Hiện trường đào bới khu vực bị đồn có kho báu

Kỳ 1: Huyền thoại sống dậy và tiết lộ động trời của người phiên dịch cho tướng Yoshida 

Cuộc đột nhập lúc nửa đêm

Tháng 3/1997, trong khi rà tìm phế liệu dưới sông La Ngà, một nhóm người dân huyện Tánh Linh đã tìm được một số cổ vật có giá trị. Tuy không có bạc vàng châu báu, nhưng một số hiện vật nằm dưới lớp bùn chìm đáy sông cũng liên quan nhiều đến lịch sử các triều đại trước. Trong số này có 24 khẩu súng thần công triều Nguyễn.

Tánh Linh từ cổ chỉ kim vẫn là một mảnh đất heo hút, mãi đến năm 1957, trong chủ trương kiến lập một số tỉnh  tân lập trên toàn miền Nam của Tổng thống Ngô Đình Diệm, nó mới được biết đến như một trong 4 quân hợp thành tỉnh Bình Tuy (nay thuộc Bình Thuận).

Khi mới thành lập, cả quận Tánh Linh lẫn quận Hoài Đức (nay là huyện Đức Linh) bên cạnh đều không có người Kinh sinh sống. Cư dân bản địa của Tánh Linh chỉ là một số nhóm đồng bào các dân tộc Raglai, K’ho, Chàm… nằm rải rác giữa rừng già. Lỵ sở hành chính của các triều đại phong kiến cũng chưa bao giờ được đặt ở Tánh Linh. Vậy thì súng thần công, đạn chì, một ít giáo gươm xưa cũ trầm nê đáy sông ở đâu ra?

Đô đốc Yamashita, Tư lệnh Thái bình Dương của Nhật trong thế chiến 2

Đó là những vật dụng rất “không bình thường”. Và nếu đã có những điều bất bình thường bằng sắt, bằng đồng, bằng chì thì hà tất  lại không có những thứ cũng bất bình thường  khác bằng vàng, bằng bạc hay bằng ngọc quý? Tham vọng được đánh thức, câu chuyện kho báu ngủ yên hơn mười ba năm lại trỗi dậy. Để tăng độ khả tín, lần này nó dựa vào một truyền thuyết mới mẻ hơn, gần với biến cố lịch sử hơn – gần đến mức ngưới ta đoán quyết là có thể kiểm chứng được, dù không hề có ai chịu đưa ra chứng cứ xác thực.

Mười năm sau, một đêm cuối năm 2007, tại vườn điều sau nhà ông Huỳnh Văn Cư (xóm 2, thôn 5, xã Tân Đức, Hàm Tân, Bình Thuận) đèn đuốc bỗng được mở sáng choang như ban ngày. Hàng chục người, gồm cả nam và nữ thắp nhang xì xụp thành kính vái lạy vạt đất đầy cỏ dại. Sau phần nghi lễ trịnh trọng, một chiếc máy xúc loại lớn lù lù tiến vào đưa chiếc gàu múc 1,2m cắm phập vào chiếc cọc đánh dấu vị trí.

Từng gàu đất to đùng được múc lên trong tiếng lầm rầm cầu nguyện lẫn xuýt xoa của nhóm người đứng ngồi lố nhố xung quanh. Thế nhưng vàng tấn trong “kho báu” chưa được lấy lên khỏi lòng đất thì lực lượng Công an xã Tân Đức xuất hiện. Cả nhóm đi tìm kho báu ù té bỏ của chạy lấy người để lại một hiện trường đào bới nham nhở.

Theo ông Trần Kim Tân, Chủ tịch UBND xã Tân Đức thì nhóm người trên đều có quê quán ở Cần Thơ, Đồng Tháp, An Giang. Qua xác minh, được biết, một người trong nhóm tin rằng mình có trong tay tấm mật đồ kho báu Căn cứ 6 hay còn gọi là “Kho báu Yoshida” nên tất cả thống nhất đầu tư chi phí để khai thác trái phép, có được kho báu sẽ chia nhau nhưng sớm bị chính quyền địa phương phát giác.

Ông Trần Kim Tân cho biết từ lúc nhóm người trên đến đào bới lén lút đã khiến người dân địa phương hết sức hoang mang. Ngay từ ngày mới  lập tỉnh Bình Tuy (năm 1957), câu chuyện về “Kho báu Yoshida” đã tồn tại một giai đoạn dài ở cả Bình Tuy cũ lẫn tỉnh Thuận Hải sau này. Nhưng, tất cả các cuộc kiếm tìm sau đó đều thất bại, người ta đã gần như quên hẳn nó suốt hàng chục năm. Lần này, sự xuất hiện của nhóm người lạ lại khiến giai thoại về kho báu Yoshida thức giấc.

Bỏ của chạy người chừng 4 tháng, đến tháng 3/2008, nhóm người nói trên lại tiếp tục xuất hiện. Lần này họ kéo đến còn đông hơn. Thành phần tham gia có thêm nhà khoa học từ Hà Nội, TP.HCM. Không lén lút mà hoàn toàn công khai, họ đến bằng xe hơi đời mới và giới thiệu là người của Viện VIPTAM – tên viết tắt của Viện Khoa học Kỹ thuật và Công nghệ phát triển tài nguyên lãnh thổ, dự phòng thiên tai và bảo vệ môi trường. Đây là một tổ chức xã hội nghề nghiệp có uy tín thuộc Hội Hóa học Việt Nam.

