Cụ Trần Phương Tiệp và hồ sơ kho báu núi tàu

Kỳ 3: Tiền tỷ cho những cơn mơ

Đổ cả nghìn cây vàng để tìm kho báu

Nguồn kinh phí để thuê nhân công, máy khoan đào hàng ngàn tấn đá trên độ cao khoảng 130m được ông Tiệp đầu tư bằng số tiền cả đời dành dụm được. Vốn liếng của hơn 50 năm lái xe, buôn gỗ của ông tính ra không nhỏ, thừa sức cho ông an hưởng tuổi già vương giả. Nhưng ông không muốn vương giả. Hàng triệu USD tài sản với ông không có ý nghĩa gì cả khi “bí mật kho báu Yamashita” mà ông tự tin là đang nắm trong tay có giá trị lên tới “100 tỉ”.

Ông Tiệp cũng nhận được tài trợ tiền bạc của các con ở trong nước và nước ngoài gửi về. Các con ông đều là những người phương trưởng, thành đạt. Vài người trở thành nhà tài chính có máu mặt ở Việt Nam và nước ngoài. Nổi tiếng nhất trong đó là ông Trần Phương Bình, Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Ngân hàng Đông Á. Để người cha Trần Phương Tiệp có thể theo đuổi kho báu Yamashita hàng chục năm, tiền bạc của những người con đã trôi đi không ít.

Ông Trần Phương Tiệp (phải) và ông Tám Hiền khảo sát thực địa núi Tàu

Tháng 8/1993, ông Tiệp còn thế chấp căn nhà ở quận Phú Nhuận (TP.HCM) lấy 700 triệu đồng. Với người khác, đó là cả gia tài lớn. Nhưng với ông Tiệp, ông đã để kho báu Yamshita “nuốt chửng” số tiền này chỉ trong vài tháng. Tính ra, riêng thời điểm năm 1993, ông Tiệp đã bỏ ra khoảng hơn 1000 cây vàng đổ vào cuộc truy tìm “kho báu”.

Giúp đỡ ông Tiệp xin và gia hạn giấy phép tìm kho báu là ông Lê Văn Hiền, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thuận Hải (Bình Thuận, Ninh Thuận ngày nay). Ông Hiền cũng có niềm tin mãnh liệt về kho báu Yamashita trên núi Tàu. Ông Hiền từng cho nhiều người biết, vào năm 1987 khi được Trung ương điều về làm việc tại Ban Nội chính, ông đã có một số bằng chứng và cơ sở về việc quân đội Nhật chôn giấu kho báu tại núi Tàu trước khi Thế chiến thứ II kết thúc.

Ngoài ra, năm 1976, tỉnh Thuận Hải đã cho thợ lặn ra Cù Lao Câu cách núi Tàu khoảng hơn 4 hải lý lặn tìm những con tàu đắm dưới biển. Kết quả những con tàu đắm ở vùng biển này đều rỗng ruột nên họ tin rằng sau khi bốc vàng lên đất liền, những con tàu vận chuyển được đánh đắm để giữ bí mật! “Kẻ bỏ của, người bỏ công”, vậy là hai ông già bắt tay nhau để biến ước mơ về “kho báu” thành sự thật.

Sau đúng một năm đào bới trên diện tích 3000m2, trong đó điểm thăm dò chính có cắm mốc dài 20m, rộng 10m và sâu 3m, họ vẫn chưa phát hiện được gì. Tháng 11/1994, UBND tỉnh Bình Thuận ra quyết định đình chỉ hoạt động thăm dò, khai thác.

Trước tình hình trên, ông Tiệp đã trình báo rằng qua khảo sát, đào đất đã tìm được nắp hầm. Nhưng do việc đào đá thủ công quá khó khăn, tiến độ thi công chậm nên ông Tiệp đề nghị UBND tỉnh Bình Thuận gia hạn và cho phép dùng chất nổ để phá đá. Ông lại bỏ tiền ra mời  một đơn vị công binh ở Cam Ranh vào dùng mìn đánh tung cả  đỉnh núi lên. Thay vì đào vàng lên, tổng cộng khoảng 2 tỷ đồng (tương đương 600 lượng vàng) đã bị ông “chôn” cùng đáy hố thăm dò ở núi Tàu chỉ trong vài tháng.

