Xe tăng của tiểu khu Bình Tuy chặn ngã ba quốc lộ I và tỉnh lộ dẫn về dinh tỉnh trưởng Bình Tuy

Kỳ 3: Nghi vấn chén rượu độc của người Nhật kéo theo bi kịch khổ ải của đệ nhất giai nhân Bình Tuy

Mãnh thú cùng đường

Ra vùng I chưa được bao lâu, đột nhiên Lê Văn Bường bị Phủ Tổng thống ra công vụ lệnh triệu về Sài Gòn. Tưởng được xoá tội và vinh thăng, nhưng không dè vừa trình diện “ông cố vấn” Ngô Đình Nhu xong, trung tá Lê Văn Bường đã lập tức bị chính người của lực lượng đặc biệt (Liên minh phòng vệ Phủ Tổng thống) bắt giữ. Viên cựu tỉnh trưởng lập tức bị tống giam vào trại Lê Văn Duyệt chờ ngày ra toà như bất kỳ  sĩ quan phạm tội tầm thường nào khác.

Khổ nỗi, Bường lại là tay chân của Ngô Đình Cẩn. Cả miền Nam đều vãi linh hồn trước tiếng ho của cố vấn Ngô Đình Nhu, nhưng ông em Ngô Đình Cẩn thì không. Trị tội kẻ ăn người ở của Cậu Út Trầu thì có khác gì uy hiếp chính cậu. Tóm lại, luật gì, tội gì thì Ngô Đình Cẩn không thèm biết. Nhưng tuyệt đối không thể có chuyện chặt tay, chặt chân cậu bằng cách đưa tay chân cậu ra toà.

Trại giam Lê Văn Duyệt là nơi giam giữ các tội phạm đặc biệt đã từng là những vị tai to mặt lớn của chế độ. Nó thường xuyên được 1 tiểu đoàn cảnh sát đặc biệt canh giữ trong điều kiện cẩn mật nhất. Về mức độ kỷ luật và trình độ thiện chiến, đơn vị này không hề thua kém gì Lữ đoàn phòng vệ phủ Tổng thống do đại tá Lê Quang Tung chỉ huy, vậy nhưng giữa năm 1963, trước khi anh em Diệm Nhu bị lật đổ 5 tháng, Lê Văn Bường đã bất ngờ vượt thoát khỏi buồng giam ở trại Lê Văn Duyệt, nơi con kiến cũng không chui lọt ra ngoài nếu không mang theo… lệnh tạm thích do chính Tổng thống ký.

Người ta đồn rằng, cuộc đào thoát ngoạn mục của Bường là do chính Ngô Đình Nhu ra lệnh sắp đặt. Không có lệnh  của ông cố vấn, một chuyện tày trời   như vậy sẽ không bao giờ có cơ hội xảy ra.

Bất chấp lệnh truy nã cõng trên lưng, tội nhân Lê Văn Bường cùng vợ bé Vũ Thị Thanh Xuân và các con đột nhiên biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào. Tại Bình Tuy, Năm Thuận – tay cựu sĩ quan thông ngôn quân đội Thiên Hoàng cũng bất ngờ bỏ trại cưa đang rất ăn nên làm ra và biến bặt bóng chim tăm cá.

Sau ngày anh em Ngô Đình Diệm bị đảo chính, phe tướng lĩnh đảo chính đã ráo riết truy lùng Lê Văn Bường để  đoạt lại những tấm không ảnh về kho báu. Cuộc lùng kiếm này do chính Dương Văn Minh ra lệnh và đích thân tướng Đỗ Cao Trí chỉ huy. Tội nhân bị tầm nã gắt gao của cả hai nền  Cộng hoà vẫn không sủi tăm.

Đầu năm 1971, sau hơn 10 năm biệt tích, Bường đột ngột xuất hiện tại Bình Tuy với lai lịch mới toanh mang tên Tôn Thất Bình, cư ngụ tại đường Võ Tánh, Sài Gòn. Viên cựu tỉnh trưởng hùn với ông Năm Khôi mở trại cưa ở Căn cứ 5 (giáp ranh Bình Thuận – Đồng Nai) và chung vốn với ông Trần Phương Tiệp làm một trang trại ở Căn cứ 6 hay còn gọi là cây số 58 (tính từ thị xã Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận).

