Hình ảnh cô Nhung chữa bệnh tại Cán Khê

Lạ lùng nữ “thần y” vừa chữa bệnh vừa hút thuốc lào

Người nông dân hiền lành chân chỉ hạt bột cả đời chỉ gắn với hai vụ lúa, một vụ màu tại thôn Cán Khê (Nguyên Khê, Đông Anh, Hà Nội) thời gian gần đây được “mở mắt” khi một vị “thần y” chọn ngôi chùa làng của họ để hành thiện, chữa bệnh. “Thần y” không phải tóc trắng râu dài, dung nhan quắc thước. Trái lại, “thần y” lại hiện thế trong bộ dạng một người phụ nữ xinh đẹp trên dưới 30 tuổi, mặc đồ thể thao bó sát khoe thân hình đẹp, đánh son đỏ đậm đúng mốt và đặc biệt rất thường xuyên hút thuốc lào. Dân làng không biết “thần y” từ đâu đến, chỉ biết cô tên Nhung, có tài chữa bệnh không dùng thuốc, chỉ xoa bóp hoặc kéo nắn.

Cô Nhung đến thôn Cán Khê vào thứ 7 hàng tuần, ngày 2/12 vừa rồi là lần thứ 3. Ban đầu, chỉ có người địa phương hoặc lân cận tìm tới. Sau đó bệnh nhân được người nhà đưa đến từ nhiều nơi, gần thì Sóc Sơn, Bắc Ninh, Bắc Giang, xa hơn là Phú Thọ, Thanh Hóa, thậm chí tận Nghệ An ra thuê trọ, ăn trực nằm chờ gần cả tuần để được cô Nhung chữa bệnh. Suốt từ cổng thôn Cán Khê tới cửa nhà văn hóa, bệnh nhân ngồi, nằm nhốn nháo, la liệt. Có những đứa trẻ còn ẵm ngửa, có thanh niên liệt cả người ngồi trên xe lăn, miệng ú ớ mếu máo, có cả những cụ già ốm yếu quặt quẹo được con cái rước tới chờ đợi “thần y” chữa trị.

Bà cụ Đào (người dân thôn Cán Khê) vẫn còn nhớ rõ cảnh chữa bệnh lạ lùng của cô Nhung. Bà kể: “Tôi gần 80 tuổi rồi mà chưa thấy ai chữa bệnh khác thường như thế. Kể cả người bệnh bị liệt, khoèo phải ngồi xe lăn hay đi lại bằng nạng, dù người lớn hay trẻ nhỏ, cô Nhung cũng có cùng cách chữa trị là kéo, nắn, bẻ chân hoặc tay. Mỗi bệnh nhân được cô kéo, bẻ chừng vài phút. Không chỉ dùng tay, cô còn tỳ cả người, cả gối để bẻ. Nhiều trẻ nhỏ đau không chịu nổi sau mỗi động tác kéo, vặn của cô Nhung lại oằn mình khóc thét, đến tội nghiệp. Người lớn thì nghiến răng chịu đựng, hi vọng phép màu sẽ xảy ra. Quả thật, sau khi bẻ, kéo giãn… các bệnh nhân được dìu đứng lên, có người tự bước đi được vài bước chân. Mỗi lần như thế, mọi người lại hò reo, vỗ tay vang trời”.

Chân dung “công chúa thuốc lào”

Với bệnh nhân câm hay chậm nói, cô Nhung có cùng một cách chữa: Vuốt dọc hầu họng và dùng tay lót khăn kéo, lắc phải, lắc trái lưỡi của bệnh nhân câm. Còn với bệnh nhân điếc, liên tục được cô vỗ “ù” tai và vuốt dọc từ cổ lên sát dái tai. Sau bài chữa này, có người bập bẹ thốt ra vài từ không rõ tiếng, có người không nói tiếng nào. Cô Nhung tuyên bố chữa bệnh không lấy tiền và thực tế dường như đúng như vậy. Nếu ai yêu quý muốn trả ơn, cô chỉ đòi hỏi thuốc lào. Tài năng chữa bệnh của nữ “thần y” vẫn là một dấu hỏi, song tài năng hút thuốc lào của cô Nhung đúng là hiếm có. Cô có thể vểnh điếu kéo sòng sọc liên tiếp vài ba cữ thuốc, xả khói trắng mù mịt rồi tiếp tục chữa bệnh mà chẳng có dấu hiệu “phê pha” chút nào. Thật đúng với biệt danh “công chúa thuốc lào”!

