Anh Bùi Tuấn Khanh, người bị bạn thân kiện đòi bồi thường 13 triệu đồng vì…chửi thề

Nguyên đơn là anh Trương Lợi (SN 1981, ngụ phường 2, TP. Cà Mau) trình bày: Vào ngày 27/2/2017, anh có mua một số camera của Công ty TNHH Thương mại dịch vụ NKC do anh Bùi Tuấn Khanh (SN 1978, ngụ phường 5, TP. Cà Mau) làm Giám đốc. Hai bên đã thực hiện xong việc thanh toán, giao hàng và thỏa thuận thời hạn bảo hành camera là 1 năm, cục sạc nguồn là 6 tháng. Tuy nhiên, do quen biết khá thân nên 2 bên không làm giấy bảo hành.

Đến ngày 13/11/2017, anh Lợi có gặp anh Khanh tại quán cà phê số 59, đường Bùi Thị Trường (khóm 6, phường 5) và thắc mắc việc bộ sạc kèm theo hệ thống 6 camera mà anh Khanh đã bán cho anh trước đó 6 tháng, giờ bị hỏng. Do còn trong thời hạn bảo hành nên anh Lợi đề nghị anh Khanh bảo hành đúng như lời hứa miệng với nhau lúc mua bán.

Tuy nhiên, lúc này anh Khanh nói cục sạc không còn bảo hành. Chuyện đã lỡ, anh Lợi đành chịu. Nhưng vì sợ sau này anh Khanh cũng không chịu bảo hành các camera, nên anh Lợi có yêu cầu anh Khanh viết giấy bảo hành lại cho camera. “Tôi yêu cầu anh Khanh viết giấy bảo hành, thì anh Khanh ném cái bóp lên bàn và chửi thề. Sau đó anh Khanh bỏ về công ty”.

Không chịu thua, anh Lợi đi theo anh Khanh về công ty yêu cầu ghi phiếu thì anh Khanh tiếp tục chửi. Bức xúc, anh Lợi đến mời công an khu vực khóm 6, phường 5 đến để lập biên bản. Anh Khanh bị xử phạt hành chính 200.000 đồng vì… chửi thề.

Từ hồ sơ xử phạt hành chính trên cùng những chứng cứ có được, anh Lợi quyết định kiện anh Khanh ra TAND TP. Cà Mau và yêu cầu anh Khanh bồi thường… tổn thất tinh thần do hành vi trái pháp luật xâm hại danh dự, nhân phẩm của anh Khanh gây ra với số tiền 13 triệu đồng.

Bản án sơ thẩm của TAND TP. Cà Mau về việc không chấp nhận yêu cầu của anh Lợi yêu cầu anh Tuấn bồi thường danh dự, nhân phẩm

Anh Khanh chia sẻ: “Kể từ ngày nhận giấy triệu tập của TAND TP. Cà Mau, gần 1 tháng nay tôi ăn không ngon, ngủ không yên. Tôi mong vụ này xét xử sớm cho xong để tôi còn tập trung làm ăn”.

Anh Khanh kể, việc mua bán camera giữa 2 bên là có, trong đó camera bảo hành 12 tháng, cục sạc không bảo hành nhưng trên sản phẩm có dán tem bảo hành. Trong số camera anh lắp cho anh Lợi có 1 cục sạc bị hư nên anh Lợi gửi bảo hành. Anh đã gửi lên hãng nhưng hãng trả lời hết hạn bảo hành ngay trên con tem.

Anh Khanh nói: “Ngày xảy ra vụ việc tại quán cà phê ở phường 5, anh Lợi đưa cho tôi 1 tờ giấy là 1/2 tờ A4, nội dung ghi gì chưa kịp đọc mà anh ta kêu tôi xác nhận đóng mộc vào. Vì là chỗ quen biết với nhau nhưng thấy cách làm của anh Lợi hơi căng, nên tôi có chửi 1 câu”.

Theo anh Khanh, sẽ chẳng có gì để phải mất lòng lẫn nhau nếu như anh Lợi không đi theo anh Khanh đến công ty để “nhai đi nhai lại” chuyện bảo hành. Lúc ấy, 2 bên có lời qua tiếng lại nhưng cũng chỉ kể lại việc giúp nhau trước kia giữa 2 người. Anh Khanh thừa nhận tại đây anh có nói bậy nhưng không hề kêu tên anh Lợi ra chửi…

Tại phiên tòa, anh Khanh cho rằng 2 bên rất thân nhau, từ hơn 10 năm qua. Anh Khanh từng đưa cho Lợi vay hàng chục triệu đồng mà không cần một mảnh giấy nào làm tin. Do đó, khi bị anh Lợi nằng nặc đòi ký biên nhận, anh Khanh đã nóng giận chửi thề nói tục. Trong khi đó, anh Lợi bảo không thân thiết, chỉ là khách hàng của Khanh hơn 10 năm qua!

Xem xét tại thời điểm tranh cãi, có 3 người gồm anh Khanh, anh Lợi và một nhân viên của cửa hàng. 2 câu chửi tục của anh Khanh không chỉ đích danh anh Lợi và chỉ đánh giá ở mức độ chuẩn mực văn hóa trong giao tiếp, chưa đến mức độ xâm phạm đến danh dự nhân phẩm của anh Lợi. Do đó yêu cầu bồi thường của anh Lợi không được tòa chấp nhận.

XUÂN DANH

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here