Kỳ 2: Những chuyến “đi săn” của “ông cố vấn” và cuộc đào thoát ngoạn mục của viên tỉnh trưởng

Tội đồ lột xác

Đại úy gốc Quảng Bình Lê Văn Bường vốn là Quận trưởng quận Tiên Phước (Quảng Nam), xuất thân là một đảng viên Đảng Đại Việt. Bường đã nhận chỉ thị của Đảng này gây ra vụ thảm sát Cây Cóc giết chết hàng trăm người dân xã Tam Lãnh, Tiên Phước (nay là xã Tam Lãnh, Tam Kỳ, Quảng Nam). Tội ác chồng chất, Bường khiến nhân dân căm ghét dẫn tới việc mất chức quận trưởng.

Thay vì bị tống giam và chờ ngày ra toà đền nợ máu, Bường bất ngờ được Ngô Đình Diệm điều khẩn cấp vào Bình Tuy làm Tỉnh trưởng với quân hàm thiếu tá và chưa đầy ba năm sau được vinh thăng trung tá. Với lệnh điều động trên, ai cũng hiểu Bường là tay chân thân cận của dòng họ Ngô và việc điều về Bình Tuy không ngoài tham vọng tìm kiếm, bảo vệ kho báu.

Thời đó, từ vĩ tuyến 17 đến tận đảo Phú Quốc, ai cũng biết bốn người thân cận của dòng họ Ngô gồm “nhất Thảo, nhì Bường, tam Thơ, tứ Duệ”. Ngoài Bường, vốn là tay chân đắc lực của Ngô Đình Cẩn – lãnh chúa miền Trung, xếp hàng nhì, ba người còn lại gồm Đại tá Phạm Ngọc Thảo; Phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ và Đại tá Nguyễn Hữu Duệ, Tư lệnh phó kiêm Tham mưu trưởng Lữ đoàn liên minh phòng vệ Phủ Tổng thống (dưới trướng đại tá Lê Quang Tung).

Lê Văn Bường đã thực hiện nhiều cuộc thám sát bí mật

Ngày 24/1/1957, thiếu tá Lê Văn Bường chính thức về Bình Tuy nhậm chức. Từ khi Bường về, mỗi tháng “ngài cố vấn” Ngô Đình Nhu lại tổ chức đi săn ở khu vực Căn cứ 6. Mỗi cuộc “đi săn” của Nhu luôn có “lực lượng liên binh phòng vệ Phủ Tổng thống” đi kèm. Gọi là “đi săn” chứ kỳ thực Nhu chỉ xua quân dò la đi vài cây số vuông, chủ yếu là tìm kiếm kho báu. Còn muông thú trong rừng già, “ông cố vấn”, không hề để mắt. Một toán lính địa phương có nhiệm vụ bắn sẵn thú rừng, sau đó chất lên xe tuỳ tùng theo Ngô Đình Nhu ra khỏi cửa rừng.

Gần một tháng sau, ngày 20/2/1957 theo lệnh của Diệm – Nhu, tân tỉnh trưởng Lê Văn Bường bắt tay vào thành lập khẩn cấp quận Tánh Linh. Bường còn nhận nhiệm vụ tối mật là đưa tay chân thân tín vào giữ các chức vụ trọng yếu trong quận Tánh Linh để tìm được người tộc trưởng Raglai thoát chết khi tham gia chôn giấu kho báu.

Cuối năm 1959, từ tin mật báo của một Địa điểm trưởng khu Dinh điền ở khu vực Suối Kiết, Bường may mắn tìm được người tộc trưởng lúc đó đã hơn 60 tuổi. Một bức điện mật lập tức gởi về Phủ Tổng thống từ Tiểu khu Bình Tuy thông báo tin mừng. Chỉ ba ngày sau, thêm một bông mai vàng nở trên ve áo của Bường, tân tỉnh trưởng Bình Tuy được vinh thăng trung tá.

Gần một tuần sau, đích thân trung tá Bường lái xe đưa vị tộc trưởng vào Dinh Độc lập yết kiến “ngài cố vấn”. Sau này, khi anh em Diệm –Nhu đã bị bắn chết, Bường mới kể lại cho vợ bé là Vũ Thị Thanh Xuân biết sau khi chỉ địa điểm, vị tộc trưởng được Nhu mời rượu và ôm bụng quằn quại ngã xuống chết tức thì. Riêng Bường chỉ dám đứng im không dám hé một tiếng vì quá thừa hiểu sự tàn nhẫn không gớm tay của ngài cố vấn!

Tuy nhiên, trước khi đưa người tộc trưởng vào gặp Nhu, Bường đã ranh ma thực hiện nhiều chuyến thám sát bí mật bằng máy bay L19 cùng với người tộc trưởng Raglai. Là tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng về quân sự, việc Bường có được công vụ lệnh để điều máy bay trinh sát là không hề khó. Chỉ có điều hơi đặc biệt một chút: Trong các chuyến bay, người thứ 2 ngồi trong ca bin, cạnh phi công, nếu không phải là vị già làng Suối Kiết thì cũng là Lê Văn Bường.

Với hàng lọat chuyến bay, người ta tin chắc rằng trong tay Bường đã có tấm không ảnh về kho báu cụ thể bằng những tọa độ được đánh dấu chính xác trong khu vực khoảng một cây số vuông. Chính những chuyến bay thám sát dám qua mặt Diệm – Nhu này mà ngày 10/05/ 1961, Bường bị đày về Lao Bảo, Quảng Trị.

Cuộc đào thoát ly kỳ và cái chết bí ẩn của viên tỉnh trưởng

Trong quyết định, Bường bị điều chuyển ra Vùng I chiến thuật vì 4 tội  tày đình.

