Paul Mason là nhân viên đưa thư đến từ Ipswich, Anh. Anh làm công việc này từ khi mới tốt nghiệp đại học. Paul thực sự yêu nghề nghiệp của mình, dù thu nhập của nghề đưa thư không mang lại cho anh thu nhập cao. Paul thích gặp gỡ, giao lưu và trò chuyện với nhiều người. Cuộc sống bình bình không có gì đặc biệt và thân hình anh cũng không hề có dấu hiệu “nở nang” ở thời điểm đó.

Tuy nhiên, khi bước vào tuổi 32, anh này không thể hình dung nổi, sẽ có một ngày Paul đoạt danh hiệu béo phì nhất nước Anh. Đó là một buổi sáng thứ Hai đầu tuần. Paul thức dậy, bụng đói cồn cào. Anh vào bếp và ăn bất cứ thứ gì nhìn thấy nhưng không hề có cảm giác no. Suốt ngày hôm đó, anh vừa làm vừa ăn, ăn tới tấp mà vẫn thấy đói. Sự cố thèm ăn đã khiến anh phải dừng lại nhiều hơn trên đường đi giao bưu tín.

Paul chỉ có thể ngồi một chỗ và ăn

Trong quá khứ, nó chưa từng xảy ra. Lo lắng vì sự thay đổi đột ngột của cơ thể, Paul Mason đã đến bệnh viện để xét nghiệm.  Bác sỹ nói anh bị rối loạn nội tiết. Chứng thèm ăn chưa rõ nguyên nhân khiến các chất béo dần tích tụ quá độ trong cơ thể của Paul. Paul không có tiền sử bệnh kì lạ, không dùng thuốc, không tai nạn, không gì hết nhưng tự nhiên lại có sự thay đổi kỳ quái này. Họ nghiên cứu hồ sơ bệnh án của anh suốt 1 tuần nhưng chẳng tìm ra cách chữa trị nào, ngoài lời khuyên hạn chế ăn tinh bột và đạm, ăn càng nhiều rau càng tốt.

Suốt quãng thời gian sau đó, anh vẫn không kiềm chế nổi cơn thèm ăn. Anh ăn liên tục, ăn gấp 4, 5 lần người khác. Mỗi ngày, trung bình Paul nạp 20.000 kilo calo vào cơ thể, trong khi người bình thường chỉ cần 2.000 – 2.500 kilo calo. Paul lên cân nhanh chóng. Từ một nhân viên nhanh nhẹn, hoạt bát, anh trở nên ì ạch và nặng nề.

Vì quá béo nên Paul chỉ có thể đi lại bằng xe lăn

Chỉ trong vòng vài năm, Paul tăng từ 85kg lên hơn 350kg. Bưu điện thành phố Ipswich buộc phải cho anh nghỉ chế độ ở tuổi 37. Bi kịch tiếp tục đến với Paul 3 năm sau đó. Trước sinh nhật lần thứ 40 khoảng 2 tuần (2002), Paul không thể tự đi lại vì trọng lượng của anh đã lên đến 445 kg. Người nhà buộc phải “chế” lại cho Paul chiếc xe lăn từ chiếc giường cấp cứu mà bệnh viện Nuffield Health tài trợ. Anh làm bạn với xe lăn từ đó. Bi kịch hơn, vì trọng lượng quá lớn, anh đã đánh mất tình yêu với bạn gái lâu năm, Kattie Perth. Hai người chung sống với nhau trong hơn 10 năm, nhưng không làm đám cưới.

Họ cũng không có con. Kattie đã lên kế hoạch ăn kiêng cho Mason từ khi cô phát hiện ra người yêu ngày càng “phát tướng”. Tuy nhiên, nỗ lực của cô đã không mang lại kết quả. Thậm chí, có lần Mason còn quát mắng người yêu thậm tệ chỉ vì cô ta ngăn cản anh ăn chiếc bánh kem. Chứng thèm ăn khiến Paul mất hết lý trí. Khi cơn đói lên, anh thú nhận không kiểm soát nổi thứ gì y như người nghiện ma túy. Sau lần đó, Paul và Kattie chia tay. Sau này, khi Paul phải cấp cứu trong bệnh viện, Kattie đã vài lần liên lạc lại qua Twitter nhưng nhất định không chịu quay lại.

