Rừng phòng hộ Núi Ngang có nguy cơ trở thành nghĩa trang

Từ rừng phòng hộ sang siêu nghĩa trang – đoạn đường dài bao nhiêu?

Gần đây, dư luận trong nước rộ lên thông tin Vĩnh Phúc đã dự tính chuyển đổi rừng phòng hộ núi Ngang ở Bồ Lý thành rừng sản xuất. Được biết, núi Ngang nằm trọn trên địa bàn 3 xã Đạo Trù, Đại Đình, Bồ Lý thuộc Huyện Tam Đảo có diện tích khoảng 500 ha. Khoảng 350 ha rừng ở vị trí núi ngang nằm trên địa bàn 2 xã Đạo Trù và Đại Đình đã bị chuyển đổi thành rừng sản xuất, chỉ còn khoảng 150 ha đất rừng thuộc xã Bồ Lý đang được giữ là rừng phòng hộ. 150 ha tại Bồ Lý này chính là điểm mấu chốt liên quan đến dự án siêu nghĩa trang. Có thông tin Bản đồ quy hoạch sử dụng đất đến năm 2017 của huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc cũng đã ghi rõ Núi Ngang là nơi xây dựng công viên nghĩa trang quy mô hơn 100ha.

Trao đổi với báo chí, TS Nguyễn Ngọc Lung – Viện Quản lý rừng bền vững và chứng chỉ rừng cho biết: “Việc Vĩnh Phúc chuyển đổi từ rừng phòng hộ sang rừng sản xuất có thể là cách hợp thức hóa cái sai thành đúng và đây là kẽ hở của luật được ban hành.

Đương nhiên ở đây rừng sản xuất có thể sản xuất gỗ hoặc sản xuất sản phẩm khác nhưng chuyển gì thì chuyển nó vẫn phải là đất lâm nghiệp chứ không phải đất nghĩa trang. Nghĩa là nếu đất lâm nghiệp thì không trồng cây này thì phải trồng cây khác, không sản xuất gỗ thì sản xuất lâm sản ngoài gỗ.

Điểm quan trọng là nếu rừng phòng hộ Núi Ngang được chuyển thành rừng sản xuất thì quyền chủ động quyết định số phận của cánh rừng phòng hộ Núi Ngang sẽ hoàn toàn nằm trong sự chủ động của chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc. Lúc đó, việc chuyển đổi phân loại rừng từ rừng phòng hộ đầu nguồn sang rừng sản xuất hoàn toàn nằm trong thẩm quyền của các cấp chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc”.

Dự án siêu nghĩa trang

Đã có nhiều nhà khoa học lên tiếng về vấn đề này. Đáng chú ý có ý kiến của PGS.TS Bùi Thị An – nguyên ĐBQH TP. Hà Nội: “Chúng ta phải vì mục tiêu sinh thái môi trường, nhưng trong trường hợp cụ thể các đồng chí phải nhìn dài, nhìn thấy tất cả mọi thứ. Phải xem lợi cho Vĩnh Phúc bao nhiêu và khi mất rừng phòng hộ thì sẽ phải đối diện với biến đổi khí hậu, khí thải nhà kính ra sao, cái này phải cân nhắc kỹ lưỡng, bản thân các đồng chí phải lắng nghe dân, nguyện vọng dân ra sao, sau 10-20 năm chuyển đổi sinh thái, không khí sẽ ra sao?”.

Trong khi đó, TS Vũ Ngọc Thành – Đại học Khoa học tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội cũng cho rằng, đã là rừng phòng hộ thì không có quyền phá và nếu phá thì lý do chuyển có đúng hay không tất cả cần công khai, minh bạch.

Cho dù là Vĩnh Phúc có làm đúng luật hay không, thiết nghĩ việc chuyển đổi từ rừng phòng hộ sang rừng sản xuất và từ rừng sản xuất (có thể) chuyển đổi thành siêu nghĩa trang chắc chắn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới sinh thái, môi trường. Diện tích các khu bảo tồn nói chung ở nước ta không lớn, và với điều kiện hiện có thì phát triển các khu bảo tồn là cực kì khó khăn. Trong khi trên thế giới, rất nhiều nơi  muốn làm hành lang bảo tồn đa dạng sinh học, khu rừng phòng hộ, thậm chí lấn  cả vào rừng sản xuất, để mở rộng diện tích cho vùng cư trú của các loài hoang dã thì Vĩnh Phúc lại muốn cắt bớt rừng rừng phòng hộ đi thì rõ ràng là vấn đề không hề nhỏ, cũng không phải là của riêng Vĩnh Phúc, cho dù chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc có đủ thẩm quyền ra quyết định.

Phát triển kinh tế là cần thiết, không bao giờ thừa, nhưng phát triển kinh tế mà ảnh hưởng tới những vấn đề lớn về môi trường, sinh thái của cả một vùng rộng lớn thì cần phải hết sức cân nhắc. Vĩnh Phúc ở sát Hà Nội, ý nghĩa, giá trị của rừng phòng hộ ở Tam Đảo đương nhiên tác động cả đến thủ đô. Vĩnh Phúc cũng không phải tỉnh nghèo, mà là một trong những địa phương đóng góp lớn nhất vào ngân sách. Vậy thì không nhất thiết phải bất chấp tất cả để phát triển kinh tế.

