Cặp vợ chồng tật nguyền rạng rỡ trong ngày cưới

Sự đồng điệu của hai mảnh đời bất hạnh

10 năm trước, một tai nạn kinh hoàng đã xảy ra cướp đi một nửa cơ thể của anh Hoàng Văn Tuấn (SN 1978, Bản Châu, xã Tri Lễ, Văn Quan, Lạng Sơn). Với một nửa cơ thể còn lại gắn chặt trên xe lăn, anh vẫn cố sống, vượt qua tất cả mọi khó khăn để tìm lại hạnh phúc đích thực cho cuộc đời. Vợ anh là chị Phạm Thị Ngọc (SN 1983, xã Liên Giang, Đông Hưng, Thái Bình). Trước, chị Ngọc cũng là một người con gái bình thường với bao hoài bão, dự định lớn lao. Học hết cấp 3, vì điều kiện gia đình, chị gác lại giấc mơ thi đại học để vào miền Nam làm công nhân. Chưa kịp xây dựng hạnh phúc gia đình, chị cũng bị một tai nạn kinh hoàng trên chuyến xe về thăm nhà vào năm 2006. Vụ tai nạn xe khách kinh hoàng ấy chỉ có 2 người sống sót, trong đó có chị Ngọc. May mắn sống sót nhưng chị Ngọc đã mất đi đôi chân lành lặn.

Rồi số phận run rủi, 2 con người cùng khổ ở cách xa hàng trăm kilomet lại gặp được nhau, tìm thấy sự đồng cảm, sẻ chia cho nhau. Họ chính thức gắn bó nhau bằng một đám cưới giản dị vào ngày 6/6/2015. Trong đám cưới đó, thay vì cười nói chúc tụng, có nhiều người lại khóc. Không biết, họ khóc cho số phận của cặp vợ chồng, hay khóc mừng vì cuối cùng anh Tuấn, chị Ngọc đã tìm thấy được hạnh phúc? Ngày cưới, chú rể vui mừng khi đón được cô dâu mới. Tuy nhiên cái dốc lên nhà chú rể lại rất cao, mọi người rất vất vả mới đẩy được xe lăn đưa hai người lên. Họ bảo, cái dốc sẽ là vật cản rất lớn đối với đôi vợ chồng trẻ sau này.

Chỉ vào đôi chân quắt queo đã mất hết cảm giác, anh Tuấn bảo đó là di chứng quãng đời nghiệt ngã của mình, đến giờ anh vẫn không hiểu tại sao mình lại có thể vượt qua nó. Anh Tuấn chia sẻ, anh ở với mẹ nuôi. Gia cảnh khó khăn, hàng ngày anh phải làm thuê làm mướn nhiều nghề. Năm 20 tuổi, mẹ nuôi thế chấp đất đai làm vốn được 7 triệu, anh quay sang nghề mổ lợn, rồi đi buôn bán khắp nơi. Cũng trong năm đó, anh Tuấn lập gia đình với một cô gái ở xã bên. Hai người có với nhau 1 đứa con gái. Hạnh phúc mới được 2 năm thì anh phát hiện vợ mình ngoại tình. Khuyên can mãi không được, anh Tuấn nhận nuôi con để vợ đi tìm hạnh phúc mới. Anh ly hôn chưa được bao lâu, thì tai họa ập đến.

Tuấn mở cửa hàng hàn xì ngay tại nhà 

Năm 2004, anh Tuấn đi chở gỗ về làm cửa thì một tảng đá trên núi lăn xuống đè. Đến lúc mơ màng tỉnh dậy, có thể nhận biết mọi thứ xung quanh, anh thấy bạn bè đang ôm mặt khóc. Bác sĩ bảo mọi người về chuẩn bị hậu sự, vì anh Tuấn bị thương rất nặng, gãy cột sống, dịch tràn màng phổi. Nhưng lần ấy, anh Tuấn không chết. Anh phải chịu đau đớn suốt 3 năm ròng rã với cái chân cứ hoại tử dần dần, anh mới bắt đầu nói lại được. Trong 3 năm đó, mẹ nuôi và bạn bè trong bản cưu mang 2 bố con anh Tuấn. Đến lúc những cơn đau tạm chấm dứt thì cũng là lúc anh Tuấn biết mình sẽ phải sống nốt phần đời còn lại trên xe lăn. Trong nhà, chỉ còn một manh chiếu rách, vì bàn ghế, giường tủ hay bất cứ cái gì nhỏ nhất cũng phải bán sạch lấy tiền sinh sống và chữa trị.

Thời gian sau đó, điều an ủi với anh là cô con gái rất thương bố. Con gái anh đi xin khắp bản, làm bất cứ việc gì miễn là có cái ăn. Cứ thế, hai bố con rau cháo qua ngày. Sống dựa vào nhau cho đến tận đầu năm 2015, con gái anh cũng lập gia đình. Ngày về nhà chồng, con gái cứ ôm lấy anh Tuấn khóc lớn, lo cho bố một thân tật nguyền, không có ai chăm sóc lúc trái gió trở trời. Anh phải động viên mãi con gái mới chịu bước lên xe hoa.

Con gái đi lấy chồng, anh Tuấn bán đi phần lớn mảnh đất mình đang ở. Số tiền đó, anh chia cho con gái một phần. Phần còn lại, anh mở một cửa hàng hàn xì và sửa chữa đồ lặt vặt, rồi cứ ngồi trên xe lăn làm việc. Số một mình, anh Tuấn rất buồn chán. Thỉnh thoảng có người qua nhờ anh sửa hộ cái đài, hoặc rỗi rãi ngồi buôn chuyện, anh mới có chút khuây khỏa. Người bạn duy nhất của anh Tuấn là cây đàn ghi ta được mẹ nuôi mua cho. Anh Tuấn đánh hay, nhưng quanh quẩn chỉ có mấy ông hàng xóm ngồi nghe. Anh đàn chưa được nửa bài, họ đã bảo Tuấn cất đàn ngồi chém gió.

