Đoàn xe chở 3 cây "siêu khủng"

Ngày 30/3/2018, lực lượng Cảnh sát giao thông huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế đã phát hiện 3 xe đầu kéo mang biển số tỉnh Quảng Bình lưu thông trên quốc lộ 1, đoạn qua xã Lộc Điền, có dấu hiệu vi phạm nên đã ra lệnh dừng xe. Tại hiện trường, mỗi xe trên đều chở một cây cổ thụ có chiều dài khoảng 15m, chu vi hơn 6m, phần ngọn có nhiều nhánh dài. Phần bầu rễ của mỗi cây có chu vi trên dưới 15m, bên ngoài bọc nhiều lớp vải bạt. Các tài xế trình bày, chở cây thuê cho Công ty Hải Sơn ở TP. Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình.

Thiếu tá Võ Đông Anh, trạm phó trạm CSGT Phú Lộc cho biết 3 xe đầu kéo chở 3 cây cổ thụ “siêu khủng” trên đã bị tạm giữ và xử phạt gần 82 triệu đồng. Các tài xế cũng bị tước bằng lái từ 1-3 tháng. Các xe này đều vi phạm lỗi chở quá khổ, quá tải vượt quy định. Các chủ xe cũng không xuất trình được giấy phép lưu hành đặc biệt.

Cổ thụ mang hình “quái thú” ấy có nguồn gốc từ đâu và chở cho ai, vẫn chưa có đáp án cuối cùng từ các cơ quan chức năng. Một vị tướng công an về hưu bị nghi vấn là chủ sở hữu “quái thú”, cũng đã từ chối trách nhiệm thuộc về mình. Ông Nguyễn Hải Sơn – Giám đốc Công ty TNHH cơ khí Hải Sơn, chủ xe chở 3 cây “siêu khủng”, đã thừa nhận vi phạm chở quá khổ, quá tải bị cảnh sát giao thông xử phạt. Đồng thời, ông Nguyễn Hải Sơn cũng cho biết công ty nhận chở bốn cây đa từ huyện Ea Kar – Đắk Lắk đến một ngôi chùa ở khu đô thị Linh Đàm, quận Hoàng Mai, Hà Nội.

Mỗi xe chở cây công ty nhận thù lao là 35 triệu đồng. Đáng chú ý hơn, theo đơn vị vận chuyển thì ba cây “siêu khủng” bị bắt tại Thừa Thiên – Huế nằm trong tổng số 30 cây “siêu khủng” khác được thuê chở về Hà Nội, công ty của ông Nguyễn Hải Sơn chỉ hợp đồng vận chuyển bốn cây. Như vậy, còn rất nhiều cổ thụ khác đã được công khai chở đi trên Quốc lộ 1A một cách dễ dàng và trót lọt.

Cây cổ thụ được công khai chở đi trên Quốc lộ 1A

Sự kiện cổ thụ bị tạm giữ khi đang được vận chuyển trên quốc lộ đã buộc các cơ quan quản lý Nhà nước không thể không tích cực vào cuộc điều tra và xử lý. Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn – Hà Công Tuấn cho biết cây “siêu khủng” mà báo chí nhắc nhiều những ngày qua, ban đầu có thông tin là của lãnh đạo ngành cảnh sát giao thông, sau lại có thông tin cây của nhà chùa, nhưng cây quá tải quá khổ như vậy mà chở trót lọt hàng trăm cây số qua nhiều tỉnh thành là bất thường.

Ông Hà Công Tuấn chia sẻ, thông tin ông nhận được cho đến nay thì những cây này là cây đa, có trên đất nông nghiệp từ lâu. Ông Hà Công Tuấn nhấn mạnh: “Hiện nay cơ quan chức năng đã xử phạt hành vi chở quá tải quá khổ, tôi đã giao Cục Kiểm lâm xác minh làm rõ nguồn gốc cây và báo cáo nghiêm túc. Nếu có cán bộ kiểm lâm nào tiếp tay sai phạm thì xử lý nghiêm. Nếu có chuyện xác nhận không đúng về nguồn gốc cây thì phối hợp với các cơ quan liên quan để xử lý”.

Tịch thu cây gỗ khổng lồ là điều phải làm trước mắt, nhưng đằng sau chuyến “diễu hành” của “quái thú” vẫn còn nhiều câu chuyện nghiêm túc cần nhìn nhận thấu đáo cho sự nghiệp bảo vệ rừng. Bởi lẽ, từ năm 2016, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ đạo đóng cửa rừng tự nhiên, không chuyển 2,25 triệu ha từng tự nhiên còn lại sang mục đích khác kể cả các dự án được phê duyệt, trừ các dự án liên quan đến quốc phòng, an ninh. Và không có chủ trương chuyển rừng nghèo kiệt sang trồng cây công nghiệp. Mặc dù người đứng đầu Chính phủ đã có thông điệp mạnh mẽ như vậy, nhưng thị trường cổ thụ vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

