Nhà em đời nào cũng có người chết trẻ, phải làm lễ “trả nghiệp”…

Khu nhà em có chợ bé, chợ lớn, có ngã ba

Khá ưa nhìn, từng làm nghề bán chè chén vỉa hè nhưng như bà H. tự giới thiệu: chị sinh năm 1971, đến năm 2015 thì… bị điên điên dại dại. Bỗng dưng chị nhìn thấy được mọi thứ. Bà H. xác nhận mình có thể bói qua điện thoại cũng được.

-PV (trong vai con nhang đệ tử): Em muốn hỏi về gia đình…

– “Thầy bói” H: Nhà em là hai chị em gái ở cùng nhau đúng không?

– Không ạ, em gái lấy chồng ở tỉnh khác rồi.

– Thằng em con dì nó lớn rồi phải không? 18 tuổi rồi còn gì?

– Không, em không có dì, mẹ em là con gái duy nhất trong gia đình. Em chồng em thì có, thằng này phá gia chi tử lắm.

Thấy mình đoán 3 câu đầu đều sai, giọng bà bói vẫn chưa hết tự tin:

-Thằng này tính cũng bướng nhỉ, hai vợ chồng không ở được với nhau phải không? Chị thấy ly thân lâu lắm rồi. Tính nó cũng ngang bướng như thằng em trai chị.

Để “thầy” đỡ sượng sùng, dù chưa có chồng, PV TT&ĐS cũng vẫn hùa theo về việc mình đã ly thân với “ông xã” tưởng tượng:

– Cũng ly thân mới đây thôi, bây giờ phải làm thế nào ạ?

– Bây giờ bảo nó ra trình đồng mở phủ nó không ra đâu, nó không mê tín, nhà em gần đền đấy, bảo mẹ em ra làm lễ. Từ nhà em ra là có đình, có chùa, có chợ này, nhà văn hóa, khu vui chơi này, nhà nọ sang nhà kia, ở đấy có ngã ba, ra đấy có chợ bé, chợ lớn, khu nhà em rất vui, sầm uất lắm, bố mẹ làm nhà cao cửa rộng, to, mặt tiền cũng to, rộng lắm. Mà ông bà rất là tốt đấy, bà thì béo béo to to. Bà mẹ chồng thì tốt bụng, tướng bà ấy thì không nhanh nhẹn đâu. Trông em giống tính mẹ chồng em nhỉ?

– Em cũng hơi giống (PV tuy chưa chồng nhưng vẫn nói bừa).

Được thể, “thầy” bắt đầu mở mánh khóe nói dựa:

– Đấy, chị thấy giống lắm. Bà quý con dâu như con gái. Bà ấy có cả trai cả gái, có tới 5 đứa con chứ không phải ít đâu. Ông bà cũng quyền cao chức trọng đấy, chị thấy bà này giỏi lắm, nòi giống nhà chồng em chị thấy toàn người tài thôi. Em lấy chồng về đấy có sướng không? Chị nói về “tâm lý” ấy?

– Tâm lý thì em thoải mái.

– Đấy, chị thấy tâm lý thoải mái lắm, chị thấy những gia đình giàu thường o ép lắm. Nhưng mà phúc nhà mình lớn, gia đình nhà em bố mẹ đẻ ấy cũng là gia đình gia giáo. Nhà đẻ em còn có anh trai nữa đúng không? Anh trai hiền lắm. Chị dâu thì được. Em cũng lấy chồng muộn nhỉ, phải 30 tuổi mới lấy ấy nhỉ?

“Chị thấy em sắp có con trai…”

– Em cũng lấy muộn, em mới có đứa con gái, giờ muốn có đứa con trai nữa.

– Chị thấy em sắp có đứa con trai rồi, nó đứng trước mặt em đây này, em có đến nơi rồi.

– Em đang “đèn đỏ”, sao chị thấy được con trai đứng trước mặt em?

– Chị thấy được chứ, đấy, nó đứng ngay đây này, thằng con đẹp lắm.

– Bây giờ nhờ chị làm lễ, kêu gì cho gia đình em với, nhà em chỉ có mẹ chồng em là đi cúng bái thôi.

– Mẹ chồng em mê tín lắm, nhưng mà chưa đâu “xem” được cho bà phải không? (…) Chị là nhìn thấy mà, chị thấy nhà em rất là tốt rồi, trình độ thì không kém nhau, chỉ kém về kinh tế một tí thôi. Đi ra đường bố mẹ nhà em nhìn còn lịch sự hơn đằng bố mẹ chồng em. Mà bố em làm cán bộ đúng không, mẹ em đẹp lắm, hiền lành lắm. Nhà em có cả em trai nữa à?

– Không, nhà em không có em trai.

– Nhà em có em gái đúng không? Nó xinh hơn em nhưng nóng tính hơn em, em ăn nói khép nép hơn nó. Nhìn em trí thức hơn nhưng khó gần hơn. Em gái em vợ chồng tốt lắm, đẻ con một bề à?

– Em gái em cũng lấy chồng lâu rồi mà chưa đẻ được.

– Đẻ được, nhưng nó đẻ một bề thôi, nó cũng sắp có em bé rồi này, nó cũng đẻ cùng với em đấy, hai chị em mang bầu cùng nhau đấy, chị đảm bảo 100% mà. Đấy, có thằng con trai mặc quần đùi xanh đứng trước em đấy.

– Chị thấy được ạ, có phải tạ lễ không chị?

