Ly kỳ câu chuyện của hàng xóm về những “con ma” gớm ghê trong ngôi nhà 10 người điên

“Đêm đêm nghe tiếng hành quân…”

Để thực hiện loạt bài viết này, phóng viên đã trở đi trở lại nhà bà Nở ở đường Bạch Đằng (Hải Phòng) mấy bận. Thành ra, hàng xóm quen mặt. Đến lần thứ 3, khi đến gần cổng nhà bà Nở, một giọng già nua gọi nhỏ, sau đó, cánh tay như thể từ trong không khí thò ra, kéo phóng viên tuột vào trong cánh cổng sắt khép hờ. Gương mặt nhăn nheo, đôi mắt hấp háy, trước mặt chúng tôi là một ông cụ già cả. “Tôi nhìn chú mấy ngày rồi, đi đi lại lại, chú không sợ nhà bà Nở có ma à? Chú đến làm gì?” – ông già hỏi dồn dập.

Sau một hồi phân trần, sự nghi ngờ biến thành tin tưởng, ông cụ tên N.V.T, có lẽ đã ngoài 80 tuổi, phân trần: “Đám trẻ bây giờ không biết sợ thần sợ quỷ. Nhưng mà sống nhiều, thấy nhiều, mới hiểu rằng tâm linh là có thật đấy chú ạ. Tôi đã quan sát nhà bà Nở từ hồi bà ấy đến sống ở khu này, đã nhìn thấy các con của bà ấy lần lượt phát điên, đã thấy chúng nó gào thét, chúng nó đốt nhà, chúng nó đập đầu vào tường trong cơn mê sảng. Tôi thấy hết! Rõ ràng là không phải nguyên nhân tầm thường, mà phải do ma quỷ hoành hành, tác oai tác quái”. Ông cụ T. thì thầm với tôi như phát hiện ra chuyện gì mờ ám lắm.

Ông T. kể, xưa kia, ngôi nhà này ở ven đô, là một phần nhỏ trong mảnh đất rất rộng của ông Lý Hoạt. Ông này vừa là thầy thuốc vừa là thầy cúng. Giàu có, lắm tiền, ông Lý Hoạt lấy tổng cộng 9 bà vợ. Phía Tây mảnh đất của ông Lý Hoạt, hiện cách nhà bà Nở độ 100 mét vốn có một cây đa và một cái miếu.

Khu nhà bà Nở là vườn, ông Lý Hoạt thường trồng rau. Ngày đó, không hiểu vì lý do gì mà ông Lý Hoạt cho đốn hạ cây đa, phá bỏ cái miếu, chia lô mảnh đất để bán một phần đất đi. Sau đó, những tai họa kinh hoàng liên tiếp diễn ra với gia đình ông Lý Hoạt. Lần lượt 8 người vợ cùng hàng loạt con cái của ông lăn ra chết.

Người chết bệnh tật, người chết tai nạn. Có bà đẻ được 2 con chết cả 2, thậm chí, bà thứ 8 đẻ được 7 người con thì chết cả 7. Cuối cùng là cái chết của ông Lý Hoạt. Bà vợ thứ 9 đẻ được một người con, đặt tên là Thanh. Sợ hãi mảnh đất nên bà cắt làm đôi bán đi rồi chuyển đến nơi khác ở. Mấy năm trước, đúng 30 Tết, bà đang khỏe mạnh, lên giường ngủ và không bao giờ dậy nữa. Anh con trai duy nhất của bà tiếp tục bán nhà, chuyển đi đâu không rõ.

“Tôi đồ rằng, cái miếu xưa kia trên đất của ông Lý Hoạt có tác dụng trấn yểm ma quái” – giọng thì thào như làn hơi nhè thoát qua kẽ răng, ông T. phỏng đoán – “Sau khi cái miếu bị dỡ bỏ, bọn tà linh thoát ra và tụ tập thêm những con du hồn dã quỷ khác để thành lập một “đội quân” ô hợp, gớm ghê. Tôi nói thật, anh tin hay không thì tùy, đêm đêm, tôi vẫn nghe rầm rập những bước chân của bọn ma quỷ hành quân vọng từ nhà bà Nở. Thình thịch, thình thịch, gào gào, gào gào… giống như có hàng trăm, hàng nghìn người đang bao vây, đang hò reo”.

Chả phân biệt được ma hay thầy bắt ma

Tôi cho rằng ông N.V.T bị lo sợ ám ảnh nên sinh ra ảo giác quái dị. Không chỉ ông T., những người hàng xóm khác của bà Nở cũng bị hù dọa bởi tin đồn liên quan đến “đoàn quân ma quỷ” chui rúc trong nhà bà Nở. Lý do đơn giản ở chỗ trong 10 năm qua, bất cứ người nào – kể cả sư ông nổi tiếng, thầy bùa trứ danh, cô đồng quyền phép – đều một mực khẳng định nhà bà Nở có ma. Các bậc “thánh nhân” đã phán như vậy, người trần mắt thịt sao lại không tin!

Một hàng xóm khác của bà Nở, ông Nguyễn Xuân Trường, kể rằng: “Gần chục năm trước, bà Nở mời sư Thích Quảng N. đến để trục vong, bắt ma. Đất Hải Phòng này, không ai là không biết thầy N. cực kỳ giỏi, có thể đánh đồng thiếp xuống âm giới như đi chợ. Thầy N. mang theo một con lắc, một cục thạch anh và hàng tá đệ tử đến nhà bà Nở. Hồi đó, đám con điên khùng của bà Nở vẫn ở nhà.

