Dân nhặt xác đu người thế này để tìm và nhặt xác

3 lần đu mình xuống vực mới tìm thấy xác

Ông Nguyễn Trọng Hiếu (51 tuổi, nguyên Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang) cho biết, mấy chục năm trước, núi Cấm chưa có đường nhựa lên đỉnh và rừng còn khá hoang sơ. Để nhặt và đưa được thi thể dưới vực sâu hơn 200m không phải chuyện dễ. Thiết bị cứu hộ cũng không đầy đủ như ngày nay nên chuyện nhặt xác rất vất vả và nguy hiểm. Chuyện nhặt xác từ vực thẳm rồi bó vào võng khiêng xuống chân núi tẩn liệm ngày ấy mất nhiều thời gian. Có khi họ làm cả ban đêm mới được về nhà.

Ông Hiếu nhớ nhất là lần nhặt xác người em trong vụ 2 anh em song sinh tự vẫn ngày 17/7/2013 tại đỉnh vồ Bồ Hong trên núi Cấm. Đó là 2 anh em Nguyễn Hoàng Hiệp và Nguyễn Hoàng Hải (tên đã thay đổi, ngụ tỉnh Đắk Lắk). Khi ấy Hiệp may mắn sống sót, còn Hải thì mãi mãi nằm lại dưới vực sâu. Sau khi nhận tin báo có người chết, ông Hiếu cùng những thành viên trong Đội Mai táng xã An Hảo đã đến.

Ông Hiếu cho biết, dù vị trí Hải rơi được người anh song sinh chỉ rõ, nhưng do nơi ấy toàn rừng bụi nên việc tìm kiếm rất mơ hồ. Khi đó, ông phân công cho mình và một số người đứng trên đỉnh vồ Bồ Hong kéo dây dù loại bản rộng. Còn người cháu tên Tân, con của anh rể ông Hiếu (chuyên làm nghề sưu tầm dược liệu thuốc Nam) đu dây lần mò xuống vực. Anh Tân cột dây vào eo ếch, dò dẫm từng bước treo mình bên vách đá lần xuống. Chàng thanh niên khỏe mạnh xuống được vực, nhưng rừng bụi bao quanh nên không tài nào thấy xác. Sau nhiều giờ tìm kiếm, Tân đuối sức trước sức nóng của cái nắng miền sơn cước, nên giật dây ra hiệu cho người phía trên kéo lên. Lần đầu tìm xác bất thành.

Sau một lúc nghỉ ngơi, 1 chàng trai lực lưỡng khác được cử đu dây trèo xuống vực. Thanh niên ấy xuống quần thảo ở các lùm cây ở độ sâu 200m nhiều giờ liền thì cũng giật dây báo hiệu kéo lên. Lần này, anh thanh niên Đội Mai táng xã An Hảo cũng về tay không. Trời xứ núi càng ngả bóng về chiều, ai nấy đều sốt ruột, đói và mệt. Tuy nhiên, bằng quyết tâm “sống phải thấy người, chết phải thấy xác”, ông Hiếu lại cử người khác trèo xuống vực. Mất thêm khoảng 2 tiếng đồng hồ, xác nạn nhân mới được tìm thấy.

Thành viên đội mai táng phải đu mình để xuống được vực sâu nhặt xác

Theo ông Hiếu, việc tìm kiếm xác chết dưới vực sâu đã khó, việc đưa xác nạn nhân Hải trở lên lại gian nan bội lần. Khi 1 thành viên trong Đội Mai táng ra hiệu gặp được xác, thì các thành viên từng có kinh nghiệm khác được cử xuống để kéo xác lên. Ông Hiếu cho cột 1 đầu dây vào cây cổ thụ, để người cứu hộ lần theo vách núi thả người xuống vực. Nguy hiểm nhất là nếu ai đó sảy chân cũng có thể mất mạng. Bởi khi trượt chân, họ bị dây cột eo ếch treo đu đưa, va đập vào vách đá mà chết.

Rắc rối lúc này là không biết làm cách nào đưa xác chết lên đỉnh núi. Nếu cột dây vào thi thể để người phía trên kéo thì vướng cây rừng. Hơn nữa, vách núi lại nơi nhô nơi thụt vào. Do vậy phải cần có người trong đội cứu hộ được kéo cùng xác chết để đỡ cái xác không vướng cây, va vào vách núi. Trong khi nếu kéo cùng lúc nhiều người thì sợ đứt dây, xảy ra thảm họa.

Làm hết mình vì lương tâm con người

Sau một hồi bàn bạc cùng lực lượng công an, ông Hiếu quyết định cử người đu mình xuống vực đem theo những tấm thẻ vạt giường bằng tre để bó nẹp tử thi. Sau khi bó chặt và cột tử thi vào dây dù bản rộng, 4 người đàn ông lực lưỡng sẽ được kéo cùng người chết. Sau khi ra tín hiệu, thi thể nạn nhân cùng 4 người trong đội cứu hộ được kéo lên. Hễ kéo đến đâu vướng cây thì người cứu hộ nâng xác tháo gỡ. Họ được kéo lên từng đoạn một nơi vách núi cheo leo.