Paul trước giờ lên bàn mổ

Cuối năm 2002, Paul gặp phải cơn co thắt tim suýt chết. Nhiều người tưởng anh đột quỵ ngay trên giường khi đang nhấm nháp… sô-cô-la. Người giúp việc của Paul đã phải gọi cứu thương để đưa anh ra khỏi nhà. Tuy nhiên, khi đến nơi, họ phải gọi thêm đội… cứu hỏa đến hỗ trợ vì anh quá béo.

Anh không thể lọt qua chiếc cửa phòng ngủ có chiều rộng 85cm và cửa sân cũng chỉ có kích cỡ tương đương. Một giải pháp nhanh chóng được đưa ra, các nhân viên cứu hỏa đã dùng búa phá bức tường thông từ sân với đường cái trước khi họ phá nốt cửa phòng ngủ để đưa Mason lên xe cứu thương.

Các nhân viên cứu thương đã phải phá bức tường phía ngoài, phá nốt cửa ra vào để đưa tôi đến bệnh viện Nuffield Health. Bác sỹ Steve Morgans cho biết, với trọng lượng cơ thể như thế này, tim Paul có thể ngừng đập bất cứ lúc nào. Bây giờ, phương pháp giải thoát cho Paul thuộc về chính anh. Bác sĩ đưa cho Paul 2 phác đồ điều trị. Một cái rất lâu, phải kiên trì. Một cái nhanh hơn, nhưng đau đớn và cần nhiều ý chí. Paul đã chọn cách thứ hai. Đầu năm 2011, Paul lên bàn phẫu thuật lần đầu tiên.

Bác sỹ Steve Morgans đã cắt một phần dạ dày của Paul và thực hiện thêm một loạt phẫu thuật làm tiêu mỡ thừa trên cơ thể. Tổng cộng, anh chịu khoảng 10 “vết rách” trên cơ thể. Chưa hết, sau khi vết thương lành lại, đồ ăn mà anh có thể nhấm nháp chỉ toàn rau, củ, quả, không tinh bột, không chất đạm. Do cơ thể đột ngột bị cắt đi nguồn thức ăn, Paul đã bị ngất liên tục trong suốt 2 tháng đầu tiên điều trị. Các bác sỹ không cho ăn bất cứ thứ gì ngoài rau. Trong khi đó, cơ thể như bị hết hơi vì chẳng có sức đề kháng.

Giờ Paul đã giảm được 300kg, có thể tự đi lại và chơi thể thao

Thậm chí, các bác sĩ đã phải trói tay chân của Paul lại để giữ anh mỗi khi Paul phát cuồng vì đói và thèm ăn. Sau 2 tháng thử thách nặng nề đó, Paul quen dần. Sau gần 2 năm kiêng khem, nỗ lực và thực hiện thêm 2 lần phẫu thuật, Paul đã giảm được khoảng 300kg trọng lượng cơ thể. Anh đã có thể tự đi lại, tự chơi thể thao và có thể trở lại làm việc ở tòa bưu chính thành phố Ipswich. Đó là một kỳ tích. Đến chính cả người nhà của anh cũng không nghĩ Paul đủ dũng khí để theo đuổi cuộc chiến nặng nề như vậy.

Về phần mình, Paul đang lên kế hoạch xin viện trợ từ anh em họ hàng, bạn bè và đồng nghiệp để phẫu thuật thẩm mỹ cắt những phần da thừa, chảy xệ sau khi anh giảm cân thành công. Theo hóa đơn của bệnh viện Nuffield Health, Mason phải mất hơn 50.000 USD cho ca “làm đẹp” này.

Không chỉ đặt mục tiêu thẩm mỹ, Mason còn muốn giảm trọng lượng xuống chỉ còn 90 kg, tức nhiều hơn khi chưa bị béo phì 5 kg. Dù đã giảm cân thành công nhưng trọng lượng hiện tại của Paul vẫn lên tới 145 kg, Anh tuyên bố sẽ tiếp tục ăn rau và uống nước khoáng, xen kẽ các buổi tập thể thao và Yoga để giảm về 90 kg. Ở tuổi 51, thân hình như thế là chấp nhận được để tôi có thể đi làm và lại được yêu, Paul tự tin chia sẻ.

Mộc Miên

 

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here