Ông Diệp kể lại chuyện đào mộ người bị sét đánh năm xưa

Kỳ 9: Ký ức khủng khiếp về tên “đại gia” mê muội quật mồ người chết để làm bùa

Cuộc trộm mộ bí mật trong đêm thu lạnh lẽo

Trao đổi với tiến sỹ Nguyễn Văn Vịnh (nhà nghiên cứu văn hóa phương Đông), được biết, không ít pháp sư từ xưa đến nay vẫn có thói quen sử dụng hài cốt người chết do sét đánh để làm bùa, ngải. Người ta đồn rằng, khi ai đó bị sét đánh chết, luồng điện vẫn còn tích tụ trong xương cốt nên xương người chết rất linh. Nhưng qua 100 ngày, nguồn điện năng do sét đánh đã bị trung hòa dưới lòng đất, vì thế, chỉ cần qua thời gian này, gia đình có thể yên tâm, không bị kẻ xấu đến quấy phá mồ mả nữa.

Tuy nhiên, có một câu chuyện khó tin về nạn nhân bị sét đánh ở Điện Biên, chôn cất gần 4 năm vẫn bị kẻ xấu quật mộ và lấy hết xương cốt. Câu chuyện quật mộ đó dù đã xảy ra gần 30 năm, nhưng đến tận bây giờ nó vẫn là đề tài bàn tán của rất nhiều người dân phường Noong Bua, TP. Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên.

Vào năm 1983, cô Vũ Thị Lê, sinh viên trường trung cấp y của tỉnh Lai Châu (khi đó chưa tách tỉnh) về thực tập ở Bệnh viện huyện Điện Biên Đông. Một hôm, trên đường đi về nhà, khi ngang qua sân bay Mường Thanh, cô bị sét đánh trúng, thi thể cháy đen, co quắp. Thi thể cô được gia đình mai táng tại nghĩa trang Hòa Bình, phường Noong Bua. Gần 4 năm sau, hài cốt của cô đã bị đào trộm.

Khu vực nghĩa địa, nơi nhóm 4 người đào mộ cô gái bị sét đánh tử vong

Trong 4 người đào mộ thì 3 người đã mất sau những tai họa bí ẩn. Người duy nhất còn sống cho đến tận bây giờ là ông Đoàn Văn Diệp, nhà ở đội 16 phường Noong Bua. Năm nay ông Diệp đã ngoài 70 tuổi nhưng trông vẫn còn rất khỏe mạnh. Khi giới thiệu chúng tôi là nhà báo, vợ ông ngăn cản vì không muốn khơi lại câu chuyện đau lòng. Nhưng ông Diệp vẫn kiên quyết: “Tôi chẳng giấu gì cả, sự thật vẫn là sự thật, và tôi cũng chỉ là một nạn nhân!”.

Trong 3 người cùng tham gia trộm mộ, ông Diệp chỉ nhớ người bạn thân của mình có tên đầy đủ là Chu Minh Chiến, còn 2 người kia chỉ nhớ tên là Tài và Điền. Câu chuyện bắt đầu từ năm 1987, năm ông Diệp 40 tuổi. Thời thanh niên, ông Diệp từng có thời gian đi bộ đội, ra quân, lập gia đình và về công tác tại nông trường ở Điện Biên. Ông cũng biết là trong bãi tha ma của làng có một người từng bị sét đánh và chôn cất ở đó.

Một chiều tháng 9, ông Diệp và ông Chiến đang ngồi uống nước chè ngay trước cửa, thì ông Điền và ông Tài đến nói chuyện. Ông Điền tiết lộ: “Có người thuê một việc, chỉ làm trong 1 buổi với giá 500 ngàn, anh em có muốn làm không? Rồi chúng ta chia nhau”. Giá trị số tiền thời điểm ấy quy ra bằng cả con lợn tạ.

Mặc dù chưa biết là việc gì nhưng thấy ông Điền cam kết rằng không phải việc phạm pháp như buôn thuốc phiện, vũ khí, nên ông Diệp và ông Chiến gật đầu. Lúc này, ông Điền mới nói rõ là đi đào trộm mộ. Biết là việc thất đức, nhưng nghĩ đến gia cảnh nghèo khó, tiền công lớn, ông Diệp và ông Chiến lại tặc lưỡi đồng ý. Khi đó, ông Diệp mới biết người thuê họ trộm hài cốt là Trần Hùng Sơn, tức Sơn “xồm”, một tay buôn thịt lợn.

Đêm mùa thu tháng 9, bãi tha ma của xã nằm giữa đồng không mông quạnh, vắng vẻ thê lương đến rợn người. 4 bóng đen lặng lẽ tiến đến ngôi mộ của cô Lê. Nhiệm vụ được phân công rõ ràng: Tài đi ra giữa cánh đồng làm nhiệm vụ cảnh giới, Điền chuẩn bị đầy đủ vải, túi ni lông chờ nhận “hàng”, còn Diệp và Chiến đích thân đào mộ.

Ông Diệp bày hoa quả, thắp hương rồi lầm rầm khấn vái: “Cô Vũ Thị Lê, anh là Đoàn Văn Diệp và Chu Minh Chiến, con đông, nhà nghèo, đến đây vì người ta thuê các anh, cứ biết mang lên tắm rửa sạch sẽ cho em, còn nó mang em đi đâu, làm gì thì các anh không biết. Em tha tội và phù hộ cho bọn anh, Trần Hùng Sơn chính là chủ mưu trong sự việc này”.