Vàng “chôn” xuống thì khá nhiều, bằng cả gia tài lớn đối với người giàu khác, nhưng vàng đào lên lại chẳng thấy đâu. Bù lại, ông Tiệp một lần nữa thuyết phục được UBND tỉnh Bình thuận về tính khả thi của việc đào tìm.

Lần này, trong hồ sơ xin giấy phép của ông có bổ sung thêm một bộ bản đồ, tài liệu “đáng tin cậy” về vị trí, định lượng kho báu Yamshita mà không hiểu bằng cách nào ông có được. Tuy nhiên, việc bộ tài liệu này nằm trong tay ông thì hoàn toàn hợp pháp, có cả hợp đồng mua bán, chuyển nhượng đàng hoàng và được công chứng tại quận Phú Nhuận từ tháng 4/1994.

Tháng 2/1995, sau khi được UBND tỉnh Bình Thuận đồng ý và nộp 50 triệu đồng ký quỹ vào kho bạc để sau khi hòan thành có kinh phí san lấp mặt bằng, trồng cây xanh, ông Tiệp bắt đầu “kế họach LB” (tức Lê Bửu, người giàu có hàng đầu ở Bình Thuận trước năm 1975). Ông Tiệp đã bỏ ra gần 200 triệu đồng nữa để đầu tư vào kế hoạch này.

Ông Tiệp ký hợp đồng phá đá bằng chất nổ với Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Thuận và ký một hợp đồng khai thác kho báu Yamashita với Công ty TNHH Diên Hồng, TP.HCM. Từ năm 1995-1999, suốt bốn năm ròng rã, cái mà ông Tiệp làm được chỉ là băm nát ngọn núi Tàu. Nhưng ông Tiệp vẫn không mất niềm tin mà còn nhặt nhiều phiến đá cho là “kim la bàn’, “nắp hầm”, “bùa yểm” của “kho báu” để khoe với nhiều người.

Hy vọng tìm được kho báu lại được thổi bùng lên

Năm 1999, UBND tỉnh Bình Thuận lại ra quyết định chấm dứt hoạt động thăm dò tại núi Tàu của ông Tiệp. Tuy nhiên nhờ uy tín của nguyên Bí thư Tỉnh ủy Lê Văn Hiền, cả hai ông vẫn thỉnh thoảng lên xuống khu vực núi Tàu để tổ chức khảo sát, thăm dò. Năm 2000, ông Tiệp quyết định “hạ sơn” về lại TP.HCM sau bảy năm tìm kiếm kho báu trong vô vọng. Nhưng ông vẫn thuê cha con ông Bành Hoài Hơn và Bành Hoài Vân dựng chòi trên đỉnh núi Tàu để canh giữ “kho báu” và báo cáo hàng ngày về những biến động xung quanh “kho báu” để ông Tiệp chỉ đạo.

Tháng 10/2000, ông Bành Hoài Hơn báo cho ông Tiệp và UBND huyện Tuy Phong (Bình Thuận) rằng cha con ông tự moi một cái hố sâu khỏang 1m thì phát hiện nắp hầm của kho báu! Do là nắp hầm nên khi trời mưa thì tất cả nước mưa theo dòng chảy đều tập trung chảy xối xả vào miệng hầm. Đặc biệt khi đưa máy radio đến “miệng hầm” thì radio bỗng mất sóng và đồng hồ đang chạy bình thường bỗng kim chạy giật, giật.

Cũng vào thời điểm trên, ông Tiệp đã có báo cáo gửi một số ban ngành Trung ương và địa phương về những “dấu hiệu bất thường” xung quanh “kho báu Yamashita”. Theo đó có một công ty nước ngoài đến thuê đất dưới chân núi Tàu, hàng đêm xe cơ giới hoạt động rầm rộ, pha đèn sáng rực. Công ty này cũng đã khoan thăm dò hàng loạt mũi khoan dưới chân núi, đồng thời có rất nhiều người lạ mặt xuất hiện quanh khu vực mà ông Tiệp trước đây đào bới.

