Cư dân căng băng rôn phản đối chủ đầu tư

Chây ì việc thành lập BQT chung cư, nếu không có biện pháp mạnh thì sẽ còn kéo dài

Sau vụ cháy ở chung cư Carina (quận 8), UBND TP HCM đã có Chỉ thị 04, trong đó đặt mục tiêu đến cuối năm 2018, phấn đấu 100% chung cư ở TP có BQT. Nhưng có lẽ mục tiêu này sẽ rất khó hoàn thành khi còn khá nhiều chủ đầu tư cố tình kéo giãn. Tình trạng chây ì lập ban quản trị ở các chung cư đang khá phổ biến. Một công dân tên Thanh nói anh vốn là cư dân của chung cư Era Town (phường Phú Mỹ, quận 7). Chung cư này do Công ty CP Ðức Khải làm chủ đầu tư và hàng ngàn cư dân bắt đầu vào ở từ tháng 4/2014 nhưng đến nay vẫn chưa có BQT. Chờ mãi không thấy chủ đầu tư có động tĩnh gì thì cư dân tổ chức phản đối và khiếu nại lên phường và quận.

Ở chung cư Topaz City (phường 4, quận 8) do Công ty CP Kinh doanh nhà Vạn Thái làm chủ đầu tư tình hình cũng chẳng khá hơn. Theo chị Hạnh (cư dân chung cư Topaz City), chủ đầu tư đưa cư dân vào ở từ tháng 4/2017 nhưng đến nay vẫn không tổ chức hội nghị nhà chung cư. Các cư dân bức xúc, yêu cầu làm việc với chủ đầu tư thì không có ai đứng ra nói chuyện mà chỉ đưa ban quản lý ra làm việc. Tiếp đó, người dân viết đơn khiếu nại lên phường thì phường trả lời chưa thể can thiệp.

Tương tự, chung cư Giai Việt (quận 8), Khang Gia (quận Gò Vấp) cũng chưa có BQT dù cư dân vào ở từ nhiều năm và đến nay họ chẳng có động thái nào xúc tiến để thành lập BQT, dù chính quyền đã yêu cầu đến cuối năm nay phải có theo tinh thần Chỉ thị 04.

Theo Hiệp hội Bất động sản TP HCM, hiện có hơn 100 chung cư đang trong tình trạng tranh chấp ở các mức độ khác nhau trong tổng số gần 1.000 chung cư cao tầng trên địa bàn TP. Trong đó, tranh chấp chủ yếu do chủ đầu tư chậm tổ chức hội nghị nhà chung cư để bầu BQT.

Người dân căng băng rôn đưa yêu cầu tới chủ đầu tư

Việc chủ đầu tư các khu chung cư chậm chạp tới mức khó hiểu, tới mức cư dân phải căng băng rôn lên tiếng gay gắt việc thành lập BQT không phải là chuyện hiếm gặp lâu nay. Nguyên nhân thì dù là người trong cuộc hay ngoài cuộc cũng đều hiểu được, đó là các chủ đầu tư không muốn “buông” ra 2% phí bảo trì. Đối với một toà chung cư ba bốn chục tầng, mỗi tầng vài chục căn hộ, mỗi khu chung cư lại có nhiều toà như vậy thì phí bảo trì hàng năm là một con số không hề nhỏ. Chưa nói tới việc 2% phí bảo trì ấy mang lại lợi nhuận là bao nhiêu hàng năm, mà chỉ cần đề cập tới yếu tố an ninh, an toàn, sự ổn định trong sinh hoạt cho hàng vài trăm, hàng ngàn hộ gia đình, nhất là ở các khu vực công cộng như cầu thang máy chẳng hạn, đã thấy rằng nhất định phải thành lập cho bằng được BQT chung cư.

Chỉ lấy một ví dụ đơn giản thế này, thành viên của Ban quản lý (BQL) toà nhà là do chủ đầu tư chọn, chủ yếu là người của họ. Trong thời gian chưa có BQT thì BQL sẽ làm những việc của BQT. Tuy nhiên, người của BQL lại không sống trong toà nhà, mà họ sống ở… nhà họ. Vậy thì đêm hôm nếu có cháy nổ thì ai là người theo dõi, phát hiện, xử lý những tình huống khẩn cấp? Chưa nói tới việc, chung cư không phải của họ nên cũng chẳng nhất thiết phải nhiệt tình thái quá. Cư dân nhiều chung cư ở hàng năm trời vẫn không biết mặt mũi ông BQL ngang dọc thế nào.

Việc cố tình chiếm dụng phí bảo trì các toà nhà có thể sẽ bị khởi tố – đấy là một trong những nội dung mà Bộ Xây dựng đã đề xuất lên Chính phủ khi mà tình trạng hàng loạt nhà chung cư ở nhiều nơi đã đưa vào sử dụng hàng năm mà chủ đầu tư không chịu tổ chức hội nghị bầu BQT. Tuy nhiên, dường như quan điểm này nêu ra rồi vẫn cứ ở đấy, và tình trạng chung cư không có BQT vẫn đang rất phổ biển.

Mấu chốt của khúc mắc, mâu thuẫn giữa cư dân và chủ đầu tư này nằm ở đâu? Chỉ ở một điểm duy nhất, đó là không có các chế tài xử phạt nghiêm minh. Việc phải thành lập BQT chung cư đã có quy định bằng văn bạn cụ thể chứ không phải chỉ là là việc yêu cầu đơn phương từ cư dân. Vậy mà các chủ đầu tư vẫn không chấp hành, vẫn cứ có khiếu kiện kéo dài từ nơi này qua nơi khác, năm này qua năm khác, chỉ có một nguyên nhân duy nhất, có sai phạm mà không có xử phạt nghiêm minh, đủ tính răn đe.