Ông Nguyễn Xuân Trường, hàng xóm nhà bà Nở

Thầy N. bắt từng đứa ngồi thẳng lưng. Tay trái của ông đặt lên đỉnh đầu, tay phải quay con lắc nhanh dần, rồi tít mù trên mặt chiếc hộp bát giác. Cứ vừa quay con lắc, ông vừa bảo “có vong, có ma”. Rồi ông cầm cục thạch anh đặt lên đỉnh đầu mấy đứa, rồi tiếp tục quay tít con lắc trên mặt hộp bát giác.

Ông ấn cục đó vào vai phải, vai trái, sau lưng, phía trên ngực trái. Khi ông đặt cục ấy vào bụng, thì mấy đứa con bà Nở hét lên sợ hãi. Thầy N. liên tục niệm chú, mắt ông trợn trừng dữ tợn, mặt đỏ rực, trán lấm tấm mồ hôi. Ông làm như vậy với lần lượt từng đứa một. Đám con của bà Nở sợ hãi co rúm cả người, hét lên đau đớn. Đôi mắt của chúng nó trắng dã, cứ như không là con người nữa”.

Sau lần “bắt ma” hoành tráng ấy, những tưởng đàn con bà Nở sẽ tỉnh táo trở lại song chuyện tốt đẹp ấy đã không xảy ra. Sư N. không trở lại ngôi nhà lúp xúp của bà Nở nữa. Sau đó, xuất hiện 8 vị tăng nhân lạ đến nhà bà Nở ngồi khoanh tròn giữa nhà, trải sách ra. Tiếng mõ, tiếng chuông vang lên coong coong.

Tiếng đọc kinh râm ran cả buổi chiều. Đọc kinh xong, vị cao tăng khuyên bà Nở nên năng đi chùa, cầu kinh, kêu trời kêu Phật để tinh thần thanh thản, sẵn sàng đối mặt với hiện tại, chứ không có cách nào vượt qua được kiếp nạn khủng khiếp này. Nghĩa là các vị cũng không có cách gì cụ thể.

Người hàng xóm của bà Nở kể: “Tiếp đến, lại có một cô đồng ở chợ Con (Hải Phòng) tìm đến giúp đỡ. Cô này bốc 3 bát hương, 2 bát để trong nhà, 1 bát ngoài sân, rồi làm 2 mâm lễ, một để ngoài trời, một để trong nhà và cúng bái khá lâu. Cô này bắt bà Nở chuyển bếp ra chỗ khác, không được đun ở chỗ góc nhà, vì theo cô, phía dưới có người chết. Việc đun bếp trên đầu người chết là rất kỵ. Cô này cũng không cho để xoong nồi trong nhà, vì theo cô trong nhà cũng có rất nhiều ma. Nhà bà Nở lại thêm một lần loạn lên, đảo xới lung tung, ấy vậy mà đâu vào đấy, con bà vẫn điên”.

Đến bây giờ, người dân ở xung quanh nhà bà Nở quá chán chường với tiếng mõ, tiếng chuông, tiếng tùng cắc… của các thầy bắt ma. Những bóng áo nâu, áo vàng, áo cô đồng sặc sỡ càng làm họ thêm ghét bỏ. “Ma thì tôi chưa thấy mặt, thấy hình, nhưng thầy bắt ma lại quá nhiều” – ông Trường bày tỏ – “Đôi khi, tôi còn chẳng phân biệt được đâu là ma, đâu là thầy bắt ma”.

Hãy cứu lấy bà Nở!

Như đã nói, hầu hết hàng xóm đều ngại ngần, hốt hoảng khi đi ngang qua nhà bà Nở. Một nỗi sợ vô hình đè lên tâm trí của họ. Tuy nhiên, có một người không sợ. Đấy là chị Vũ Thị Bích Hiệp, sống sát vách nhà bà Nở. Chị Hiệp mở quán nhậu đêm ở mặt đường Bạch Đằng (Hải Phòng). Chị thường về nhà lúc 1-2 giờ sáng và phải đi ngang qua nhà bà Nở nhưng chị tuyệt chưa bao giờ thấy ma quỷ gì. Chị bảo: “Tôi cho tất cả là tin đồn. Chẳng có ma tà, quỷ quái gì ở đấy cả. Một mình tôi đi ngang qua nhà bà Nở lúc nửa đêm, nhưng có bao giờ thấy hiện tượng gì lạ đâu! Hay, bọn ma sợ tôi, bỏ trốn rồi?”.

Hi vọng rằng, cuộc sống của bà Nở sẽ bớt khốn khổ

Quan điểm của chị Hiệp cũng giống như cách nghĩ của một số nhà khoa học có uy tín. Tiến sỹ Vũ Thế Khanh – Tổng giám đốc Liên hiệp UIA – cho biết: “Tôi không tin có ma quỷ trong ngôi nhà của bà Nở. Ngay cả các thầy bói, thầy cúng, thầy pháp đến xem đất nhà bà Nở, mỗi người phán một kiểu.

Người bảo do kiếp trước gây tội ác, người bảo do hồn ma người Tàu, người bảo có vong, người bảo không có vong hồn gì… Tôi tin rằng, căn bệnh tâm thần của 10 người con nhà bà Nở là bệnh lý di truyền. Ngoài ra, do áp lực đồn đại ghê gớm quá khiến những người sinh sống ở đó khiếp sợ, bị ảnh hưởng thần kinh, dẫn đến tâm thần. Điều cần thiết là ổn định tâm lý những người trong gia đình đó và đặc biệt là phải điều trị cho họ bằng thuốc men do bác sĩ chuyên khoa chỉ định. Cần nhất bây giờ là cứu lấy bà Nở cùng với đứa con “nửa tỉnh nửa điên” khỏi cảnh chết đói, chết khát. Đấy mới là việc làm ý nghĩa nhất lúc này”.

Hoài Sơn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here