Chị Ngoan đã thoát khỏi nhà chồng ngoạn mục

Giấc mộng đổi đời vỡ nát

Đến thời điểm này, dù đã trở về nước một thời gian khá dài nhưng chị Nguyễn Thị Ngoan (SN 1974, xã Hoàn Sơn, Tiên Du, Bắc Ninh) vẫn còn rất ám ảnh bởi những trận đòn roi nơi xứ người. Cuộc đời chị vốn khốn khó, cơ cực từ khi còn nhỏ nhưng một năm làm nô lệ khi bị bán sang Trung Quốc là quãng thời gian kinh hoàng nhất, ám ảnh nhất.

Kể về cuộc đời mình, chị Ngoan không giấu được những giọt nước mắt tủi hờn. Mẹ mất khi chị mới lên 4 tuổi, bố lấy vợ hai, cả tuổi thơ của cô bé Ngoan chẳng có lấy được một ngày sống trong yên ả. Khi mới lớn, chị nhanh chóng được cha mình gả chồng để sớm yên bề gia thất. Những tưởng có gia đình riêng, được người chồng che chở thì cuộc đời chị sẽ sang trang. Nhưng ở với nhau chưa được bao lâu, vợ chồng chị thường xuyên xảy ra cảnh “cơm không lành, canh chẳng ngọt” nên cuối cùng họ đã quyết định ly hôn. Sau đó, chị Ngoan vào Đồng Nai làm công nhân cho một nhà máy chế biến thủy sản, đắp đổi qua ngày.

Ước mơ lớn nhất của chị Ngoan giờ đây là có một đứa con để nương tự khi về già

 

Thời gian sau chị trở lại quê hương sinh sống. Thấy hoàn cảnh chị khó khăn, thôn tạo điều kiện cấp đất cho chị dựng tạm mái nhà nhỏ lấy chỗ chui ra chui vào. Chị Ngoan nhớ lại: “Gọi là nhà chứ thực có gì đâu, tiền mua cánh cửa để lắp vào cũng chẳng có. Nằm trong nhà mà cứ thông thống như ngoài sân vậy”.

Khi ấy ở làng có người tên Thơm, lấy chồng bên Trung Quốc, đã mấy lần dẫn chồng về làng chơi. Thơm tỏ ra là người giàu sang phú quý. Thấy chị Ngoan ở một mình, lại khỏe mạnh Thơm liền sang nhà ngỏ ý: “Sang Trung Quốc chặt mía thuê cho nhà em, năm nào em cũng phải thuê mấy người bên Lạng Sơn sang làm. Chị sang đó làm mà kiếm tiền mua bộ cánh cửa. Rồi kiếm chút vốn liếng về quê mà làm ăn sinh sống. Chứ quanh quẩn ở làng thì làm sao mà phát triển được, cả đời chân lấm tay bùn mà vẫn nghèo”.

Tin tưởng, chị Ngoan gật đầu cùng Thơm sang Quảng Tây (Trung Quốc). Nơi chị Ngoan tới là một vùng miền núi, khó khăn. Thơm có đưa chị Ngoan đến một gia đình có 7 người, ngủ ở đó một đêm thì Thơm trở về. Lúc này chị Ngoan vẫn nghĩ mình rất may mắn vì mọi việc đúng như những gì Thơm nói. Công việc của chị Ngoan thời gian đầu là quẩy cháo ra đồng, làm việc cùng chủ nhà. Tối về nhà giặt giũ quần áo cho cả nhà xong rồi đi nghỉ.

Nhưng khối lượng công việc cứ ngày một nhiều và nặng nhọc hơn. Sáng ra chị Ngoan phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, ăn uống nhếnh nhoáng rồi ra vườn mía trước. Đến chiều, khi mọi người ra về thì chị Ngoan vẫn phải cặm cụi làm nốt sau đó dọn dẹp mới được trở về và bắt đầu làm núi việc nhà. Với chị, giấc ngủ không bao giờ trước 12 giờ đêm.

Dù khổ sở, vất vả nhưng chị Ngoan vẫn cắn răng chịu đựng, thầm nghĩ cố gắng làm một thời gian lấy lương xong sẽ trở về Việt Nam. Thế nhưng, làm được hơn 2 tháng mà không thấy chủ nhà đả động tiền lương. Biết một chút tiếng, chị Ngoan trình bày nguyện vọng của mình về tiền công thì bị nhà chủ xúm vào đánh tơi bời.

Chị Ngoan ngượng ngùng kể lại cách mình tiết kiệm tiền để trở về Việt Nam

Lúc này chị mới biết mình đã bị bán với giá 30.000 Nhân dân tệ, giờ chị phải làm người ở cho nhà họ suốt đời. “Khi bị họ đánh và nói là mình bị bán tôi mới ngã ngửa người ra. Lúc đó tôi mới biết là Thơm lừa bán tôi sang đó. Một thân một mình tôi còn biết làm gì, chỉ biết cắn răng mà làm việc” – chị Ngoan nhớ lại.

Tiết kiệm tiền mua băng vệ sinh để đào tẩu

Từ hôm biết mình bị lừa bán, đêm nào chị Ngoan cũng khóc vì nhớ nhà, vì thương cho thân phận bọt bèo của mình. Nhưng rồi, người phụ nữ nghị lực ấy không chấp nhận cuộc sống “địa ngục”, chị bắt đầu nung nấu ý định tìm cách trốn thoát. Tiền không có một hào, tiếng cũng không biết nhiều, đường xá thì càng mù tịt chị Ngoan gần như rơi vào tuyệt vọng.