Và nếu cứ đánh trống bỏ dùi kiểu ấy thì hàng ngàn hộ dân ở hàng trăm khu chung cư hiện nay cứ chuẩn bị tinh thần để mà khiếu kiện lâu dài nữa.

Chưa tăng lương tối thiểu trong 2018 – người lao động sẽ sống thế nào ở mức tối thiểu?

Ngày 9/7 vừa qua,  phiên đàm phán lần thứ nhất bàn về tăng lương tối thiểu  (LTT) vùng năm 2019 đã diễn ra tại trụ sở Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội (LĐ-TB-XH), dưới sự chủ trì của ông Doãn Mậu Diệp – Thứ trưởng Bộ LĐ-TB-XH, Chủ tịch Hội đồng Tiền lương Quốc gia và các thành viên hội đồng.

Giá tiêu dùng tăng liên tục trong khi lương tối thiểu của người lao động chưa tăng

Thành phần chính của hội đồng gồm đại diện 3 bên: Bộ LĐ-TB-XH (đại diện cơ quan quản lý Nhà nước); Tổng LĐLĐ Việt Nam (đại diện người lao động – NLĐ); và Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đại diện cho chủ sử dụng lao động.

Đại diện VCCI cho biết vẫn giữ quan điểm chưa nên tăng LTT  trong năm 2019.  Cụ thể, ông Hoàng Quang Phòng, Phó Chủ tịch VCCI, cho biết: “Chúng tôi đã tập hợp ý kiến của các hiệp hội doanh nghiệp (DN) trong và ngoài nước về điều chỉnh LTT  năm 2019. Đại đa số các hiệp hội đều cho rằng, lúc này chưa nên tăng LTT vùng 2019”.

“Việc không tăng LTT  nhằm “bồi dưỡng” sức DN, dồn sức để đào tạo và nâng cao tay nghề của NLĐ trong DN. Qua đó đáp ứng yêu cầu công việc cũng như sự cạnh tranh của thị trường” – ông Phòng nói.

Ông Doãn Mậu Diệp – Thứ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội (LĐ-TB-XH), Chủ tịch Hội đồng Tiền lương Quốc gia, cho biết Hội nghị Trung ương 7 đã thông qua 2 nghị quyết, trong đó có nghị quyết về cải cách tiền lương. Theo đó, Nhà nước sẽ dần không can thiệp vào cơ chế tiền lương của DN. Thay vào đó thúc đẩy cơ chế thương lượng giữa người sử dụng lao động và NLĐ.

Cũng theo Thứ trưởng Doãn Mậu Diệp, việc thực hiện điều chỉnh tăng LTT vùng phù hợp tình hình phát triển kinh tế – xã hội, khả năng chi trả của DN để đến năm 2020 mức LTT  bảo đảm mức sống tối thiểu của NLĐ và gia đình họ.

Việc Nhà nước dần không can thiệp vào vấn đề tiền lương mà để cho doanh nghiệp lao động và người lao động tự thoả thuận là đã mở ra một cánh cửa rất rộng cho doanh nghiệp, để các doanh nghiệp có thể chủ động gần như hoàn toàn việc cân đối chi trả lương cho người lao động sao cho phù hợp, cân đối thu chi, cũng như năng lực của doanh nghiệp. Tuy nhiên, việc thả lỏng này dường như cũng sẽ khiến cho người lao động rơi vào tình trạng không có điểm tựa. Mức thu nhập của hàng triệu lao động với trình độ chuyên môn thấp tại hàng trăm khu công nghiệp hiện nay là rất thấp. Phải nói là rất thấp. Thời gian làm việc dài, áp lực công việc lớn, hao tổn sức khoẻ, nhưng thu nhập có thể nói mới chỉ duy trì được cuộc sống một cách cực kì vất vả, khó khăn.

Phải chăng, nếu dừng việc tăng LTT cho người lao động năm 2019 thì đến năm 2020, DN sẽ tiếp tục tìm cách “câu giờ”? Trong khi giá tiêu dùng thì tăng liên tục, từng tháng, từng năm. Nếu không tăng lương cho người lao động thì với thời giá hiện tại, việc giữ nguyên mức lương tức là giảm lương của họ đi.

Kinh tế tăng trưởng hàng năm, đều có con số. Như năm 2018 này, dự báo tăng trưởng kinh tế (GDP) khoảng 6,8%. Nếu tăng trưởng kinh tế đạt 6,8% thì phần năng suất lao động của NLĐ tạo ra tăng trưởng này cũng chiếm từ 3%-4%. Vậy thì hà cớ gì NLĐ lại không được hưởng một phần thành quả do chính mình góp phần tạo ra?

Đã đành doanh nghiệp cần được “dưỡng sức”, không sai, tuy nhiên việc dưỡng sức ấy lại đặt lên vai NLĐ bằng cách ép họ phải sống một cách chật vật khi giá cả tăng vùn vụt, thì thử hỏi, đó có phải là cách làm bền vững đối với các doanh nghiệp không? DN cần “dưỡng sức” thì NLĐ cũng cần có sức để phục vụ doanh nghiệp. Chẳng phải thế sao?

Đỗ Hà

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here