Hai người dùng xà beng và búa giáng xuống thật lực xuống mộ, hì hục mất cả tiếng đồng hồ mới lộ ra quan tài. Lúc đào lên, ván gỗ vẫn còn, chưa hề mục nát, dính đầy đất cát, dòng nước đen ngòm bốc mùi khó chịu thoát ra. Ông Diệp cảm thấy sợ hãi nhảy lên trên bờ hố. Một mình ông Chiến mặc quần đùi, cởi trần, trực tiếp xuống mò xương cốt lên, bốc hết từ đầu đến cuối.

Ngay trong đêm hôm ấy, ông Điền cho xương vào túi ni lông buộc chặt vào xe đạp, chở thẳng đến nhà Sơn Xồm. Sơn Xồm không nói gì cả, cũng không thèm cất giấu, dửng dưng cầm túi ni lông bọc hài cốt cô Lê bỏ ngay cạnh giếng nước của gia đình, bảo ông Điền cũng mọi người về nhà nghỉ ngơi, ngày mai ra thanh toán tiền công.

Kẻ chủ mưu cướp bộ xương cô gái bị sét đánh để làm gì?

Sáng sớm, cả nhóm kéo đến quán phở đòi tiền, Sơn bảo là không thể trả được vì sau khi kiểm tra kỹ bộ xương thì phát hiện thiếu mất xương bánh chè, yêu cầu mọi người phải đi tìm lại. Ông Diệp và ông Chiến không tin, nhưng vẫn bán tín bán nghi, quyết định ngay buổi tối kéo ra bãi tha ma.

Cuối cùng, 2 người chỉ mò được thêm 1 chiếc gương và lược chôn cùng với cô Lê, mảnh xương còn thiếu như Sơn Xồm đã nói thì không thể tìm thấy. Hôm sau nữa, họ nhận được tin Sơn đã mang hài cốt của cô Lê sang tận bên Lào, chưa hẹn ngày về.

Đằng đẵng 1 tháng sau mà không thấy Sơn trở về trả tiền, ông Chiến sang nhà ông Diệp uống rượu và ấm ức tâm sự: “Vợ em chuẩn bị đẻ rồi, vì không có tiền nên em mới nhận lời làm cái việc thất đức như thế này, cuối cùng hóa ra anh em mình bị lừa. Em ức lắm, chả lẽ em cho quả bộc phá vào nhà chúng nó cho nổ tung hết đi”.

Ông Diệp cũng chỉ biết an ủi bạn bình tĩnh, chờ xem mọi việc diễn biến như thế nào, rồi rủ thêm cả ông Tài sang nhà ông Điền đòi tiền. Lúc đó, mọi người nghi ngờ Sơn Xồm và ông Điền thông đồng với nhau ăn hết mà không thèm chia phần. Qua đến nhà thì thấy ông Điền đang ốm, nằm bẹp cả tuần.

Ông Điền cho biết mấy ngày vừa qua người mệt mỏi, toàn gặp ác mộng, mơ thấy cô Lê về đứng trước cửa nhà kêu khóc oán thán. Ông Điền lúc đó kể thêm, buổi đêm hôm nhận hài cốt ở bãi tha ma từ ông Diệp và ông Chiến chuyển ra, ông đã buộc rất kỹ càng, nhưng không hiểu sao vừa ra đến đường làng, thì sọ cô Lê lại rơi ra ngoài, lăn lông lốc xuống ruộng. Dù rất sợ hãi nhưng ông Điền vẫn nhảy xuống nhặt lên, suýt bị một con rắn dưới ruộng cắn phải.

Quay trở lại với nhân vật Trần Hùng Sơn, ông Diệp cũng chỉ mới gặp Sơn Xồm trong một lần đến đòi tiền. Ông vẫn nhớ gã có dáng người đậm chắc, hàm râu quai nón rậm và có vẻ ngoài như một diễn viên điện ảnh.

Việc hắn “xử lý” bộ hài cốt như thế nào, ông Diệp không được biết. Nghe đồn sau vụ đào trộm mộ, gã mang hài cốt sang bên Lào và đổi được một số tiền lớn, mua ngay 2 chiếc xe Sim Son (một tài sản có giá trị rất lớn thời đó), suốt ngày đèo vợ con diễu phố.

Thậm chí, có người tin rằng, một pháp sư ở Thái Lan đã sử dụng oan hồn của cô Lê như âm binh, trợ giúp Sơn tiến thân, làm ăn mà không sợ bất cứ thế lực nào. Bất cứ ai dám động đến gã, pháp sư kia sẽ điều âm binh ám hại.

Cũng có tin đồn rằng, nhờ có xương bàn tay người bị sét đánh nên hắn mang thuốc phiện ở Lào về Việt Nam ung dung như chốn không người. Cứ đêm xuống, hắn chỉ việc xem xương bàn tay quay hướng nào thì cứ hướng đó mà đi, dù gùi cả tải thuốc phiện cũng chẳng có ai bắt.

Về sau, do gã có quen biết với một vị lãnh đạo của tỉnh Lai Châu cũ, nhờ dẻo mồm, dẻo mỏ mà được chú ý cất nhắc, đề bạt và cứ thế vù vù thăng tiến. Sơn Xồm leo lên đến chức tổng giám đốc của một công ty xây dựng. Hắn làm mưa làm gió một thời gian dài, song, đã bị bắt vì tội tham nhũng, bị kết án chung thân.

Chia tay chúng tôi, ông Diệp tâm sự: “Trong câu chuyện này, tôi cũng chỉ là một nạn nhân. Cũng vì trước nghèo khổ quá mới làm việc đó, chứ không có ý đồ gì xấu. Dù sao, đó cũng là một bài học lớn cho tất cả mọi người. Hãy luôn sống lương thiện, đừng làm điều gì thất đức, có tội lắm”.

Kỳ 10: Đổ phân, đóng cọc sắt vào mộ Tổ vì “ghét cái thái độ”

Hoài Sơn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here