Cụ Nía xúc động khi gặp lại con trai

Kỳ 1: Đêm mùng 5 Tết, cả nhà vỡ òa niềm vui đón “người chết” trở về

Nước mắt sum họp ngày Tết

Nửa đêm mùng 5 Tết, trước sân nhà cụ Huỳnh Thị Nía (87 tuổi, ấp Định Hòa B, xã Định Môn, huyện Thới Lai, TP. Cần Thơ) bỗng huyên náo bởi tiếng những người đàn ông chửi bới. Cụ Nía tỉnh giấc, đẩy cửa bước ra xem chuyện gì thì thấy người con trai thứ 8 của mình đang đôi co với một người đàn ông lạ mặt. “Ông tới đây tìm ai, nửa đêm nửa hôm la hét vậy không để ai ngủ. Ông xỉn rượu thì về nhà ngủ đi”, con trai thứ 8 của cụ Nía nói lớn. Người đàn ông lạ đáp: “Tôi là em ruột ông Tư Cao. Tôi tìm nhà Tư Cao, nửa đêm không biết hỏi ai đành phải la lớn cho mọi người biết”. “Tôi là em ruột ông Tư Cao đây, ông là ai mà cũng đòi là em ruột nữa? Ông ở đâu vô nhận càng, tin tôi đánh ông không?”, con trai thứ 8 của cụ Nía đáp trả.

Trong đêm tối, người đàn ông lạ mặt đó xưng là Trương Văn Chóng, con trai thứ 6 của cụ Nía. Trong nhà cụ Nía, bàn thờ ông Chóng vẫn không ngơi nhang khói 33 năm qua. Nay lại có người tự xưng là ông Chóng. Vừa thấy cụ Nía đứng ở cửa nghe ngóng, ông Chóng chạy đến xúc động nói: “Má, con Chóng đây, con còn sống đây má”. Cụ Nía bàng hoàng không thể tin. Trước mặt bà là một người đàn ông lạ lẫm gần 60 tuổi, khác xa với tấm hình người thanh niên trẻ mà bà để thờ mấy chục năm qua. Nhưng chẳng lẽ đây là sự thật? Anh chị em trong gia đình được gọi về, mong có người anh người chị nào đó của ông Chóng có thể nhận ra được thành viên tưởng đã hy sinh của gia đình.

Bà Trương Thị Lượng (64 tuổi, con thứ 3) nhận được tin báo “thằng Sáu Chóng trở về” thì bàng hoàng tỉnh ngủ, chạy một mạch sang nhà mẹ mình để kiểm chứng. “Tôi mới đến sân, thấy thằng Chóng đứng trước hiên nhà là tôi nhận ra ngay. Tôi la lên: “Thằng Chóng đây mà”. Nó kêu: “Chị ba”, rồi 2 chị em chạy lại ôm nhau khóc. Hai chị em tôi khóc mà lòng vui sướng biết bao nhiêu”, bà Lượng nói.

Ông Chóng, người lính trở về từ cõi chết

Cụ Nía là người có những cảm xúc hỗn độn nhất. Hàng ngày, cụ tự tay thắp nhang cho con và trong lòng cụ lúc nào cũng canh cánh nỗi đau về người con trai hy sinh không tìm thấy xác ở chiến trường Campuchia. Nhưng nay con trở về, cụ hoang mang trong niềm vui sướng. “Từ lúc thấy nó cho đến hơn 1 tiếng đồng hồ sau, tôi mới tin người đàn ông đó là con trai tôi. Mẹ con ôm nhau khóc, tôi run rẩy không tin nổi. Tôi từng tuổi này, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trải qua những cảnh tượng này. Thằng con tôi trở về từ cõi chết”, cụ Nía xúc động nói.

Gian nan đường về nhà

Cả đêm đó, mấy chục người con cháu nhà cụ Nía không ai ngủ được. Họ vây quanh ông Chóng, nghe ông kể lại vì sao còn sống mà biền biệt mấy chục năm không tìm về nhà và quá trình lang bạt từ Campuchia về Việt Nam. Câu chuyện không đầu không đuôi vì trí nhớ của ông Chóng không còn minh mẫn sau cơn tai biến bị liệt gần nửa người nhiều năm trước…

Ông Chóng cho biết, trong một trận đánh vào năm 1985, ông và đồng đội bất ngờ bị quân địch vây ráp trong 1 cánh rừng ở Campuchia. Trước hỏa lực quá mạnh của địch, mọi người tự chống trả và tìm đường thoát thân. Ông Chóng cố chạy sâu vào rừng và thoát được nòng súng phía địch nhưng bị lạc và không thể tìm được lối ra. Sau nhiều ngày đói khát, ông được người dân địa phương  phát hiện và đem về nhà cưu mang.