Ai cũng có thể thấy, nếu biến rừng phòng hộ thành rừng sản xuất, sau đó lại thành nghĩa trang, thì việc thu tiền từ nghĩa trang sẽ là một khoản cực kì lớn. Tuy nhiên, hãy đừng vì bài toán kinh tế ấy mà bỏ qua sự vô giá của rừng phòng hộ đối với đời sống con người, của hôm nay và của nhiều đời sau nữa.

Uống bia tiền tỷ, bao năm mới hết?

Con số do Ủy ban kiểm tra Trung ương công bố: Văn phòng đoàn ĐBQH, HĐND tỉnh Gia Lai đã chi 2,6 tỷ mua bia và 1,2 tỷ văn phòng phẩm.

Ủy ban Kiểm tra (UBKT) Trung ương đã thông báo kết luận của UBKT Tỉnh ủy Gia Lai về nhiều sai phạm trong công tác quản lý tài chính, tài sản tại Văn phòng Đoàn đại biểu Quốc hội và HĐND tỉnh Gia Lai, đối với 3 cá nhân, gồm: ông Nguyễn Thế Quang – nguyên Chánh Văn phòng Đoàn đại biểu Quốc hội và HĐND tỉnh, ông Vũ Tiến Anh – Chánh Văn phòng HĐND tỉnh và bà Nguyễn Thị Lựu – Phó Chánh Văn phòng HĐND tỉnh. Tổng số tiền vi phạm lên đến hơn 11 tỷ đồng, trong giai đoạn từ năm 2013 – 2016.

Trong số 11 tỷ đồng đó, đáng kinh ngạc là tiền cho đồ uống như bia, cà phê, trà… đã lên tới 2,6 tỷ đồng và tiền văn phòng phẩm là 1,2 tỷ đồng. Đây là những số tiền đã bị “chi sai”, giấy tờ thanh toán không hợp lệ.

Riêng trong năm 2015, khoản tiền mà VP HĐND tỉnh Gia Lai đề nghị Sở Tài chính Gia Lai quyết toán chi tiếp khách lên đến 3,2 tỷ đồng. Có ngày có đến 2 – 3 đợt mời khách và địa điểm cũng có biên độ xê dịch lớn từ “các tỉnh miền Tây đến Đông Nam Bộ và ra cả miền Trung”.

Trụ sở Văn phòng đoàn ĐBQH, HĐND tỉnh Gia Lai

Bất kì một người bình thường nào cũng có thể nhận thấy những con số này là phi lý và mục đích của nó chỉ là để che đậy, biến báo, lấp liếm những việc chi không đúng mục đích. Đây là hành vi, nói thẳng là không hiếm trong các cơ quan đơn vị được sử dụng ngân sách Nhà nước, từ Trung ương đến địa phương. Chi vô tội vạ, chi sai mục đích, sau đó “phù phép”, hợp lý hoá bằng hoá đơn chứng từ khống. Mà chi ngân sách thì biến báo dễ nhất bằng cách nào? Phổ biến nhất là chi “tiếp khách” và chi “văn phòng phẩm”. Nhưng gì thì gì, chi tới vài tỉ chỉ cho việc uống bia và mua các loại dập ghim, hồ dán, kẹp, giấy, bút bi bút mực… thì người chi cũng phải tự thấy là quá phi lý chứ. Chắc chắn nhiều cơ quan, đơn vị sẽ “cười vào mũi” văn phòng đoàn ĐBQH, HĐND tỉnh Gia Lai nhân chuyện này.

Cũng may là vụ việc đã được phát hiện, cũng sẽ là một động tác khiến cho hàng loạt cơ quan hành chính sử dụng ngân sách Nhà nước trên khắp cả nước phải giật mình. Trong lúc ngân sách rơi vào bội chi, kinh tế ì ạch, lũ lụt thiên tai khắp ba miền, đời sống nhân dân nhiều nơi rơi vào cảnh màn trời chiếu đất thì các ông to bà lớn lại tha hồ chi dùng đồng tiền ngân sách vào những việc không ai biết đấy là đâu. Một ngày mà tiếp khách trên nhiều địa bàn, phải di chuyển bằng… máy bay thì thử hỏi tiền ăn vài tỉ, còn tiền vé máy bay sẽ bao nhiêu tỉ?

Dùng tiền ngân sách để làm việc công, mọi thứ đều có luật định rồi, có hành lang rồi, không bàn cãi nữa. Tuy nhiên, công tư lẫn lộn, chi tiêu không rành mạch, không đúng mục đích, lạm vào công quỹ, rồi xoay xở biến báo để hợp lý hoá thì thực sự là việc làm vi phạm pháp luật, cần phải xử lý đến nơi đến chốn. Vụ việc ở Gia Lai là vụ việc lớn, nhìn bằng “mắt thường” cũng có thể nhận thấy, còn rất nhiều những vụ việc nhỏ hơn, mức độ ảnh hưởng có thể bớt nghiêm trọng hơn, cũng rất cần phải được giải quyết triệt để.

Gửi phản hồi