Thực chất, ông cựu tỉnh trưởng không thạo nghề nông, quen nhảy đầm, uống rượu và săn gái chắc chắn chẳng ham gì chuyện trồng trọt với lập đồn điền. Xin giấy phép, chọn đất lập trang trại chỉ là động tác che mắt để Bường tìm kiếm kho báu Yoshida.

Những bức không ảnh xưa chụp nơi nào, nơi đó được Bường chọn làm nơi đặt trang trại. Người hùn vốn với ông  là một trong số người ít ỏi đã từng được tay thông ngôn Năm Thuận cung cấp thông tin về kho báu Nhật Bản, đồng thời đã từng trực tiếp dò hỏi và được luật sư Vũ Văn Mẫu xác nhận về vụ mua bán bản đồ kho báu của Ngô Đình Nhu, kết thúc bằng cái chết bất đắc kỳ tử của tay cựu sĩ quan  Thiên Hoàng ngay tại sau buổi mặc cả.

Dù là một tỉnh trưởng bị phế truất nhưng Bường khá sành điệu, ban đêm ông ta luôn chở người vợ bé xinh đẹp dạo quanh tỉnh lỵ La Gi của tỉnh Bình Tuy trên chiếc Falcon đen bong loáng. Còn ban ngày, Bường tự tay lái chiếc xe bán tải hiệu Daihatsu lên Căn cứ 6 để “làm rẫy”. Nếp sống của Bường khá ung dung tự tại, chẳng hề giống tí nào vị thế của một kẻ đang  bị truy nã gắt gao hàng thập kỷ.

Công việc đang tiến triển thì cuối năm 1973, Bường được một số người Nhật mời vào Sài Gòn tiếp kiến. Sau tiệc rượu bàn “đại sự” đầy bí mật, viên cựu tỉnh trưởng về nhà trên đường Võ Tánh bỗng ôm ngực kêu khó thở và ngã quỵ trên sàn nhà tắm. Xuân tức tốc đưa chồng đến Bệnh viện Nguyễn Văn Học (Gia Định) cấp cứu. Nhưng chưa đến nơi, Bường đã tắt thở mà không kịp trối lại câu nào. Khi “bạn làm rẫy” Trần Phương Tiệp hay tin chạy đến thì ông cựu tỉnh trưởng đã nằm cứng đơ. Kết quả khám  nghiệm tại bệnh viện ghi rằng Bường bị đột quỵ dẫn đến suy tim, nhưng ông Tiệp cho rằng người hợp tác với mình đã bị đầu độc.

Sau cái chết đầy uẩn khuất của Bường, mọi chú ý đều đổ dồn vào bà Thanh Xuân, vợ bé viên cựu tỉnh trưởng. Bởi bà Xuân là người gắn bó suốt thời gian ông Bường về nhận chức Tỉnh trưởng Bình Tuy cùng những họat động sau này của chồng trên vùng đất Căn cứ 6. Nhiều tin tức lúc đó còn khẳng định chính bà Xuân mới là người đang giữ tấm không ảnh “Kho báu Yoshida”.

Cô hoa khôi trường trung học

Trở lại năm 1957, khi Bường đến nhận chức Tỉnh trưởng tỉnh Bình Tuy cũng là lúc Trường trung học Bình Tuy được thành lập. Trong hàng trăm nữ sinh với tà áo dài duyên dáng đến trường, ai cũng dễ nhận ra cô hoa khôi Vũ Thị Thanh Xuân học lớp Đệ ngũ với sắc đẹp rực rỡ và lối nói chuyện cuốn hút người đối diện.

