôi có phản ứng, người ngoài cũng nói ra nói vô. Nhưng sau đó, mọi người thấy tôi duy trì được việc làm ý nghĩa này nên không nói nữa. Với riêng bản thân, tôi cho rằng đó là việc mình làm được thì nên làm. Tôi không nghĩ gì nhiều”, Thắng chia sẻ.

Bà Ngô Thị Quýt (84 tuổi), một trong những người “nhận lương” của Thắng, bị mù 2 mắt, đi lại khó khăn nhưng hàng ngày phải chống gậy đi bán vé số khắp nơi. Bà Quýt kể: “Tui không biết ai là người phát tiền cho mình hết. Tui mù mà, có thấy gì đâu. Nhưng nghe tiếng xe và giọng nói là tui biết cậu trai trẻ đó đến phát tiền”. Theo tìm hiểu, bà Quýt quê ở Sa Đéc (Đồng Tháp), có 5 người con, nhưng 2 người con không may qua đời sớm. 2 người khác đi làm ăn xa, người con còn lại mắc bệnh tâm thần, bỏ nhà đi sống lang thang biệt xứ. Một mình cô đơn, bà Quýt lang bạt đến đất Cần Thơ bán vé số kiếm sống. Được nhà nước xây cho căn nhà tình thương, bà Quýt cần mẫn đi bán vé số để tự trang trải cuộc sống. Nay  nhờ sự hỗ trợ của Thắng, phần còn lại của cuộc đời bà ít nhiều đỡ cơ cực, khốn khó.

Tổ ấm của những người già

Trong 1 căn nhà gạch nhỏ nhắn nằm ở phường Tân Phú (quận Cái Răng, TP. Cần Thơ) có 7 người phụ nữ tuổi từ 62 – 82, sống quây quần với nhau. Căn nhà này là do Thắng kêu gọi những tấm lòng hảo tâm xây dựng nên. Mục đích của Thắng là xây dựng 1 tổ ấm cho những người phụ nữ già yếu, bệnh tật mà không có người bảo trợ. Thắng gọi đây là “ngôi nhà chung”.

Lý do để Thắng quyết tâm xây dựng ngôi nhà chung cũng xuất phát từ nhu cầu cấp thiết của những người già neo đơn. Một lần, qua bạn bè Thắng biết được trường hợp của bà Hồ Thị Ba (82 tuổi, ở quận Cái Răng) đang phải sống một mình trong căn chòi lá rách nát, không có điện nước sinh hoạt. Thắng tìm đến Trung tâm Nuôi dưỡng người già neo đơn của thành phố để xin cho bà Ba vào ở. Nhưng do rắc rối trong thủ tục xác nhận thân nhân nên trung tâm đã không tiếp nhận cụ Ba về. Để giúp bà Ba, Thắng đi tìm thuê nhà trọ để bà Ba có nơi ở đàng hoàng. Về sau, Thắng tiếp tục tìm thêm một số người già neo đơn về nhà trọ ở chung, rồi cậu đặt luôn cho nơi này tên gọi là “ngôi nhà chung”.

Bữa cơm của những người già neo đơn

Năm 2017, “ngôi nhà chung” được nhiều mạnh thường quân biết đến. Một nhà hảo tâm đã mua tặng cho những người già này 1 mảnh đất ở khu tái định cư Tân Phú, quận Cái Răng. Có đất, Thắng cùng bạn bè tổ chức nhiều đêm ca nhạc và kêu gọi quyên góp được 300 triệu đồng để xây nhà. Căn nhà khang trang được dựng lên với chi phí 250 triệu đồng. Số tiền còn lại, Thắng nhập vào quỹ để chi tiêu hàng tháng cho ngôi nhà chung và phát lương cho những người nghèo khác. Từ lúc ngôi nhà chỉ có 4 người già sinh sống, hiện nay đã lên 7 người.

Bà Hà Thị Sỉ (63 tuổi, ngụ huyện Hồng Dân, tỉnh Bạc Liêu), thành viên của ngôi nhà chung kể: “Hồi đó tôi phải sống trên ghe, hàng ngày chèo ghe đi xin ăn tứ xứ. Tối đến tấp đại vào mé sông ngủ cho qua đêm, khổ nhất là lúc trời mưa gió, lạnh lẽo vô cùng”. Một lần, em gái bà Sỉ lên mạng xã hội và biết Thắng là người tốt bụng, có nơi cưu mang cho người già nên tìm đến xin cho bà. “Khi được Thắng đồng ý, 2 chị em tui ôm nhau khóc vì mừng. Về đây ở được nửa năm, Thắng luôn coi tụi tôi như người thân thích, chăm lo từng thứ một” – bà Sỉ xúc động.

Để lo liệu cho ngôi nhà chung này, mỗi tháng tối thiểu Thắng phải xuất quỹ khoảng 6 triệu đồng. Thức ăn được Thắng mua để sẵn trong tủ lạnh. Hàng ngày, Thắng còn gửi tiền để các ngoại, các cô mua cá, thịt. Thắng còn rất chịu khó đi mua các nhu yếu phẩm, trữ trong kho để các cô, các bà dùng dần.

Đối với những người không có điều kiện đến sống ở Ngôi nhà chung, Thắng đi vận động dựng nhà cho các bà ở. Đến nay, tổng cộng đã có hơn 15 căn nhà trị giá hơn 1 tỷ đồng mà Thắng đã xây cho người nghèo. Thắng tâm sự: “Nhiều lúc tôi muốn dẹp bỏ hết công việc để về sống chung với các ngoại, các cô. Nhưng tôi phải đi làm thì mới lo được cuộc sống cho họ. Họ thương tôi như con cháu của họ, tôi cũng đối đãi họ với tất cả tấm lòng. Một lần, tôi ngồi cắt móng tay cho ngoại Thêu, vừa cắt xong, ngoại ôm tôi khóc. Tôi cũng khóc, tôi biết ngoại cô đơn lắm”.

Người phụ nữ Thắng nhắc tới là bà Nguyễn Thị Thêu (82 tuổi, quê ở Trà Ôn, Vĩnh Long). Qua bạn bè, Thắng biết được hoàn cảnh khó khăn của bà Thêu. Bà sống một mình trong căn lều tạm bợ, che chắn bằng vài miếng bạt rách. Cuối năm 2017, Thắng đã về tận Vĩnh Long đón bà đến sống tại ngôi nhà chung. Biết được nghĩa cử cao đẹp của Thắng, bà con trong xóm ai nấy đều rưng rưng xúc động và cũng mừng cho bà Thêu có được nơi ở tử tế, ấm cúng trong những năm tháng cuối đời.

Đến nay, Thắng vẫn chưa dừng lại ý định tìm kiếm đưa những người già neo đơn, không nơi nương tựa về ngôi nhà chung. Giúp đỡ được người bất hạnh, đối với Thắng đó là niềm hạnh phúc trong cuộc sống. Chàng trai trẻ này mong rằng, Ngôi nhà chung sẽ ngày càng lớn hơn, càng nhiều thành viên hơn và luôn tràn ngập tiếng cười.

Hàm Hương

Gửi phản hồi