Chảy máu ròng ròng sau khi bị rút lưỡi

Phương pháp kéo, nắn, rút lưỡi hay vỗ “ù” tai như “công chúa thuốc lào” thực hiện không phải là cách quá mới lạ. Trên thực tế, lương y Võ Hoàng Yên (quê Cái Nước, Cà Mau) cũng áp dụng phương thức như vậy từ hàng chục năm qua và cho thấy hiệu quả rất khả quan, mang lại cho ông danh tiếng không chỉ trong nước mà cả ở tầm quốc tế. Thầy thuốc nhân dân, BS. Trần Văn Bản, Chủ tịch Hội Đông y Việt Nam cũng thừa nhận: “Xoa bóp bấm huyệt là một phương pháp của Đông y, trong đó có hình thức kéo, vặn… Tuy nhiên, để thực hiện được điều này, đòi hỏi người thầy thuốc phải có kiến thức nhất định để không gây tổn thương đến xương khớp của người bệnh”.

Anh Huỳnh Văn T. vẫn còn phẫn nộ sau khi được cô Nhung chữa bệnh

Quay lại với việc chữa bệnh của cô Nhung, phóng viên đã gặp khá nhiều bệnh nhân từng được cô Nhung chữa trị, phản hồi của họ đều không mấy tích cực. Ví dụ, trường hợp của anh Huỳnh Văn T. (34 tuổi, người dân thôn Cán Khê). Anh T. bị ngọng từ nhỏ sau một cơn sốt cao năm 2 tuổi. Cha mẹ đã đưa anh đi chữa trị nhiều nơi, nhưng không có hiệu quả. Dần dà, anh chấp nhận rằng mình sẽ ngọng mãi. Anh lập gia đình, xây nhà đẹp và quên luôn ý định chữa chứng ngọng. Bất chợt, cô Nhung về thôn Cán Khê và tuyên bố chữa được cả ngọng, cả câm, điều này khiến anh T. muốn thử vận may.

Do là người làng, anh được cô Nhung “ưu tiên” giúp đỡ ngay trong buổi đầu tiên. Bàn tay mềm mại của cô vuốt dọc họng anh mấy lần, rồi cô bảo anh há miệng, cô dùng khăn mỏng quấn lấy lưỡi của anh và giật mạnh. Đau quá! Anh T. suýt bật khóc, nhưng ngọng vẫn hoàn ngọng. Khi tiếp xúc với phóng viên, bằng giọng ngọng nghịu, anh T. nói đến phun cả nước bọt ra ngoài: “Cô Nhung bảo phải chữa năm ba lần mới khỏi hẳn, nhưng chữa một lần đã gần chết rồi, chữa đến lần thứ 2 thì chết luôn, chứ còn ngọng cái gì nữa”.

Bà Ngô Thị Hương ở gần nhà anh T. cũng được cô Nhung chữa ngọng. Hôm gặp phóng viên, bà vẫn phải ăn cháo do miệng đau quá. Bà kể bằng cả tiếng nói không rõ ràng và cử chỉ là: Cô Nhung dùng khăn quấn qua lưỡi và rút mạnh nhiều lần, dẫn tới chảy máu phần dưới lưỡi khiến bà vô cùng đau đớn. 5 ngày sau mới hết chảy máu, suốt mấy ngày bà chỉ húp nước cháo. Bà Hương phẫn nộ lắm, cứ vạch những vết xước ở gốc lưỡi ra để chứng minh việc mình đã bị “bạo hành” thế nào.