Thông tin tuyệt mật của người phiên dịch

Thật ra “Kho báu Yoshida” hay “Kho báu Căn cứ 6” đã được lan truyền từ rất lâu và có khá nhiều người dòm ngó thậm chí có người đã đổ hàng đống của cải và mạng sống của mình vào những cuộc truy tìm vô vọng.

Trước đó, tháng 5/1945, thời điểm Nhật sắp sửa đầu hàng quân Đồng minh, có nhiều nguồn tin cho rằng chính đại tá Yoshida, thuộc cấp của tướng Yamashita đã thu gom nhiều tấn vàng, châu báu cướp được tại Việt Nam và chở bằng xe lửa từ Sài Gòn ra Suối Kiết (Tánh Linh). Người ta nghi ngờ rằng Yoshida đã chỉ đạo cho thuộc cấp cùng một nhóm người Raglai chôn giấu đâu đó tại khu vực Căn cứ 6 rồi sau đó thủ tiêu tất cả những người tham gia, chỉ có một người tộc trưởng Raglai may mắn chạy thoát.

Tất nhiên những thông tin cơ mật này đều được chính quyền Ngô Đình Diệm nắm rõ. Vì thế, năm 1957, anh em Diệm – Nhu quyết định cắt một phần phía nam tỉnh Bình Thuận để thành lập tỉnh Bình Tuy.

Một trong số những người xác tín nguồn tin quan trọng này có thật là ông Năm Thuận, chủ của một cơ sở chế biến gỗ thuộc loại lớn ở căn cứ 5, xã Tân Minh, huyện Hàm Tân ngay từ những ngày đầu tiên tỉnh Bình Tuy vừa thành lập. Năm Thuận người gốc Quảng Ngãi. Trước năm 1945, ông ta là trung uý thông ngôn cho quân đội Nhật Bản.

Ông Năm Thuận khẳng định, chính bản thân đã nhiều lần phiên dịch cho Đô đốc Tomoyuki Yamasita, Tư lệnh quân Nhật ở Châu Á – Thái Bình Dương, Đại tá Io Yoshida, một sĩ quan cao cấp chỉ huy quân đội Nhật tại Việt Nam và một số quan chức tai to mặt lớn, tay chân thân tín người Việt về chuyện chôn dấu kho báu tại Bình Thuận. Chỉ là sĩ quan thông ngôn, ngoài nhiệm vụ phiên dịch, Năm Thuận không được phép tham gia gì thêm vào những cuộc kiến tạo kho báu.

Ông ta cũng không được đi đến nơi chôn dấu để tận mắt nhìn thấy vị trí những kho báu. Nhưng địa điểm chung chung thì Năm Thuận biết. Chúng nằm ở 3 nơi: một ở Núi Lớn, Vũng Tàu, một ở núi Tàu, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận  và “kho báu thứ 3” nằm ở căn cứ 5 hoặc căn cứ 6, thuộc xã Tân Minh hoặc Tân Đức, tỉnh Bình Tuy.

Trong số ít ỏi người được năm Thuận tiết lộ “thông tin tuyệt mật” có hai ông Lê Bửu và Trần Phương Tiệp, đều là những người kinh doanh có máu mặt tại Bình Tuy từ những năm đầu tiên mới thành lập.

Ngoài một số rất ít những sĩ quan cao cấp của Nhật trực tiếp chỉ huy việc chôn giấu kho báu, những người khác đều không được phép biết, dò hỏi hay tiết lộ tin tức. Để sau này có cơ hội sẽ chiếm lại kho báu, người Nhật đã lập 3 tấm bản đồ 3 kho báu, mỗi tấm giao cho một sĩ quan cao cấp giữ.

Nhưng thời cuộc đã không cho người Nhật cơ hội chiếm hữu số bạc vàng ăn cướp. Biết rõ điều đó, năm 1957, viên sĩ quan Nhật Bản giữ bản đồ kho báu Bình Tuy đã sang Việt Nam. Nhân vật này đã tìm gặp Năm Thuận, nhờ ông ta  móc nối với Lê Văn Bường, tỉnh trưởng Bình Tuy để thông qua Bường bán lại bản đồ kho báu cho Ngô Đình Nhu. Vụ việc cụ thể, Năm thuận không tham gia nên không biết rõ.

Nhưng ông ta vẫn khẳng định: “Người phiên dịch cho cuộc mặc cả giữa Ngô Đình Nhu và viên sĩ quan Nhật bản là luật sư Vũ Văn Mẫu (lúc đó đang là Phó Thủ tướng của nền đệ nhất Việt Nam Cộng Hoà). Ngay sau khi hoàn tất vụ mua bán với giá 1 samsonite đầy vàng, viên sĩ quan Nhật Bản đã lăn đùng ra chết, nhiều khả năng là do bị đầu độc.

Câu chuyện này không chỉ mình ông Năm Thuận biết mà còn được lưu truyền bởi rất nhiều người. Trong cả hai cuốn tiểu thuyết tình báo nổi tiếng của cùng tác giả Đặng Thanh là “X.30 phá lưới” và “Tấm bản đồ bị thất lạc”, nhân vật viên sĩ quan Nhật Bản và thương vụ mua bán tấm bản đồ kho báu kết thúc bằng ly cà phê có bỏ thuốc độc đều được đề cập khá chi tiết.

(Còn nữa)

Thanh Trúc – Phương Nam

Gửi phản hồi