Các con cứ suýt soát tuổi nhau nên vợ chồng ông Kích không biết đứa nào lớn, đứa nào nhỏ

Kỳ cuối: Cha mẹ không nhớ hết được tên và thứ tự của 13 người con

Làm bà đỡ cho vợ

Phụ nữ bình thường ở tuổi 40 trở đi, việc sinh nở đã trở nên rất khó khăn. Vậy mà với bà Yến thì tất cả vẫn bình thường. Bà vẫn mang bầu, đẻ xong dăm ba ngày lại lên rẫy làm việc. Món ăn bồi dưỡng chỉ có cháo loãng và nước suối đun sôi, nhưng bà vẫn khỏe như vâm. “Cực nhất là mỗi lần sinh nở, có mỗi mình tôi với chồng nên lo cuống cuồng đủ thứ chuyện vì không đi trạm y tế được. Đứa đầu sinh ra còn lóng ngóng, nhưng từ đứa thứ 2 trở đi thì đã có kinh nghiệm rồi nên chẳng sợ gì nữa”, bà Yến bộc bạch.

Mười mấy đứa con, tất cả đều được chính cha của mình đỡ đẻ, rồi sống quanh quẩn giữa lõi rừng sâu từ thuở lọt lòng mẹ. Vì sợ bị chính quyền làm phiền chuyện sinh đẻ, vợ chồng bà Yến đều sinh con tại nhà. Dụng cụ đỡ đẻ chỉ là một cái kéo, một ít bông băng, thuốc kháng sinh. Ông Kích vào vai bà mụ, dùng kéo cắt dây rốn, bôi thuốc kháng sinh rồi dùng dây chỉ rịt lại. Năm 2013, ông Kích vẫn là bà đỡ cho đứa con út tại nhà.

Gia cảnh nghèo khó, thiếu trước hụt sau của đôi vợ chồng siêu đẻ

Từ khi sinh ra đến lúc lớn lên, lũ trẻ cứ thấy người lạ là chúng chạy vô nhà núp hết chứ không dám gặp. Thấy chúng tôi, đám trẻ cứ ở sau lưng mẹ cười bẽn lẽn. Không có cộng đồng, không được học hành, ngôn ngữ của những đứa trẻ này chỉ xoay quanh những câu giao tiếp cơ bản. Hỏi chuyện lũ trẻ, phát âm của các em chỉ bật ra từng tiếng “ậm ừ”, “có”, “không”… đơn giản, chứ ít khi nói được một câu tròn trịa.

Trong số 13 đứa con của vợ chồng ông Kích thì mới chỉ có 4 đứa được đi học. Nhưng vì nhà nghèo nên lũ trẻ vừa học hết lớp 5 đã nghỉ hẳn, theo cha mẹ đi làm nương rẫy, rồi ra làng kiếm tiền mưu sinh. Đứa con gái lớn nay 29 tuổi, đứa con trai kế 26 tuổi đã rời rừng đi làm thuê kiếm tiền ở đâu không rõ. Bình thường ở trong làng, trong xã, cái tuổi ngoài 20 đã dựng vợ gả chồng được rồi, nhưng những đứa con của vợ chồng ông Kích có quen được ai mà lấy vợ lấy chồng.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, vì nhiều con quá nên việc nhớ tên đám con mình cũng là điều khá khó khăn đối với vợ chồng ông Kích. Bà Yến cười hồn nhiên kể lại những chuyện oái oăm khi gọi tên con. Nhiều lúc bà định gọi đứa này lại thành ra tên đứa khác. Hỏi tên mấy đứa con đang ăn cơm và cãi nhau chí chóe ở góc nhà, bà Yến ngắc ngứ một lúc mà vẫn chưa định hình tên từng đứa, rồi bà cười xuề xòa: “Thôi biết nó là con mình thì được rồi. Lo làm ăn nuôi chúng chứ còn thời gian đâu mà nhớ tên cho xuể”.

Cuốn sổ hộ khẩu đặc biệt

Bà Yến bảo, có lần cán bộ xã đến chứng thực số con của vợ chồng ông bà để cung cấp nhu yếu phẩm. Họ yêu cầu phải có mặt đầy đủ cả gia đình. Ngoài 2 đứa đi làm ở các nơi không về kịp, còn lại đều ở quanh quẩn trong nương rẫy của gia đình, thế nhưng ông bà phải mất cả buổi sáng mới tập hợp đủ đội quân lóc nhóc này. Chúng xếp hàng ngang trước sân, rồi hai vợ chồng đọc tên từng đứa thế mà vẫn quên.

Oái oăm hơn là bà Yến lại chẳng nhớ đứa nào là chị, đứa nào là em vì cả đám có mấy đứa suýt soát tuổi nhau, lại hao hao giống nhau. Đứa là chị là anh thì bà bảo là em, còn những đứa em bà lại bảo là anh chị. Thế nên mất cả một ngày, cán bộ xã mới làm xong được danh sách gọi là tàm tạm chuẩn để cấp gạo, quần áo, bánh kẹo cho gia đình này.

Có lẽ lần ấy cũng là lần đầu tiên mà cán bộ xã phải toát mồ hôi hột vì cái bản danh sách hoàn thành sau gần chục bản nháp, chỉ vì cái sự không nhớ rõ tên tuổi con của vợ chồng siêu đẻ này. Nhưng đó mới chỉ là một lần địa phương đến nhà chứng thực để cấp nhu yếu phẩm. Việc làm giấy khai sinh và sổ hộ khẩu mới lắm chuyện bi hài.