“Chúng tôi làm hết sức cẩn thận và từng chút một. Bởi người ta kiêng kỵ việc người chết rơi thêm lần nữa. Lỡ sơ sảy, người cứu hộ cũng trở thành nạn nhân. Do vậy, anh em tụi tui phải treo mình bên vách đá để đỡ cái xác cho phía trên kéo. Vách đá gồ ghề, cây cối um tùm nên kéo lên là vướng. Cứ thế, tụi tui phải leo theo từng nấc để nâng đỡ cái xác. Sau nhiều giờ nỗ lực, thi thể nạn nhân cũng được đưa lên đỉnh núi an toàn, nhưng xương cốt đã gãy nát, mặt và trán biến dạng. Sau đó thi thể được bàn giao cho gia đình chở về quê an táng”, ông Hiếu kể.

Anh Cường dù không hưởng lương vẫn miệt mài nhặt xác

Việc nhặt xác nạn nhân Hải đầy khó khăn, vất vả và mất nhiều thời gian. Ở độ sâu 200m, vách núi tại vồ Bồ Hong không có đá dăm, đá mồ côi nên chưa hiểm trở bằng vụ lấy xác của người vợ khi chồng chở xe lao xuống vực ngày 9/8/2014. Điểm vợ chồng anh Lâm và chị Vân Em (thông tin kỳ trước) gặp nạn là gần vồ Cứu Nạn, lưng chừng núi Cấm. Từ mặt đường xuống vực có bãi đá phế thải khi làm đường, cục đá to bằng người ôm. Khi ấy, anh Lâm nằm bất tỉnh do rơi ngay bệ đá.

Còn chị Vân Em thì đã chết, nằm dưới vực sâu 33m. Ông Hiếu cũng chỉ huy cho thành viên Đội Mai táng xã An Hảo cột dây dù bản rộng, rồi đi lùi từ trên mặt đường xuống vực. Ở điểm cứu hộ này, chỉ cần người cứu nạn đi lùi không khéo thì đá phía trên sẽ chày xuống khiến người cứu nạn đu dây lơ lửng bên dưới rất dễ bị đá lăn trúng mà chết. Cuối cùng họ cũng kéo được anh Lâm và xác vợ anh lên, rồi còn lấy xe đưa anh Lâm đi cấp cứu, đưa thi thể vợ anh Lâm về quê an táng.

Ông Hiếu thổ lộ: “Có những xác chết lâu ngày mới phát hiện nên đã sình thối. Khi ấy mình tìm đường phía trên gió để tiếp cận, cho đỡ mùi thối. Đến gần xác, mình cầm tấm cao su chụp từ trên xuống. Sau đó cuốn 1 đầu rồi lăn sang một bên. Đầu tấm cao su còn lại cũng cuốn kín. Cứ thế quấn cao su bịt kín cái xác. Có những xác khi nhặt được chỉ còn một mớ thịt vụn. Người làm việc này phải có đức hy sinh, chứ suy nghĩ đến nguy hiểm thì không làm được. Trước khi chạm vào xác chết, anh em đều khấn vái thầm: “Thôi, ở đây tụi tui đến giúp cho anh, chị, hay chú, bác gì đó”. Nhờ vậy mà mấy chục năm qua, đội đã nhặt biết bao nhiêu xác chết nhưng vẫn an toàn”.

Anh Nguyễn Văn Cường (46 tuổi, Đội phó Đội Mai táng xã An Hảo) cho biết, anh không có đất canh tác nên hành nghề chạy xe ôm 20 năm qua. Vợ chồng anh có 2 người con. Con gái lớn làm công nhân ở tỉnh Bình Dương, còn con trai đang đi học. Từ ngày chạy xe ôm, anh đã tham gia công tác từ thiện. Anh cũng chuyên đi nhặt xác và mai táng tử thi. Cách đây không lâu, anh cùng các thành viên trong nghiệp đoàn xe ôm cũng bỏ cữ chạy xe để đi nhặt 2 xác chết ở điện Cây Quế.

Còn ông Nguyễn Chánh Thi (56 tuổi, làm nghề chụp hình dạo ở núi Cấm, cố vấn Hội từ thiện xã An Hảo) kể, mấy năm trước, tại nhà trọ dưới chân vồ Bồ Hong có đôi thầy trò vào ở và tự vẫn chết. Ông nghe nói trước đó chàng thanh niên bị bệnh và được thầy chữa khỏi. Sau đó 2 thầy trò quê ở tỉnh Kiên Giang này rủ nhau đi làm từ thiện. Do xuất tiền làm việc thiện quá nhiều nên nợ nần, rồi lên núi Cấm tự vẫn. Ông cùng những đồng nghiệp đến thu dọn 2 xác chết đã thối rữa ấy…

Hỗ trợ 2 triệu đồng/xác chết

Anh Nguyễn Văn Cường bày tỏ: “Công việc ở đây không có trợ cấp. Trước giờ mình làm vì lương tâm. Mới đây, UBND xã An Hảo chủ trương hỗ trợ 2 triệu đồng cho mỗi vụ nhặt xác và mai táng, mình cảm thấy an ủi phần nào. Nhưng dù có tiền hay không thì mình vẫn làm”.

Thanh Tuấn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here