Chị kể: “Tôi thực sự tuyệt vọng vô cùng, vì muốn về thì phải có tiền nhưng một xu không có. Thế là tôi nghĩ ra cách gian lận trong việc mua băng vệ sinh. Mỗi tháng chủ nhà cho tiền mua 4 gói băng vệ sinh nhưng tôi chỉ dùng 1 gói, cất đi 3 gói sau đó mang bán. Cứ như vậy tôi tích cóp đúng trong một năm để lấy tiền bắt xe trốn về Việt Nam”.

Khi mà số tiền đã hòm hòm đủ cho cuộc đào tẩu, chị Ngoan quyết định bỏ trốn ngay trong đêm. Đợi hôm chủ nhà đi làm về mệt, tất cả đã chìm vào giấc ngủ, chị Ngoan lẻn qua cửa chạy trốn lên đồi mà không mang theo bất cứ thứ gì. Chị chạy thục mạng suốt 4 tiếng đồng hồ mà không cảm thấy mệt mỏi.

Cứ nghĩ cuộc chạy trốn đã an toàn chị Ngoan lững thững đi bộ để nghỉ ngơi thì bất ngờ phát hiện có 5 chiếc xe máy đang đuổi theo mình. Lúc đó trời vẫn chưa sáng hẳn, chị Ngoan nhanh trí nhảy luôn vào bụi rậm ven đường. Những người đi xe máy dừng khựng xe đúng nơi chị ẩn nấp. Tim đập chân run nhưng chị Ngoan vẫn giữ bình tĩnh để nằm im. Toán người dừng lại khoảng 5 phút, xuống xe đi khắp nơi tìm kiếm nhưng không thấy rồi lặng lẽ bỏ đi.

“May mắn là họ không tìm thấy tôi, nếu tìm thấy chắc tôi sẽ bị họ đánh chết. Vì chạy bộ suốt cả đêm, người tôi đau ê ẩm, các đầu ngón chân rớm máu. Bữa tối hôm đó cũng chẳng được ăn gì nên người đói lả như muốn ngất. Tôi đành đi sâu vào bãi, bẻ mía ăn chống đói” – Chị Ngoan run run nhớ lại.

Khoảng 6 giờ sáng hôm đó chị Ngoan đã đi bộ được đến điểm đón xe. Thế nhưng ở bến có hàng chục chiếc xe khách đậu, chị không biết mình sẽ phải bắt xe nào để trở về. Sau một hồi tư duy, chị Ngoan nhớ mang máng được màu, biển số của chiếc xe hồi Thơm đưa chị tới đây.

Chị Ngoan nhanh chóng lên xe và đi cả ngày thì hết bến. Xuống xe, vừa đói vừa mệt, người lại không còn đồng nào, chị vào ngồi ở góc chợ thì được 1 phụ nữ cho ăn 2 cái bánh nướng và 1 cốc nước. Ngồi một mình, không người thân thích, tiền cũng chẳng có chị Ngoan ôm mặt khóc vì tủi thân. Thấy vậy, một người phụ nữ người Việt Nam tên là Luyến, quê Nam Định đến hỏi han. Như chết đuối vớ được cọc, chị Ngoan đã theo Luyến về nhà và ở lại đó 13 ngày.

Trong 13 ngày, Luyến liên tục đưa người Trung Quốc đến xem mặt chị, định bán tiếp. Biết tình hình căng thẳng, chị Ngoan thẳng thừng từ chối và nói với Luyến: “Chị bán tôi được bao nhiêu, chị đưa tôi về Việt Nam, tôi sẽ trả chị từng đó, vì hiện nay tôi đã có hơn 100 triệu tiền đền bù ruộng ở nhà”. Thấy chị Ngoan cương quyết, vợ chồng Luyến đã đưa chị về tận nhà. Giữ đúng lời hứa, khi về tới nhà, chị Ngoan đưa cho Luyến 10 triệu đồng.

Hơn 1 năm lưu lạc trên đất Trung Quốc, cuối năm 2010, chị Ngoan đã tìm về được đến nhà. Để tạo điều kiện cho chị, chính quyền địa phương đã tìm cho chị Ngoan công việc tại nhà máy giấy ở khu công nghiệp gần nhà, mức lương 3 triệu đồng/tháng. Chị bộc bạch: “Tôi cũng mong có 1 người đàn ông có thể chia sẻ và cảm thông ở bên mình mỗi ngày, hoặc nếu không thì tôi sẽ tìm 1 đứa trẻ để nuôi cho đỡ cô quạnh”.

Bà Nguyễn Thị Huyền – Trưởng ban gia đình thuộc Hội Phụ nữ tỉnh Bắc Ninh cho biết: “Vấn nạn buôn người sang Trung Quốc diễn biến hết sức phức tạp. Những năm gần đây riêng địa bàn huyện Tiên Du có tới 254 phụ nữ bị buôn bán hay mất tích khỏi địa phương. Hiện nay, số người trốn được về mới biết họ bị mua bán. Tất cả các trường hợp trở về địa phương đều được bố trí cán bộ giúp đỡ động viên cả tinh thân và vật chất để tái hòa nhập cộng đồng. Không những vậy chính quyền địa phương sẽ cố gắng tạo điều kiện, tìm công việc phù hợp để ổn định cuộc sống cho họ”.

Minh Tâm

Gửi phản hồi