– PV: Nhìn lại năm 2017 đã trôi qua, Tùng Dương có thấy hài lòng về những công việc đã làm được?

– Ca sĩ Tùng Dương: Năm 2017 là một năm lao động cật lực của tôi, tiêu biểu phải kể đến liveshow “Trời và Đất”. Một show diễn mà tôi đã dốc toàn bộ tâm huyết, năng lượng của mình vào đó. Nên để nói hài lòng thì tôi tạm cảm thấy hài lòng. Tuy nhiên, để nói về diện mạo năm 2017 hoàn chỉnh thì chưa hẳn, vì còn một công việc đến giờ tôi vẫn dang dở và chắc chắn phải sang năm 2018 mới hoàn thành, là album “Rễ cây”.

– Riêng về giọng hát cũng như tâm thế làm nghề, Tùng Dương của năm nay có gì khác với những năm trước không?

– Có đấy. Mặc dù tinh thần vẫn nhiệt huyết, máu lửa, nhưng cách hát của tôi đã Tĩnh hơn, an yên hơn. Tôi cảm thấy mình không phải là người tìm kiếm nữa, hoặc nếu có thì sự tìm kiếm đó không còn hướng ra ngoài, mà hướng vào trong – Tìm kiếm trong sâu thẳm chính mình. Có một sự tĩnh tại đặc biệt trong tôi, trong một người đàn ông tự thấy mình đã trưởng thành. Cùng với sự tĩnh tại đó, tôi kiên nhẫn độc đạo con đường mình đã chọn và thậm chí có một chút tự kỷ. Tôi muốn giữ sự tự kỷ đó để làm nghệ thuật.

Ca sĩ Tùng Dương  

Năm mới 2018 sắp tới đây, ngoài album “Rễ cây”, được biết Tùng Dương đang hoàn thành một dự án làm các album hát nhạc của các nhạc sĩ lớn như Trần Tiến, Nguyễn Cường, Phó Đức Phương, Dương Thụ. Vì sao Tùng Dương quyết định tham gia vào các album tác giả, lại nghe nói, sẽ là hát không thù lao trong các album này?

– Trong suốt những năm làm nghề đã qua, tôi may mắn được gặp gỡ, cộng tác với nhiều nhạc sĩ lớn. Các ông là những người có tên tuổi, có đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam. Tôi là một người thuộc thế hệ trẻ và tôi tự thấy mình phải có trách nhiệm với những người thuộc thế hệ đi trước như các ông. Tôi muốn bằng giọng hát của mình vinh danh những con người tài năng đó. Họ cần sự ủng hộ đúng lúc, kịp thời. Để họ không đứng lại, không ngủ yên với những đóng góp họ đã tạo ra, dù rằng những đóng góp đó đã đủ tầm vóc để họ được tạc tượng, được đi vào bảo tàng.

Tất nhiên, kế hoạch thu âm, phát hành đĩa các nhạc sĩ lớn là kế hoạch dài hơi, không thể xong ngay trong một thời điểm. Hiện tại tôi đang cùng nhạc sĩ Nguyễn Cường thu âm album “Tùng Dương hát Nguyễn Cường”, sắp xong, sẽ phát hành đầu năm mới này.

– Tùng Dương sẽ khai phá gì trong âm nhạc của Nguyễn Cường và có ngại những cái bóng đi trước như Siu Black, Y Moan?

– Những bài hát về Tây Nguyên của Nguyễn Cường là mảng mà các tên tuổi đàn anh đàn chị như Siu Black, Y Moan đã khai thác kỹ, tôi sẽ không “đụng” vào nữa. Nhưng công chúng cần biết rằng, Nguyễn Cường không chỉ sáng tác hay về Tây Nguyên, âm nhạc của ông không chỉ dừng ở đó. Nguyễn Cường rộng lớn và đồ sộ hơn rất nhiều.

Tùng Dương trong liveshow “Trời và Đất”

Album “Tùng Dương hát Nguyễn Cường” sẽ bao gồm những bài hát có thể nói là kinh điển nhất, để đời nhất của Nguyễn Cường. Có bài hát dài đến 14-15 phút, là một thử thách về mặt thanh nhạc với người ca sĩ. Tôi và nhạc sĩ Nguyễn Cường khá đau đầu trong lựa chọn ca khúc để đưa vào album này, vì nói thật, gia tài của ông rất lớn về số lượng ca khúc, lại quá nhiều bài đặc sắc.

– Cá tính Nguyễn Cường trong âm nhạc đã quá mạnh, cộng thêm cá tính Tùng Dương mạnh không kém nữa, sợ rằng sản phẩm đến tay công chúng sẽ quá “nóng” và thiếu đi sự hài hòa cần thiết?

– Thực ra âm nhạc Nguyễn Cường bản thân đã là một sự bùng nổ, chưa cần đến ca sĩ hát. Nhạc của ông sẽ là châm ngòi cho các cuộc bùng nổ. Vấn đề chỉ là ca sĩ nào có đủ năng lượng để cộng hưởng với ông mà thôi. Có những bài hát của Nguyễn Cường thực sự làm khó ca sĩ, liên tục các nốt cao, thử thách như leo núi vậy. Nhưng tôi hiểu rằng, mình phải xử lý tất cả những thử thách đó sao cho tinh tế nhất có thể, khéo léo nhất có thể, để không làm mệt khán giả. Mọi bùng nổ phải được ẩn sâu xuống, không phun trào theo kiểu “núi lửa”. Thầy trò chúng tôi đủ “khôn” để làm điều đó.