Bà Vũ Thị Thanh Xuân, vợ bé của Bường

Suốt một thời gian dài, người ta đã không ngần ngại, thậm chí khá… to gan khi dám so sánh sắc đẹp của cô hoa khôi Trường trung học Bình Tuy với “Đệ nhất phu nhân” Trần Lệ Xuân. Sau này, nhan sắc của cô lại được người Bình Tuy nhắc đến để so kè với “người đẹp Bình Dương” minh tinh điện ảnh Thẩm Thúy Hằng.

Dĩ  nhiên, có hoa thơm ắt sẽ thu hút nhiều bướm lượn. Hoa khôi thì chỉ có một, nhưng trước cửa trường Trung học Bình Tuy, các trang công tử con nhà giàu mới nổi đã đứng xếp hàng, đấu đá, cốt để chinh phục người đẹp. Rất ý thức  được giá trị nhan sắc của mình, Xuân không vội gật đầu lên xe của bất cứ công tử nào nhưng lại rất khôn ngoan để không từ chối bất kỳ một lời mời mọc hay những món quà cáp của các trang Hắc, Bạch Công tử.

Chính nhờ cái nhan sắc vượt trội, Thanh Xuân đã khiến tỉnh trưởng Lê Văn Bường chao đảo. Vốn thừa máu trăng hoa, Bường đã để nhan sắc lọt vào tầm ngắm thì dứt khoát  không để vuột ra, dù y đã có vợ, con và đã bước vào tuổi trên 45, còn Xuân thì chỉ mới 17. Sau thời gian lấy lòng người đẹp, năm 1959, Bường lấy Xuân làm vợ bé và mua  nhà đưa cô hoa khôi vào Sài Gòn ở hẳn.

Thế nhưng, chỉ hai năm sau khi Bường bị điều chuyển đi Lao Bảo, rồi bị bắt giam và vượt thoát khỏi trại Lê Văn Duyệt – Sài Gòn (năm 1961), rồi sau đó nổ ra cuộc đảo chính lật đổ anh em Diệm Nhu, người ta đã không còn nhìn thấy đôi vợ chồng này nữa. Ông Năm Thuận, chủ xưởng gỗ ở căn cứ 6, người từng làm thông ngôn cho đại tá Yoshida trong các vụ chôn kho báu cũng mất tích khỏi Bình Tuy, trong khi vợ con, nhà xưởng, xe cộ, tiền bạc… thì vẫn ở yên tại chỗ. Không ai còn gặp lại, cũng không ai biết họ đi đâu. Nhưng người biết chuyện vẫn khẳng định: tất cả đều vì  họ đã biết quá nhiều chuyện về kho báu Yoshida.

Sau này bà Xuân cho biết suốt thời gian trên Bường thay tên đổi họ thành Tôn Thất Bình để tránh phe đối lập do tướng Đỗ Cao Trí dẫn đầu tầm nã nhằm cướp lại tấm không ảnh. Vợ chồng Bường và bốn đứa con gồm một trai, ba gái sống ẩn náu ở một khu đất biệt lập ở đường Võ tánh, vùng Tân Sơn Nhì, Gia Định.

Năm 1971, Cao Xuân Vỹ, nguyên thủ lĩnh thanh niên Cộng hoà dưới thời Ngô Đình Diệm, đồng thời là một tay  thân tín của Ngô Đình Nhu, người đã ở cạnh anh em Diệm Nhu tại dinh Gia long cho đến phút cuối cùng trong cuộc đảo chính đẫm máu 1/11/1963 đã ra ứng cử dân biểu ở Bình Tuy.

Ông Cao Xuân Vỹ là người gốc Nghệ An, từng là một người quen thân với Lê Văn Bường. Cả hai đều phò và được  anh em nhà Ngô xem như hàng túc mã thân tín, như người ăn kẻ ở trong nhà. Nhờ thế lực này, Bường đã đưa vợ con rời khỏi hang ổ mai danh ẩn tích về La Gi, Bình Tuy tiếp tục nuôi hy vọng về kho báu cho đến khi bị chết sau chén rượu bí ẩn của những người Nhật.

(Còn nữa)

Thanh Trúc – Phương Nam

Gửi phản hồi