Núi Cấm cao 705m nhưng có nhiều vụ nhảy vực tự vẫn

Thoát chết nơi chiến trường về nhặt xác

Ông Nguyễn Trọng Hiếu (51 tuổi, nguyên Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang) cho hay, ông mới nghỉ làm nghề nhặt xác vài năm nay. Khoảng mấy mươi năm, ông làm đội trưởng “biệt đội” nhặt xác trên vùng núi Cấm. Do vậy, kỷ niệm của cái nghề vạn người chê này với ông rất nhiều. Ông là con út trong gia đình nghèo ở tỉnh Cà Mau. Nhiều lần gia đình ông lên núi Cấm sống, nhưng rồi phải chạy giặc Pháp, Mỹ đến Pôn Pốt. Sau, gia đình mới trở lại núi Cấm định cư đến bây giờ.

Ông Hiếu kể, khoảng năm 1976, trên núi Cấm có duy nhất ấp Rau Tần thuộc xã Trác Quan, huyện Bảy Núi (nay là xã An Hảo, huyện Tịnh Biên) với chừng 30 nóc nhà. Vì trường học xa xôi nên học hết lớp 9 thì ông nghỉ. Ông ở nhà phụ cha mẹ trồng su su. Năm 1985, ông đi bộ đội, đơn vị đóng quân ở Bắc Tăm Băng (Campuchia). Ông được giao nhiệm vụ hậu cần, thợ mộc xây doanh trại mới và tải thương ở trung đoàn 812, sư đoàn 309 thuộc Quân khu 5.

Ông Hiếu chia sẻ chuyện nhặt xác 

Bắc Tăm Băng ngày ấy là bãi chiến trường. Trận đánh của sư đoàn Bắc Sơn, lính Việt Nam dẹp loạn bọn Pôn Pốt sang tận biên giới Thái Lan vào Tết năm 1985 vừa xong, thì tân binh như ông mới được chuyển đến. Vừa đến trung đoàn, ông Hiếu đã thấy xe nhà binh ì xèo chạy về. Khi đồng đội mở thùng xe ra, ông thấy 5 xác lính. Từ đó, hầu như ngày nào cũng có người bị thương, người tử vong. Thấy những cái chết ghê rợn, có đồng đội còn bị nổ tan xác khiến ông nao núng.

Ngày mới đầu quân, ông Hiếu có dịp làm quen với vị Trung đoàn phó Trung đoàn 812 tên Thái. Đây là người chăm sóc thương binh, chiến sĩ hy sinh rất chu đáo. Ngoài ra, vị Trung đoàn phó ấy cũng rất siêng trồng rẫy nuôi quân. Khi lính chưa thức, vị Trung đoàn phó đã vác cuốc ra rẫy. Ông Hiếu thấy vậy thì làm theo. Sau đó ông được phân công nhiệm vụ mới. Dù đang ở bãi chiến trường, vào sinh ra tử, nhưng ông Hiếu viết thư gửi về nhà nói mình vẫn bình yên. Lúc cha mẹ ông quá giang xe chiếu bóng đến thăm thì đúng ngày giặc bắn pháo vào doanh trại. Do đơn vị ông đóng quân là căn cứ cũ của giặc, nên bọn Pôn Pốt bắn vào rất chính xác, thương vong rất nhiều. Khi ấy cha mẹ ông hoảng hồn.

“Lúc tui đi bộ đội thì cha tui là người đầu tiên làm Hội trưởng Hội Chữ thập đỏ xã An Hảo (nay gọi là chủ tịch). Ổng nguyện cầu cho con đi bộ đội được bình yên. Còn tui thì van vái cho mình được sống sót, trở về nhà sẽ đi làm việc thiện. Bởi tui sợ mình bị thương thì cha mẹ già không ai nuôi. Rồi tui xuất ngũ năm 1989”, ông Hiếu kể.

Theo ông Hiếu, nhờ những năm đi bộ đội mà ông biết cách xử lý xác chết và người bị thương. Ngày ấy đơn vị đóng quân trong rừng nên không có điện thắp sáng. Đêm xuống, ai khỏe thì dùng chân đạp “đầu bò” quay phát điện để người khác giải phẫu cho thương binh. Mọi người thay phiên nhau và mỗi lần cấp cứu được 5-7 quân nhân. Khi thương binh được đưa về nước thì mới xử lý kỹ lại vết cưa. “Nhiều người đạp trúng mìn, nếu để chất độc ngấm theo máu chảy ngược vào tim thì chết nên mình phải băng ga-gô ngăn lại rồi cưa. Sau đó mới nghĩ cách là ai bị trúng mìn này thì tháo khớp. Khi vừa xuất ngũ về, tui vào làm ở đội từ thiện của xã. Tui vừa vào làm thì đã có… người chết”, ông Hiếu chia sẻ.

Khúc đường cua ở núi Cấm

Biệt đội toàn “Sa Tăng, Bát Giới” quay đầu!