Bà Ngô Thị Hương diễn lại cảnh bị cô Nhung “rút lưỡi” để chữa ngọng

Phóng viên cũng tìm gặp một số người được cho là đã đi lại được sau khi cô Nhung chữa trị. Những người này cho biết, ngay tại nhà văn hóa, đúng là họ bước đi một vài bước. Nhưng sau đó, họ vẫn trở về với trạng thái bại liệt. Lý giải việc những người liệt, đi lại bằng nạng có thể tự đứng lên hoặc tự bước đi, BS. Trần Văn Bản cho biết: “Khi khớp cứng, dây chằng gân cơ co. Khi kéo giãn, khớp được thả ra, dây chằng giãn ra, do vậy có thể hoạt động được ở một mức độ nhất định. Tuy nhiên, nếu không chữa cơ bản thì cơ khớp sẽ lại co vào giống như dây cao su kéo giãn ra nhưng khi bỏ tay ra lại co vào bình thường. Do đó, thầy thuốc phải có kinh nghiệm, kéo giãn theo đúng tư thế giải phẫu, lúc đó mới đạt yêu cầu. Nếu không phải một thầy thuốc chuyên sâu thực hiện thì rất nguy hiểm. Việc kéo giãn, bẻ, vặn nếu không được thực hiện bởi người có kiến thức chuyên sâu dễ gây mẻ, vỡ, thậm chí gãy xương, tổn thương bao dịch ổ khớp… hoặc mất đi tư thế giải phẫu, sẽ gây tổn hại trầm trọng hơn đến người bệnh”.

Chân dung “công chúa thuốc lào”

Trên mạng xã hội tồn tại nhiều video, hình ảnh về việc chữa bệnh của “công chúa thuốc lào”. Trong các clip, cô Nhung đều chữa bệnh bằng phương pháp kéo, nắn như đã thực hiện tại thôn Cán Khê. Các clip này đều nhận được sự ủng hộ, quan tâm của hàng trăm nghìn người. Tuy vậy, thông tin về nhân thân của “công chúa” khá hiếm hoi, ngoài việc cô tên Nhung thì chỉ biết thêm rằng “công chúa” quê gốc tại Dốc Lã, Yên Thường, Gia Lâm, Hà Nội.

Người dân cho biết, cả hai vợ chồng cô Nhung đều không có mặt tại địa phương từ lâu. Trước đây, cô Nhung hành nghề bói toán, lập điện thờ tại gia, khoảng gần tháng nay nghe nói còn khám, chữa bệnh. Họ cũng chỉ nghe nói thế, chứ chưa từng chứng kiến cô Nhung khám, chữa bệnh cho ai. Và cô Nhung đã chuyển đi nơi khác sinh sống, thi thoảng mới về Dốc Lã. Khi được hỏi về việc cô Nhung chữa được bệnh cho người liệt, câm điếc… nhiều người hàng xóm khá ngỡ ngàng. Mọi người vẫn chỉ biết đến cô Nhung thường hay lên đồng, ca hát rất hay.

Tại thôn Cán Khê vào ngày 2/12, sau một thời gian chữa bệnh, cô Nhung đã bị chính quyền xã yêu cầu dừng hoạt động. Ông Nguyễn Mạnh Hồng (Phó Chủ tịch UBND xã Nguyên Khê) cho biết, nhóm của cô Nhung chữa bệnh khi không có giấy phép hành nghề, không đủ điều kiện để hành nghề khám chữa bệnh. Lúc phát hiện, chính quyền địa phương đã yêu cầu nhóm này dừng mọi hoạt động khám, chữa bệnh và lập biên bản. Tuy nhiên, cô Nhung không ký mà chỉ xin không khám chữa bệnh tại địa phương nữa rồi ra về.

Hoài Sơn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here