– Một sản phẩm âm nhạc tâm huyết như vậy, kỳ công như vậy, nhưng nhạc sĩ Nguyễn Cường chia sẻ rằng ông không dám nghĩ là album của ông có thể bán hết được 500 đĩa. Tùng Dương nói gì về điều này?

Tùng Dương trong liveshow “Trời và Đất”

– Đây không phải một album tình ca như hiện nay mọi người hay làm. Nó cũng không phải là những cái thì thầm thủ thỉ riêng tư cá nhân vuốt ve người nghe. Mà đây là sản phẩm âm nhạc mang tới một tinh thần hào sảng về văn hóa Việt. Những bài hát khơi gợi niềm tự hào về văn hóa Việt. Ở đó, công chúng có thể nhìn ra tài năng, tầm vóc của một người nhạc sĩ luôn trăn trở đau đáu với những câu chuyện mang chiều sâu văn hóa, lịch sử của dân tộc. Nếu là câu chuyện tình yêu thì cũng là tình yêu vượt qua những cảm xúc cá nhân nhỏ hẹp.

Thực ra một người nghệ sĩ thực thụ họ không quan tâm nhiều đến thị trường, họ không biết kinh doanh âm nhạc. Đơn giản họ không chạy theo số đông, không cố gắng đưa ra những sản phẩm theo kiểu xu hướng, thị hiếu. Họ viết bằng sứ mệnh của họ. Với Nguyễn Cường, tôi tin rằng công chúng của ông không ít. Và họ là những công chúng sành âm nhạc thực sự, yêu âm nhạc thực sự.

– Tự xem mình như một người học trò của Nguyễn Cường, Tùng Dương thấy trong đời thường Nguyễn Cường là người như thế nào?

– Tính du ca trong âm nhạc của Nguyễn Cường rất lớn. Ông sống hào sảng với cuộc đời, nhưng lại rất khắt khe với mình. Chưa bao giờ tôi thấy ông dễ dãi khi làm nghề. Ông cũng là một người vô cùng kiêu hãnh, giàu lòng tự trọng. Đối với tôi, Nguyễn Cường như một người cha, người chú, người thầy. Dù ông không dạy tôi ngày nào nhưng tôi cảm thấy giữa tôi và ông có một mối giao cảm lớn. Tôi học mỗi ngày. Tôi cần ông như cần cuốn sách để mở từng trang mỗi ngày. Ông cũng cần tôi một sự trao gửi, một sự dồi dào năng lượng, một sự kích ứng cần thiết để ông sáng tạo.

Tùng Dương trong liveshow “Trời và Đất”

– Thông thường các ca sĩ trẻ như Tùng Dương quan tâm nhiều đến sáng tác của các nhạc sĩ trẻ, là những người cùng thời với mình. Nhưng Tùng Dương lại đang quan tâm nhiều đến các nhạc sĩ lứa tuổi cha, chú mình…

– Dĩ nhiên tôi cũng hát và cập nhật những tác giả trẻ vào đời sống âm nhạc của tôi, ví dụ như Sa Huỳnh, Lưu Hà An… Tinh thần tiên phong là tinh thần tôi hướng tới trong âm nhạc. Nhưng tôi không phải một người chỉ biết đi về phía trước mà quên ngoái đầu lại phía sau. Đời sống luôn có một sự tiếp nối. Một người sống trong thời đại mình nhưng họ cũng chính là cái gạch nối để nối thế hệ đi trước và thế hệ sau.

Đối với tôi, những người đi trước tài năng đã để lại cho thế hệ sau một nền tảng, một truyền thống, mình phải tiếp thu, học hỏi họ. Vả lại, khái niệm trẻ cũng có cái khác. Những người như nhạc sĩ Nguyễn Cường, Trần Tiến, Dương Thụ họ chưa khi nào lỗi thời. Họ vẫn luôn trẻ và tràn đầy năng lượng.

– Nhân nói chuyện học hỏi từ các thế hệ đi trước, Tùng Dương nhận xét gì về sự học của các ca sĩ trẻ hôm nay?

– Người làm nghệ thuật phải có nền tảng vững chắc. Lẽ dĩ nhiên ta phải học nhiều thứ trong cuộc đời, nhưng việc học phải là bài bản, thường xuyên, liên tục. Phải học những cái cơ bản trong nghề nghiệp của mình thì mới có cái nền tốt. Khi có cái nền tốt thì có niềm tin vào con đường mình đi, có lòng tự trọng. Nếu không có kiến thức sâu rộng, một người ca sĩ rất dễ đẽo cày giữa đường. Chán hát Pop thì sang Rock, rồi sang Bolero, chạy theo các xu hướng nhất thời. Điều này không dẫn một người ca sĩ đi đến đâu. Họ loanh quanh, cũ mòn, là bởi họ học không đến nơi đến chốn, không đủ kiến thức để làm chủ mình trong các lựa chọn.

– Xin cảm ơn ca sĩ Tùng Dương về cuộc trò chuyện!

Bình Nguyên Trang

Gửi phản hồi