Ngày 14/8/2001, Công an tỉnh Bình Thuận đã phối hợp với Công an huyện Tuy Phong đến hiện trường. Theo xác minh, một số người lạ mặt xuất hiện ở khu vực trên đều là dân địa phương đi lượm đá để bán kiếm tiền. Đưa radio đến “miệng hầm” thì radio vẫn phát tốt, không mất sóng, đồng hồ vẫn chạy bình thường.

Việc phản ánh có một công ty nước ngoài cho cơ giới hoạt động vào ban đêm và khoan nhiều mũi khoan thăm dò là có thật. Tháng 9/2000, Công ty Tomtec có ký hợp đồng với Công ty Bạch Đằng làm đường từ QL 1A vào công ty. Do yêu cầu thời gian thi công nên Công ty Bạch Đằng có chở đất vào ban đêm. Cùng thời gian trên, Công ty Tomtec có hợp đồng với đoàn địa chất TP.HCM để khoan thăm dò về nguồn nước và chất đất để phục vụ việc nuôi tôm, không liên quan đến khu vực núi Tàu

Tháng 10/2001, hai năm sau khi UBND tỉnh Bình Thuận có quyết định chấm dứt việc thăm dò, khai thác “kho báu” trên núi Tàu, ông Lê Văn Hiền một lần nữa lại thuyết phục được lãnh đạo tỉnh tiếp tục cho phép thăm dò tìm kiếm và hạn chót đến cuối năm 2002. Một lần nữa ông Trần Phương Tiệp lại rời khỏi TP.HCM để trở lại núi Tàu cùng ông Hiền tiếp tục thực hiện giấc mơ về kho báu Yamashita.

Hàng chục mũi khoan, hàng trăm lượt nhân công lại được huy động lên đỉnh núi Tàu. Cũng như nhiều lần trước, cửa “kho báu” chỉ là giấc mơ. Chỉ có một sự thật hiện hữu là núi Tàu “run lên bần bật” mỗi ngày bởi sự đào bới vô tội vạ khắp nơi nhằm tìm kiếm “cửa hầm” khiến thảm thực vật vốn khô cằn ở đây gần như bị tận diệt. Sau gần mười năm đeo đuổi và đổ hàng đống của cải cho việc săn lùng, cuối cùng ông Tiệp cũng nhường phần đầu tư cho ông Hiền. Như con bạc khát nước, ông Hiền lại tiếp tục đổ tiền vào canh bạc rủi nhiều hơn may mang tên Yamashita.

Cuối năm 2002, trên đỉnh núi Tàu xuất hiện một người đàn ông trung niên tên Hoàng Thanh Trường (SN1959, ngụ xã Thanh Cù, huyện Thanh Ba, tỉnh Phú Thọ). Ông Trường giới thiệu mình là nhà khảo cổ học kiêm luôn nhà ngoại cảm có thể giúp ông Tiệp và ông Hiền mở cửa kho báu. Đi với ông Trường là một người đàn ông khác tên Sĩ, tự giới thiệu là đại úy quân đội, chuyên viên cao cấp về hóa chất sinh học!

Như người chết đuối vớ được cọc, hy vọng tìm kiếm “kho báu” lại được nhen nhóm. Hơn nữa đối với ông Tiệp thì thật là cơ duyên bởi người đại úy quân đội tên Sĩ có tên trùng với Tỉnh phó Nội an tỉnh Bình Tuy Lê Văn Sĩ mà tháng 11/1963 khi chế độ Ngô Đình Diệm bị đảo chính đã cướp tấm bản đồ kho báu trong két sắt của tỉnh trưởng tỉnh Bình Tuy Lê Văn Bường thời đó!

Kỳ cuối: Canh bạc đời người

THANH TRÚC – PHƯƠNG NAM

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here