Bác sĩ Lê Thành Đô chỉnh lại một chiếc chân giả

Bác sĩ hết lòng vì người khuyết tật

Bác sĩ Lê Thành Đô (phố Minh Khai, phường Hai Bà Trưng, Hà Nội) kể, ông có một tuổi thơ vất vả, sớm mồ côi cha mẹ và phải sống với ông bà nội. Đặc biệt, cậu bé Đô rất ham học, luôn có thành tích học tập xuất sắc, được thầy cô, bạn bè quý mến. Khi mới là học sinh lớp 10, Đô đã viết đơn tình nguyện xung phong lên đường nhập ngũ. Vào quân đội, Đô được xung vào đoàn C19, E57, sư đoàn 304, trực tiếp làm nhiệm vụ rà phá bom mìn ở đảo Hòn Mê.

Năm 1958, trong khi đang làm nhiệm vụ ở cầu Hàm Rồng thì bất ngờ bị máy bay địch tập kích, Đô bị thương nặng ở mặt và phần cánh tay. Sau 2 năm, đơn vị buộc phải điều chuyển Đô về tuyến sau để an dưỡng. Với trình độ lớp 10, Đô được cấp trên tạo điều kiện, bố trí làm giáo việc văn hoá, tiếp tục đi học tại Trường Đại học Y khoa Hà Nội.

Sau khi ra trường, chàng trai trẻ được phân công công tác tại Trung tâm Điều dưỡng thương binh ở huyện Thuận Thành (Bắc Ninh). Bác sĩ Đô tâm sự: “Đó là những năm tháng không bao giờ quên trong cuộc đời của tôi. Làm việc ở Trung tâm, tôi được sống cùng anh em đồng đội – những người đã quên thân mình vì đất nước. Không chỉ khám chữa bệnh, tôi còn luôn ở bên cạnh, động viên họ, coi họ như người thân ruột thịt trong nhà”.

Sau 10 năm gắn bó tại Trung tâm và giữ cương vị Trưởng phòng Y tế, bác sĩ Đô được phân công về Hà Nội.  Ông tham gia thực hiện dự án sản xuất chân giả cho thương binh, người tàn tật (Dự án do Hoa Kỳ tài trợ cho Viện Chỉnh hình, Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội); rồi làm giảng viên y khoa của Dự án đào tạo kỹ thuật viên chỉnh hình (chương trình được Đức tài trợ cho Trường Đại học Lao động Xã hội Hà Nội).

Bên trong xưởng sản xuất của bác sĩ Đô

Khi còn công tác tại bệnh viện, bác sĩ Đô đã từng cộng tác cho một số tổ chức từ thiện giúp đỡ những người tàn tật. Sau này về hưu, bác sĩ Đô tiếp tục công việc từ thiện đó. Những người mà ông hướng tới là những người khuyết tật bị ảnh hưởng chất độc da cam, do bị tai nạn, bệnh tật, thương tật. Ông lặn lội đi vận động các tổ chức nhân đạo, các tổ chức phi chính phủ, các Đại sứ quán, các Mạnh Thường Quân ủng hộ chi phí làm dụng cụ chỉnh hình cho người khuyết tật.

Không chỉ giúp đỡ các mảnh đời khó khăn, bác sĩ Đô còn luôn hoàn thành tốt công việc của một cán bộ Trung ương Hội Người cao tuổi Việt Nam, chuyên chăm sóc sức khỏe, vận động xóa nhà dột nát cho người cao tuổi neo đơn, không nơi nương tựa. Ông còn thường xuyên đi thăm khám miễn phí tại Trung tâm Phục hồi chức năng cho trẻ bại liệt. Chính ông tự tay làm dụng cụ chỉnh hình sao cho phù hợp với đặc thù khuyết tật của từng cháu.

Với hi vọng có thể cứu giúp được nhiều mảnh đời bất hạnh hơn, bác sĩ Đô đã mở xưởng sản xuất chân tay giả ngay tại ngôi nhà tập thể của mình. Với một người bác sĩ già, mở được một xưởng sản xuất chân giả là điều không mấy dễ dàng. Chỉ với đồng lương hưu, lương trợ cấp thương binh ít ỏi, nhưng bác sĩ Đô vẫn dành dụm, tằn tiện mua sắm trang thiết bị y cụ phục vụ cho công việc làm chân tay giả. “Lúc đầu khó lắm, để mua thiết bị máy móc cần một khoản tiền khổng lồ. Tôi mua dần từng máy móc. Sau mười năm đi vào hoạt động, xưởng sản xuất cũng đã dần đầy đủ và giúp đỡ được tương đối nhiều người khuyết tật. Hỗ trợ 750 dụng cụ cho 614 trường hợp khuyết tật. Để làm được điều này tôi may mắn có được sự trợ giúp đắc lực của 3 người bạn già đã về hưu, một vài học trò cùng các tổ chức nước ngoài”,  ông Đô tâm sự.