Cán bộ xã phải dùng hai sổ hộ khẩu mới chứa đủ các nhân khẩu trong gia đình

Với hơn chục đứa con, vì trốn cán bộ mỗi lần đến tìm, nên khi sinh con ra vợ chồng ông Kích cũng trốn luôn việc khai sinh, chỉ 2 đứa đầu là được khai sinh đàng hoàng, còn những đứa sau thì ông bà quên luôn việc ấy. Một phần vì ngại, một phần cũng sợ bị phạt nên họ cứ để thế.

Biết gia đình vợ chồng ông Kích khó khăn, lại không làm giấy tờ cho lũ trẻ nên cán bộ tư pháp xã phải vận động họ đưa con lên trụ sở UBND xã làm giấy khai sinh. Ông bà dẫn đi mười mấy đứa. Làm được giấy khai sinh cho mười mấy đứa con cũng mất cả ngày trời bởi họ không nhớ rõ chúng sinh ngày nào, tháng nào nên nhiều khi khai lung tung. Cán bộ xã ghi vào theo lời khai, rồi sau đó lại tá hỏa vì sai nhiều quá.

Đứa này khai sinh tháng 10 năm trước, đứa tiếp lại khai sinh tháng 6 năm sau, chỉ cách nhau chưa đầy 9 tháng. Thế là với hơn chục đứa con, đôi vợ chồng này cũng phải khai đi khai lại mười mấy lần mới tạm gọi là hoàn chỉnh.

Khai sinh rồi thì cần phải có sổ sách, mà cái cuốn sổ hộ khẩu chỉ có mấy trang, chẳng thể ghi đủ hết từng ấy tên trong gia đình. Cán bộ xã phải làm 2 cuốn sổ mới đủ chỗ ghi tên từng người trong gia đình. Tất nhiên vẫn chừa một số trang còn lại để sau này còn ghi thêm tên cháu của vợ chồng ông Kích nữa. Thế nên cuốn sổ hộ khẩu của đôi vợ chồng này cũng là cuốn sổ đặc biệt ở xã Trà Thanh.

Theo quy định, sau khi làm xong giấy khai sinh cho đám trẻ, vợ chồng ông Kích phải nộp phạt. Nhưng thương gia đình ông nghèo lại đông người, chính quyền địa phương sau một hồi giảng giải, vận động thì bảo họ về. Bởi có phạt thì vợ chồng ông Kích cũng chẳng biết lấy gì mà nộp, trong khi lũ trẻ thì cần có cái ăn.

Hôm ấy, vì không thể để cho đám trẻ lít nhít “náo loạn” cả ủy ban xã nên chính quyền địa phương đã phải nhờ hẳn 2 cô giáo ở trường mầm non gần trung tâm xã sang trông coi. “Cán bộ xã chu đáo lắm. Họ trông coi các con của tôi rất đàng hoàng, còn cho bánh kẹo để ăn, rồi lại có quà mang về. Đám trẻ thích lắm”, bà Yến cười giòn tan.

Kỷ lục buồn của tỉnh

Với ngần ấy mặt con, tính ra bà Yến đã ngót 30 năm cho con bú. Bây giờ, người bà chẳng khác nào miếng tóp mỡ quá lửa. Còn ông Kích thì ở cái tuổi gần 70 vẫn nai lưng làm việc chẳng có một ngày nghỉ ngơi. Ở nơi rừng thẳm núi cao biệt lập của gia đình này, cái thế giới mở duy nhất với lũ trẻ có chăng chỉ là những lần không may đau ốm được cha mẹ cõng về làng chữa trị, và là cái tiếng ti vi cũ kỹ được bố mở mỗi buổi tối.

Bà Yến kể, có không ít lần con đổ bệnh, cả hai vợ chồng phải thay phiên nhau cõng con vượt rừng ngay trong đêm về trạm y tế xã để kịp cứu chữa. Có đêm cõng con đi về làng chữa bệnh, ông Kích trượt chân ngã xuống vách núi, đến khi lần mò về được trạm y tế thì người cha được cấp cứu trước, đứa con cấp cứu sau vì ông Kích mất quá nhiều máu.

Nói về gia đình siêu đẻ này, ông Hồ Xuân Bạn (Phó chủ tịch UBND xã Trà Thanh) lắc đầu ngán ngẩm: “Chuyện vỡ kế hoạch của vợ chồng ông Kích còn lắm nỗi bi hài. Không phải cán bộ không quan tâm mà bởi vợ chồng ông ấy thích thế. Cán bộ lặn lội tới tận nhà, vợ chồng ông ậm ừ nói không đẻ nữa, nhưng rồi cứ tòi ra mỗi năm một đứa.

Cán bộ y tế thôn bản đã đi mòn đường, nói đến phát ngại ra mà vẫn như nước đổ lá khoai. Chính quyền địa phương phải cấp 2 cuốn sổ hộ khẩu mới có thể chứa đủ các nhân khẩu trong gia đình. Hôm làm giấy khai sinh cho lũ trẻ, tôi có hỏi chuyện thì họ bảo họ đẻ được thì nuôi được. Đến thế thì cũng chịu. Đây có lẽ là kỷ lục không muốn của xã, của huyện, có khi của tỉnh Quảng Ngãi”.

QUY THÀNH – NHI KHOA

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here