Một, tham nhũng 28 triệu đồng tiền viện trợ cho dân xây dựng khu dinh điền. Theo luật, tham  nhũng 1 triệu là đủ lên cọc bắn, nhưng vì Bường có công lão tìm kho báu nên được Diện – Nhu tha tội chết.

Hai, tham ô khét tiếng, tiếp tay cho tư nhân phá tanh bành rừng Tánh Linh – Hoài Đức. Thời đó, chặt  gỗ khu vực này là một trong những cách làm giàu nhanh nhất, đến nỗi dân  chúng đặt thành vè: “Muốn nghỉ mát lên Đà lạt, muốn hốt bạc, về Tánh linh”. Tiền “mua – bán” chức quận trưởng Tánh Linh – một quận  cực kỳ heo hút và bất ổn, đã tăng giá  chóng mặt từ 7 triệu đồng, lên 10 triệu rồi 15 triệu chỉ sau gần 3 năm.

Chiếc Falcon của trung tá :ê Văn Bường

Đó là chưa kể phải cộng thêm “phần cứng” 5 triệu đồng nữa để “biếu cho viên tư lệnh vùng III chiến thuật mua lấy cái gật đầu, đủ “điều kiện cần và đủ” để  đeo lon thiếu tá quận trưởng. Lên bằng tiền nên khi đã nắm quyền, ông quận nào cũng thoả sức làm ngơ, cấp giấy phép phá rừng bừa bãi để gom lại chi phí để bỏ ra và hốt bạc làm giàu.  Cánh sĩ quan có máu mặt ở địa phương và cả ở nơi khác chen nhau “đặt cọc”, “đi đêm” để tranh  giành quyền vơ vét.  Cơ hội quá béo bở, Bường đã thay chức quận trưởng tánh linh và Hoài Đức liên tục, tha hồ nâng giá rồi nâng giá cao hơn nữa để nhanh đầy túi.

Ba, lo ăn chơi trác táng, vợ lớn vợ bé, nhân tình nhân  ngãi đùm đề không lo phận sự, dẫn đến 3 cứ điểm ở hai quận Tánh Linh, Hoài Đức lọt vào tay Việt Cộng. Về chuyện ăn chơi và ham của lạ, Bường là người khét tiếng. Ly kỳ nhất là vụ Bường cưa đứt cô hoa khôi trung học Vũ Thị Thanh Xuân, công khai lấy cô này làm vợ bé, góp thêm màu sắc ái tình diễm lệ cho huyền thoại về kho báu Nhật bản vốn đã ly kỳ đẫm máu lại càng thêm hấp dẫn bởi tăng thêm không ít màn cả bi lẫn hài kịch.

Và cuối cùng là một tội tày đình: để cho Việt Cộng cài được người vào bộ máy chóp bu cấp tỉnh. “Điệp viên” nặng ký này là kỹ sư Nguyễn Nhẫn, Trưởng ty Giao thông công chánh Bình Tuy. Tỉnh lộ 3 dẫn từ quốc lộ 1 tại căn cứ 6 (xã Tân Minh) đi vòng qua các khu dinh điền Sông Phan, Tánh Linh, Suối Kiết, Võ Xu, Võ Đắc thuộc hai quận Tánh Linh và Hoài Đức rồi lại nhập trở lại quốc lộ I tại ngã ba Ông Đồn, thị trấn Sông Ray (thuộc huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai  ngày nay) do chính kỹ sư Nhẫn thiết kế.

Trên báo cáo, con đường  mở ra sẽ tạo cơ hội thông thương phát triển cho hai quận mới thành lập. Nhưng đã có ý đồ sẵn nên bản vẽ con đường này luôn có những vòng cua ôm sát chân các rặng núi, đồi trong… khu căn cứ của cách mạng. Hơn nữa, cứ mỗi lần qua cầu, tỉnh lộ lại ngoặt cua khiến tốc độ xe cơ giới bắt buộc phải giảm xuống, tạo điều kiện cho quân giải phóng tấn công chớp nhoáng. Chỉ trong vòng 1 năm kể từ sau ngày khánh thành, ba đại đội biệt động quân đã bị tấn công và xoá sổ trên “tử lộ” này.

Mở cuộc điều tra, Phủ đặc uỷ tình báo của bác sĩ Trần Kim Tuyến đã xám mặt phát hiện ra người chịu trách nhiệm thiết kế con đường chính là điệp viên cộng sản. Một cuộc rượt đuổi ngoạn mục đã điễn ra trên tỉnh lộ 3. Con đường đã đưa chính người khai sinh ra nó, kỹ sư Nguyễn Nhẫn đào thoát an toàn vào vùng giải phóng, trong khi 4 xe chở lính Cộng Hoà truy đuổi thì bị bắn cháy rụi! Sau giải phóng, ông Nguyễn Nhẫn là Bí thư huyện uỷ huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Thuận Hải!

Cùng ngày 10/05/1961, Tổng thống Ngô Đình Diệm cũng ký quyết định cử đại úy Nguyễn Văn Tý về giữ chức tỉnh trưởng Bình Tuy. Thời gian sau đó, “những cuộc đi săn” của Ngô Đình Nhu vào khu vực Căn cứ 6 ngày càng dày đặc hơn. Tuy nhiên, ngày 1/11/1963, chế độ Ngô Đình Diệm bị đảo chính và một ngày sau, đại úy Nguyễn Văn Nhung – tùy viên của tướng Dương Văn Minh đã bắn chết anh em Diệm –Nhu, kết thúc giấc mơ gia đình trị của anh em họ Ngô và kết thúc luôn giấc mơ về “kho báu” của Nhu.

(Còn nữa)

Thanh Trúc – Phương Nam

Gửi phản hồi