– Không cần lễ liếc gì đâu. Chị không đòi hỏi gì cả! Có đứa đến xem nhà chị, lần nào nó cũng lễ rõ nhiều tiền, có hôm nó bảo em mua hai bình hoa đến chị lễ nhé, mua thêm ít đồ nữa, tiêu tốn hết 2-3 triệu đồng ấy. Chị bảo, mày mua để làm gì, mày không có tiền mua để làm gì, tao không lấy của người nghèo đâu. Có người bảo mời cô đến cô chưa thèm đến đâu. Lại có thằng ở Nghệ An gọi điện cho chị đến 40 phút ấy, bảo hôm nào con biếu cô một ít nghệ đen. Bảo, ừ khi nào mày mang thì mang. Có người cho 2 vé cũng chẳng dám lấy. Có người gọi điện chị còn không nghe máy ấy.

– Xin hỏi chị, bây giờ chuyện của thằng em rể em sẽ như thế nào?

– Thằng này nó cờ bạc. Giai gái không có đâu. Thằng đấy giờ cắt máu chẳng hết, nó ngấm vào máu rồi, nói nó xong thì nó khề khà, nó im, xong đâu lại vào đấy chẳng chừa đâu mà. Nhà em có đến hàng tỷ ấy, không tiêu đến nên nó đánh đấy, nó chơi thì nhà em cũng chẳng hết tiền đâu.

– Bây giờ có phải làm lễ không ạ?

– Chị thấy mồ mả nhà em xa lắm, chị thấy đồi núi ấy, chị thấy hẳn một khu đấy, động lắm, nhà em chưa tạ lễ.

– Bố mẹ em cũng mời thầy mà!

– Đất nhà em nó linh lắm, phải có nhà chùa cao tay mới làm lễ giải quyết được. Ngõ nhà em đi ra có đấy, chỉ cách vài cái vỏ trứng, em cứ đo đúng cái vỏ trứng là gặp ông thầy, ông thầy này người mảnh mảnh. Chị tả được người cơ mà, chị thấy nhà em thân lắm. Thế thì có một ông này, ông lễ rất giỏi, chưa đến 70 đâu, ông ấy tìm được mồ mả cơ mà, bảo là phải làm được, nếu không chị mang tội.

Em về bảo mẹ em sắm ba cái lễ, một ngày là xong, lễ giải nghiệp, nghiệp nhà em nặng lắm, thằng em thì ông Hoàng Mười cho chữ, ông Hoàng Bảy cho cờ bạc, nên phải cúng đấy, cúng để cầu cho nó bớt nóng tính. Nó có 2 căn, không phá làm sao cho hết tiền. Tháng này đang tiệc ông Mười.

Mà này, mồ mả bị động, đất nhà em như dạng hình bình hành, ông bà quá nhiều đất. Ông tham việc lắm, cách ăn cũng vội vàng. Cúng thì nhà chồng em nghiệp nặng lắm, cúng phải có ốc đấy, phóng sinh ốc, phải làm cái lễ trả nghiệp.

– Em nghĩ là mẹ em đã làm trả nghiệp rồi ấy!

– Chưa, chị chưa thấy làm lễ trả nghiệp, nhờ nhà chùa trả nghiệp cho.

– Làm lễ này hết nhiều tiền không chị nhỉ ?

– Ối giời! Chẳng hết bao nhiêu đâu, thằng em chị nó làm hết có mấy triệu thôi. Nghiệp nặng, đất ở động, mồ mả động. Làm ba cái ấy là được. Chồng em sang năm là năm tuổi. Chị muốn ông bà em trả nghiệp đi, cúng tạ đất đai mồ mả đi.

Chợt, giọng bà thầy chuyển sang tự sự, triết lý về nghề đồng cốt bói toán như thế này:

-Chị đã bảo là chị không ai giống ai mà, mỗi người là một con người hoàn toàn khác biệt. Năm người vào đây bói thì chị cũng nói 5 người khác nhau. Chị quan sát nhiều người bói nói giống nhau hết. Bịa. Cho nên ăn đồng tiền (của người xem bói) mà nói lung tung, không chuẩn thì mang tội đấy, phải căn cơ.

Phải làm 3 cái lễ để tránh việc chết trẻ

– Chị nói luôn nhé, nhà chồng em đời nào cũng có người chết trẻ nhé, đời em phải cẩn thận đấy. Sang năm nhà em vừa năm tuổi vừa năm xung đấy, chị muốn trong tháng này nhà em phải làm được cái việc “trả nghiệp” ấy. Mà toàn nam chết thôi, không phải nữ đâu nhé. Làm 3 cái lễ đi nhé.

Nhà em có ông gò (người chết trẻ nằm ở gò) đấy, cúng ông ấy phải ngựa đen, voi đen, quần áo đen, ông này người Trung Quốc đấy, tên là Hadua. Đấy toàn người Trung quốc người ta nói cho đấy. Nhớ gọi tên ông ấy, ông ấy phù hộ cho, không cúng là nó oán đấy. Không phải ai cũng gọi được đâu.

Lễ trả nghiệp, lễ động đất, lễ động mộ, ba cái đó là hết. Mà đây nhé, chết trẻ nhà em ấy, chết là chết ngay chứ không bao giờ ốm đau đâu. Nghiệp nhà mình nó nặng mà. Nhiều người bảo chị làm lễ 20-30 triệu đồng nhưng chị không làm, chị có làm lễ đâu, chị chỉ “nhìn” rồi nói thôi (…).

“Thầy” kết luận xanh rờn trước khi chia tay: “Con cái thì em có hết, có đến nơi rồi, tuần sau là có, thằng con trai đẹp lắm!”.

Một cô gái chưa chồng mà thầy phán vậy. Đúng là rụng rời. Hết chỗ nói.

(còn nữa)

Gửi phản hồi