“Tôi không nhớ nhiều về ngày đó. Sau khi được cứu, tôi không nhớ nhiều về quê hương mình. Tôi không biết mình ở đâu bên Campuchia, cũng không biết hỏi ai để tìm đường về nhà. Tôi chỉ nhớ nhà mình ở Ô Môn, còn ở tỉnh nào, xã nào thì không nhớ nổi”, ông Chóng kể. Ông Chóng ở lại Campuchia và lấy vợ. Dù trước lúc tòng quân, ông Chóng đã có vợ và 1 đứa con trai ở quê nhà. “Lúc tôi đi lính, nó (con trai ông Chóng – PV) mới biết đi chập chững. Giờ nó đã là gần 40 tuổi”, ông Chóng nói.

Bằng Tổ quốc ghi công của ông Chóng

Ở Campuchia, ông Chóng và vợ có 2 người con. Gần 10 năm trước, ông lấy một người vợ khác. Sau khi lấy người vợ này, ông trở về Việt Nam sinh sống và nhen nhóm ý định tìm đường về nhà. “Tôi về huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh sống với người vợ thứ 3. Tôi có thêm 1 người đứa con nữa. Tính tới nay cũng được 8 năm rồi. Về Việt Nam, tôi hỏi thăm nhiều người, Ô Môn là ở đâu, hỏi dần dần người ta mới chỉ ở Cần Thơ. Tôi mới tìm đường về nhà”, ông Chóng cho hay.

4 giờ chiều mùng 5 Tết, từ Tân Châu (tỉnh Tây Ninh) ông Chóng chuẩn bị hành trang đơn giản, mang xe máy đặt lên xe khách rồi mua vé xe về Ô Môn (TP. Cần Thơ). Đến khuya, xe về đến ngã ba Ô Môn. Ông hỏi đường về Vàm Nhon là nơi gần mình ở, đây là thông tin ít ỏi mà ông Chóng có thể nhớ được. “Lúc tôi tới, trời khuya quá rồi nên đường vắng vẻ, không còn mấy người để hỏi thăm. Gặp mấy người đàn ông đi uống rượu về, tôi mừng quá chạy theo hỏi đại. Người ta chỉ tôi đi qua mấy cái cầu là tới. Tôi vừa chạy, vừa hồi hộp nghĩ đến cảnh mình về tới nhà. Quê tôi thay đổi quá, tôi nhìn không ra”, ông Chóng xúc động nói.

Tới cầu Vàm Nhon rồi, ông Chóng tiếp tục hỏi đường. Thông tin tiếp theo mà ông có thể nhớ là người anh trai thứ 4, tên Cao. “Chạy về gần tới nhà, tôi gặp được một người đàn ông say rượu. Tôi hỏi nhà Tư Cao, ổng chỉ tôi chạy qua cầu để qua sông. Sau này mới biết, ông này là dượng út của tôi mà tôi với ổng lúc đó có biết nhau đâu. Ổng chỉ xong, tôi chạy tiếp. Khi đến rồi, tôi lại không biết nhà nào mà vô. Tôi đứng giữa sân nhà má tôi, la lớn tên anh tôi ra để mọi người nghe thấy. Tôi không nhớ tên mẹ mình, nhưng vừa gặp bà, tôi nhận ra ngay”, ông Chóng hồ hởi cho biết. Bước vào nhà, nhìn thấy bên bàn thờ cha mình là bàn thờ của… mình, ông Chóng đem tấm hình thờ của mình xuống, đập bỏ bát nhang. “Tôi còn sống mà, những cái này không cần nữa”, ông Chóng nói.

Sự trở về của ông Chóng lại càng có ý nghĩa hơn khi vào đúng dịp Tết, là ngày sum vầy của gia đình. 33 năm qua, ông Chóng đã sống như thế nào? Vì sao ông không tìm đường về thăm quê? Mẹ, vợ, anh chị em của ông Chóng đã sống như thế nào khi đinh ninh ông đã mất? Mời độc giả tiếp tục theo dõi trên Báo TT&ĐS.

Hàm Hương

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here