Vì sao? Vì đồ gỗ đã và đang là món hàng thể hiện đẳng cấp của giới thượng lưu. Đồ gỗ có kích thước càng lớn và được chế tác từ nguyên khối cổ thụ, thì càng được ưa chuộng. Tất nhiên, người nghèo không thể chạy đua trong màn trình diễn tiền bạc và thế lực ấy. Thậm chí, có một sự thật cay đắng là nhà sàn lâu đời của đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên cũng đã bị săn lùng và mua bán cho những người có điều kiện kinh tế khá giả hơn ở các đô thị. Không phải bằng sự chủ quan và sự định kiến, mà bằng quan sát đơn giản cũng không khó thấy rằng, đồ gỗ tập trung nhiều nhất tại tư dinh của đại gia và quan chức. Khi một bộ bàn ghế gỗ có giá hàng tỷ đồng được xem như một thứ trang sức hoành tráng, thì chắc chắn hình thành các giao dịch khốc liệt có khả năng tác động đến sự tồn tại của số lượng cổ thụ đang thưa thớt dần. Hãy nhớ rằng, chỉ trong vòng 30 năm qua, Tây Nguyên mất hơn 1,5 triệu ha rừng; chiếm khoảng 41% diện tích rừng tự nhiên!

Cận cảnh cây “siêu khủng” được chở trên quốc lộ

Một trong ba cổ thụ bị tạm giữ tại trạm Cảnh sát giao thông huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế đã được truy ra nguồn gốc từ huyện Krong Năng, Đắk Lắk. Đó là một cây đa trong khuôn viên rẫy cà phê được bán mua khá rõ ràng với giá vài chục triệu đồng. Những người liên quan cho rằng cây đa này được sử dụng để cung tiến cho một ngôi chùa. Dù sự thật có đúng như vậy, thì việc dịch chuyển cổ thụ từ nơi nọ sang nơi kia cũng không phải một hành vi đáng ủng hộ. Ai cũng biết, thị trường cổ thụ vẫn đang rất nóng khắp cả nước. Tại các thành phố lớn, cổ thụ có giá vài trăm triệu mỗi gốc, nhằm phục vụ cho… những công trình xây dựng bề thế của các ông chủ, bà chủ lắm vàng nhiều bạc.

Đại gia muốn hưởng bóng mát, nhưng đại gia không thích trồng cây. Vì vậy, những cây cổ thụ liên tục bị đào xới và thay đổi địa điểm. Tất nhiên, cổ thụ thuộc đất đai cá nhân như cây đa ở huyện Krong Năng, Đắk Lắk không phải có nhiều. Để đáp ứng nhu cầu cổ thụ của đại gia, thì không thể nào bảo đảm những cổ thụ trong rừng tự nhiên không bị xâm hại một cách không thương tiếc. Ví dụ, khi một đại gia tại Bình Dương xây dựng công viên, thì quần chúng ngỡ ngàng vì hàng trăm cổ thụ quý hiếm không rõ xuất xứ đã được hiện diện ngạo nghễ tại đây!

Tuy nhiên, thú chơi cổ thụ để trồng lấy oai không đáng sợ bằng thú chơi đồ gỗ được làm từ cổ thụ. Những sản phẩm mỹ nghệ được làm từ gỗ lim hoặc gỗ mun, có giá thị trường lên đến bạc tỷ.

Đóng cửa rừng tự nhiên là giải pháp quyết liệt ban đầu, còn về lâu dài phải có hành động để thay đổi ý thức của những đối tượng vẫn vỗ ngực xưng danh quý tộc giữa cộng đồng. Có không ít kẻ thành đạt vẫn hồn nhiên quan niệm sắm sửa những vật dụng sinh hoạt và trang trí từ những cổ thụ vài trăm năm, không chỉ thoả mãn thú chơi xa xỉ cho bản thân mà còn làm… tài sản để dành cho con cháu. Đúng là đồ gỗ tồn tại bền vững hơn một kiếp người, nhưng liệu thế hệ mai sau gánh chịu bao nhiêu thảm hoạ thiên tai lũ lụt có sung sướng thụ hưởng món quà thừa kế đó không? Thử tưởng tượng, dăm chục năm nữa, con cháu ngắm nghía những bộ ván ngựa hoặc những bộ sập gụ được làm từ các loại gỗ quý hiếm như cẩm lai, giáng hương, huỳnh đàn.. rồi thắc mắc “có phải cha ông mình ngày xưa đã tiếp tay cho vấn nạn phá rừng”, thì làm sao an ủi nỗi day dứt khó nguôi kia?

Những câu khẩu hiệu “rừng là vàng” hoặc “rừng là cuộc sống chúng ta” đều trở nên vô nghĩa, nếu những kẻ đang chiếm lợi thế nhất thời trong xã hội vẫn muốn đưa cổ thụ về nhà riêng!

Tâm Huyền

Gửi phản hồi