Ông Hiếu kể, lúc mới vào làm đội từ thiện thì vào một đêm nọ, khi ông đi chơi về ngang qua nhà người hàng xóm thấy những ánh đèn dầu leo lét. Chung quanh người dân xúm vào khóc. Hiếu kỳ, ông ghé vào xem thì thấy thi thể người đàn ông ở xóm bị trúng trái nổ thương tích đầy người. Người này đã tắt thở, nhưng do người thân thấy thi thể bị thương quá đáng sợ nên không ai dám lau rửa. Thấy vậy, ông Hiếu hỏi người thân nạn nhân có rượu không, thì họ mang ra cho ông. Không chút ngần ngại, ông xắn vào vuốt, sắp lại mớ thịt bầy nhầy trên thi thể người bị nạn. Ông còn dùng rượu gội rửa cho thi thể nhằm làm giảm mùi máu tanh. Một mình ông Hiếu sắp xếp tử thi vào quan tài ổn định.

Khi ấy ông Võ Ngọc Ẩn xuất hiện. Ông Ẩn được dân trong vùng gọi là chú Tám Cứng (khi đó làm Hội trưởng Hội Chữ thập đỏ xã An Hảo). Ông Ẩn hỏi ông Hiếu con ai và “Mày chịu làm lính tao không?”. Biết nghề xử lý tử thi ít người làm và phù hợp với tâm nguyện của mình nên ông Hiếu đáp: “Dạ, chịu”. Từ đó ông Hiếu chuyên nghề này và có hội họp gì chú Tám Cứng cũng gọi ông đi. 11 năm sau, ông Hiếu được bầu làm Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ xã An Hảo, khi ông Ẩn vừa nghỉ. Với chức vụ ấy ông Hiếu nhận được hơn 1 triệu đồng sinh hoạt phí mỗi tháng. Những ngày đầu làm nghề, ông Hiếu ngửi mùi hôi thối rất khó chịu. Dù có tắm rửa thế nào, người ông cũng chẳng hết tanh hôi. Mỗi lần nhặt xác về, vợ ông phải nấu nước ấm cho ông tắm.

Chuyện xuống được vực sâu để nhặt xác đầy khó khăn

Ông Hiếu cho hay, nghề nhặt xác chết giúp con người hoàn lương rất tốt. Mấy chục năm trong nghề, ông thu nhận nhiều thanh niên sừng sỏ, từng vào tù ra khám theo làm nghề ai cũng chê và gớm ghiếc này. Như con ông Tư Lâm, có lần còn dám mướn người về chém cha. Sau đó con ông Lâm đánh lộn phải ở tù. Ra tù, anh này xin vào đội từ thiện làm thì bỗng hiền lại. Nhưng trong một lần đi nhậu về, anh này chạy xe va quẹt nên đã tử vong.

“Thấy chết chóc thì những người lầm đường lạc lối suy nghĩ lại. Lính tui đi nhặt chừng 2 cái xác là hiền lại, dù trước đó sừng sỏ dữ lắm. Nhưng khi quay đầu hối cải, họ làm rất tích cực. Có người nói lính của tui toàn là “Sa Tăng, Bát Giới”. Họ thường là dân nghèo, đôi lúc phải đi xa làm ăn. Hễ anh em này vắng thì người khác thay. Cứ vậy mà lúc nào Đội Mai táng cũng duy trì khoảng 20 người. Có anh em làm xong đòi về nhà ăn cơm, vì sợ ăn chung mất phước. Họ làm nghề này vừa tốt cho bản thân mà đỡ cho xóm giềng”, ông Hiếu tâm sự.

Ông Hiếu cho biết thêm, ngày trước chưa có điện thoại di động nên mỗi khi có xác chết, những thành viên của “biệt đội” nhặt xác hú nhau đi. Do làm việc gớm ghiếc mà không lương nên trong đội tự xem mình như đám “kền kền”. Thành viên nào báo có “đồ ăn” là biết ngay có xác chết, cần đến nhặt và mai táng. Ngày trước, khi đường chính lên đỉnh núi Cấm chưa làm, thì những người nhặt xác phải cột thi thể vào chiếc võng. Họ xuyên đòn gánh vào chiếc võng mà khiêng xác xuống chân núi, rồi mới đưa vào quan tài.

“Có đôi tình nhân cột tay nhảy xuống vực núi chết. Có người treo cổ trên cây cao chết. Có người lại uống thuốc độc rồi chui vào hang đá chết, kẹt trong ấy. Việc lấy xác của những người này rất khó khăn. Tui còn nhớ cách nay lâu lắm, có người đàn ông chết trong nhà trọ gần chùa Phật Lớn trên núi Cấm. Toàn thi thể người này xăm trổ như con tắc kè hoa. Khi khiêng được xác ông này xuống chân núi thì đã 21 giờ đêm. Nghề này vất vả lắm!”, ông Hiếu bộc bạch.

Sống nhờ vợ

Vợ ông Nguyễn Trọng Hiếu thổ lộ: “Từ khi anh ấy xuất ngũ là làm nghề nhặt xác đến bây giờ. Ảnh chẳng làm gì ra tiền. Năm nào ảnh và đội mai táng cũng nhận 2-3 cái giấy, bằng khen, nhưng chẳng có tiền. Tui làm thợ may quần áo kiếm tiền nuôi ảnh suốt. Do chồng có lời nguyền khi đi bộ đội nên ảnh làm tui cũng cảm thấy vui!”.

Thanh Tuấn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here