Cộng sự của bác sĩ Đô, ông Lê Văn Thà chia sẻ: “Tôi có 10 năm làm việc tại xưởng sản xuất của anh Đô. Anh Đô là một người nhân hậu, bao dung, một trái tim giàu lòng nghĩa hiệp, bao giờ cũng sẵn sàng giúp đỡ những người yếm thế hơn mình. Chúng tôi tự nhủ sẽ cùng anh chung sức vì hoạt động xã hội nhân ái cho đến khi nào không còn sức nữa mới thôi”.

Chứng kiến công việc hàng ngày của ông Đô, tôi mới hiểu được hết nỗi vất vả của ông. Để làm được một chiếc chân giả phải tốn nhiều công sức, từ việc thử chân, đổ bột, mài giũa sao cho phù hợp với từng người. Bác sĩ Đô cùng các cộng sự không chỉ thăm khám, làm dụng cụ chỉnh hình miễn phí, mà còn động viên và tư vấn cho các bệnh nhân cách tập, vận động để phục hồi khả năng đi lại, sinh hoạt.

Dù có 50 năm kinh nghiệm làm dụng cụ chỉnh hình, nhưng người thương binh già vẫn luôn tìm tòi, học hỏi để đưa những kĩ thuật tiên tiến, hiệu quả nhất áp dụng vào xưởng sản xuất. “Tôi nghĩ rằng cần phải tìm hiểu và cải tiến để người khuyết tật có đôi chân, đôi tay phù hợp nhất. Tôi đam mê công việc này lắm, nó như thú vui tuổi già, cứ giúp được nhiều người là hạnh phúc rồi”, bác sĩ Đô hiền hậu nói.

Ân nhân thầm lặng

Một trong số những bệnh nhân của bác sĩ Đô có hoàn cảnh khá đặc biệt, đó là bệnh nhân tên Cân. Ông Cân vốn là quân tình nguyện Việt Nam đóng quân tại Lào, trong trận đánh Khe Sai, tỉnh Chăm Pa Sắc (năm 1970), ông bị thương nặng. Nghĩ ông đã hi sinh, đơn vị đã gửi giấy báo tử về cho gia đình. Thế nhưng sự thực là ông Cân bị thương nặng, được bà con bản địa cưu mang và cứu chữa, cưới vợ và sinh con sống suốt 40 năm trên đất bạn Lào.

Bên trong xưởng sản xuất của bác sĩ Đô

Do bị chấn thương sọ não, ông Cân không còn nhớ mình là ai, cũng không thể nhớ đường về nhà, đơn vị. Sau này, khi tìm về được quê hương, ông Cân được mọi người giúp đỡ, đưa tới nhờ bác sĩ Đô thăm khám và lắp chân giả. “Khi làm xong chân giả, lắp chân cho đồng chí Cân, đồng chí ấy đứng được bằng đôi chân của mình đã không giấu được cảm xúc, lao đến ôm chầm lấy tôi và khóc nức nở”, ông Đô nhớ lại.

Đến khu tập thể của Công ty May 10, mọi người đều biết câu chuyện của anh Nguyễn Đình Nguyên, một trong số hàng trăm người được bác sĩ Lê Thành Đô làm tặng đôi chân. Anh Nguyên từ một người bị tàn tật nay có thể đi lại, làm việc chẳng khác gì người bình thường. “Đối với tôi, bác Đô là ân nhân tuyệt vời nhất. Ngày đó tôi bị tai nạn tàu hỏa nên đã mất đi đôi chân. Nghĩ về tương lai của một phế nhân, tôi chìm đắm trong tuyệt vọng và đau khổ. Tôi đã nghĩ tới cái chết. Thế rồi tôi được một người bạn giới thiệu đến xưởng sản xuất dụng cụ chỉnh hình của bác Đô. Bác rất niềm nở, thăm khám và làm chân miễn phí cho tôi. Những đôi chân của bác làm đã giúp tôi tự tin hơn, yêu đời hơn. Tấm lòng của bác Đô, sự tương thân tương ái với người khuyết tật của bác khiến tôi rất cảm kích và biết ơn”.

Với ông Đô, những cái ôm, những cái bắt tay hay những nụ cười của cô bé Ngọc, 4 tuổi, bị teo chân là niềm cổ vũ, là động lực để ông tiếp tục công việc của mình. Ông bảo, mỗi lần cháu Ngọc đến làm chân mới chỉ cần cười thôi cũng đủ làm ông hạnh phúc. Biết bao người sau khi được lắp chân giả đã tìm được công việc phù hợp để mưu sinh. Người làm thợ điện, người làm xe ôm, người làm nhân viên bán hàng… Họ cảm thấy được lao động, được sống như một người bình thường là may mắn lớn. Và chính ông Đô đã ban tặng cho họ lá bùa may mắn ấy.

“Tôi mong có thể mở rộng thêm xưởng sản xuất của mình để Trung tâm Tư vấn Trợ giúp Dụng cụ chỉnh hình cho người khuyết tật ngày càng giúp được nhiều mảnh đời bất hạnh hơn. Tôi sẽ làm cho đến khi sức khỏe của mình không cho phép nữa. Đến khi ấy, xưởng sản xuất này sẽ được giao cho những học trò có tâm”, người thương binh già rưng rưng nói.

Vũ Minh Phúc

Gửi phản hồi