Ngôi nhà của anh Tuấn ở Lạng Sơn

Anh Tuấn vẫn luôn khao khát một mái ấm gia đình. Nhưng nhìn lại cơ thể tật nguyền trên xe lăn, những cơn đau hành hạ, đến bản thân chưa chắc đã tự nuôi nổi, thì ai sẽ chấp nhận lấy anh? Nghĩ đến đó, anh Tuấn lại thở dài, buồn cho số phận…

Chuyện tình facebook lãng mạn như phim Hàn Quốc

Anh Tuấn muốn tìm kiếm một người tri kỷ, già trẻ không quan tâm, xấu đẹp cũng không vấn đề, miễn là phụ nữ, để có thể chia sẻ với anh, tâm sự với anh, ngồi nghe anh đàn hát. Nhưng điều đó quá khó, anh Tuấn không thể đi lại được, lại nghèo rớt mùng tơi, trong nhà không có gì đáng giá, đến điện thoại cũng chỉ dùng máy Nokia 1100i cùi bắp. Cũng may có em hàng xóm mới học xong, đang thất nghiệp nên hay qua nhà anh ngồi nói chuyện. Anh ta có máy điện thoại kết nối được 3G nên bảo anh Tuấn lên Facebook… tìm bạn.

Trên facebook có một nhóm kết nối những con người tật nguyền với nhau tên Nghị lực sống. Ngay lần đầu tiên biết đến mạng ynternet và facebook, anh Tuấn bỡ ngỡ khi thấy hàng trăm, hàng nghìn trường hợp tương tự như mình. Anh nhấn vào một nickname trong đó, rồi theo hướng dẫn của người hàng xóm nhắn tin trò chuyện. Đó là nick trên facebook của chị Ngọc.

Chú rể phải vượt một con dốc lớn để vào nhà cô dâu

3 ngày không có gì liên lạc lại, anh Tuấn thấy bứt rứt lắm rồi. Lúc đó có người trong thôn đến nhờ anh Tuấn tư vấn làm cửa gỗ nên anh xin nhờ điện thoại của họ để liên hệ với chị Ngọc. Khoảng 2 tuần sau, khi chị Ngọc trò chuyện cởi mở hơn, anh Tuấn đã yêu cầu chị Ngọc gửi ảnh. Qua điện thoại, chị Ngọc từ chối, chỉ khóc bảo mình xấu lắm, tốt nhất cứ coi nhau như bạn bè để tâm sự những lúc buồn. Điều quan trọng nhất, là cô gái tật nguyền Thái Bình đã tìm thấy được một người chịu lắng nghe mình, đồng cảm với mình.

Thấy quyết tâm của đôi trẻ tật nguyền, người thân hai bên cũng hết sức ủng hộ. Ngày cưới, trong người Tuấn chỉ còn 70 nghìn, anh phải vay mượn khắp nơi mới đủ tiền thuê xe về Thái Bình đón dâu. Mười mấy năm qua, anh Tuấn chưa đi xa bao giờ, không biết Thái Bình ở đâu nên đi nhầm đường. Bố vợ phải ra đón anh về nhà mình. Ngày cưới cũng là ngày đôi tình nhân tật nguyền biết mặt nhau, anh chị gặp nhau mừng mừng tủi tủi, rồi cứ ngồi xe lăn ôm lấy nhau khóc ròng giữa đám cưới. Có lẽ, họ đã tìm thấy được hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình.

Cặp vợ chồng tật nguyền cùng người mẹ nuôi tốt bụng của Tuấn

Chia sẻ về chuyện tình cảm của 2 vợ chồng, chính chị Ngọc cũng không nghĩ mình lại có thể lấy chồng xa đến như vậy, lại là người Tày (Hoàng Văn Tuấn là người dân tộc Tày). Chị bảo, đó là số phận. Từ ngày đi đón vợ về, vết thương đau, đúng vết mổ ngày xưa bị rách, nên suốt 2 tuần lễ anh nằm bẹp một chỗ, cũng chả tân hôn. Chính thức từ hôm cưới đến lúc chúng tôi vào gặp, Tuấn mới có thể ngồi dậy được.

Anh Tuấn bảo anh vui lắm, nhưng anh cũng rất lo lắng về cuộc sống tiếp theo của vợ chồng mình. Bản thân anh có cửa hàng nhỏ, chị Ngọc cũng có nghề kết hoa riêng của mình, nhưng thu nhập cả hai còn rất phập phù, bữa đói bữa no, sau này còn con cái nữa thì không biết thế nào. Anh ước mơ mình sẽ có một số vốn nho nhỏ, mở một cửa hàng tạp hóa cho vợ buôn bán, rồi nương tựa nhau để sống dù cuộc đời còn lắm chông gai, nhất là cả 2 người đều không lành lặn.

Nghị lực sống của cặp đôi Hoàng Văn Tuấn và Phạm Thị Ngọc vô cùng đáng khâm phục. Mong những dự định của họ sẽ được thực hiện, hạnh phúc của họ bền vững. Và cũng rất mong những nhà hảo tâm trên khắp cả nước, khi biết hoàn cảnh khó khăn của Tuấn và Ngọc, có thể giúp đỡ đôi vợ chồng đặc biệt này hoàn thành những ước mơ nhỏ nhoi của mình.

Hải Minh

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here