“Cuộc chiến” lạ lùng giữa các thầy bắt ma với “300 vong hồn”

Ông thầy bắt ma đến từ Hàn Quốc

Dù chúng tôi đã giới thiệu là nhà báo đến tìm hiểu về hoàn cảnh vất vả của bà Nở, người phụ nữ này vẫn không kìm được câu hỏi: “Chú có bắt ma không?”. Ánh mắt đầy mong chờ của người phụ nữ này lộ ra ý định rất rõ ràng: Bà ước ao có vị kỳ nhân dị sỹ, thần tiên hạ phàm nào đó đoái thương hoàn cảnh của bà mà xua đuổi bọn ma tà trong ngôi nhà đau khổ này. Nhận được sự từ chối của chúng tôi, bà Nở rầu rĩ, lẩm bẩm như tự nói với chính mình: “Tôi cũng đoán chú không đuổi được bọn ma quỷ bám trong nhà này. Bao nhiêu vị cao tăng đắc đạo phép thuật đầy mình còn chẳng đấu nổi với lũ ma này, chú thì làm gì được?”.

Bà Nở chỉ vị trí mà thầy M. cho rằng bọn quỷ trốn dưới giếng

Chẳng mấy khi có người đến thăm để giãi bày, bà Nở thì thào kể: “Lũ ma trong nhà này khủng khiếp vô cùng, đến mức mấy ông thầy đấu với bọn nó đều đã bỏ mạng. Có ông thì chạy mất mật. Hiện nay, tôi chỉ còn biết trông mong vào ông thầy người Hàn Quốc. Đây, chú xem, ông ấy trấn yểm bốn xung quanh nhà tôi thế này cơ mà. Biết đâu, thầy “quốc tế” sẽ có uy với lũ ma tà hơn thầy “nội địa” thì sao”!

Trên bốn bức tường vôi tróc lở, có thể dễ dàng nhìn thấy những câu thần chú khó hiểu dán thẳng thớm, lần lượt là “agata”, “sa tát ru”, “chu ta ba” và “sa tu ma ni”. Bà Nở giảng giải: “Đây là những câu thần chú mà ông thầy người Hàn Quốc bảo tôi phải đọc hàng ngày. Ông ấy bảo làm như thế sẽ ngăn bọn ma tà quấy nhiễu, thậm chí có thể khiến chúng sợ hãi mà rời khỏi mảnh đất này.

Ông ấy lấy chính bản thân làm ví dụ để minh chứng cho sự thần diệu của những câu thần chú ấy. Theo như ông ấy kể – tất nhiên là thông qua người phiên dịch, chứ tôi có biết một tiếng Tây nào đâu – là ông ấy vốn bị điên từ bé. Điên kinh khủng, đến mức đánh lại cha mẹ, rồi bỏ nhà đi lang thang. Ông ấy đi từ thành phố đến nông thôn, phiêu dạt tới miền biển.

Không biết trời xui đất khiến thế nào, ông ấy trèo lên một con tàu đánh cá và ra khơi. Khi những người trên tàu phát hiện ra ông ấy nửa điên nửa khùng, họ đã vứt ông ấy trên một đảo hoang. Cũng chính nhờ cơ duyên đó, ông ấy đã gặp một vị cao nhân chữa cho khỏi bệnh điên và còn truyền cho đạo pháp tinh thâm, bắt quỷ hàng ma”.

Bản thân bà Nở không biết làm thế nào mà ông thầy bắt ma người Hàn Quốc nắm được tình cảnh của gia đình bà, rồi vượt đại dương đến ngôi nhà u ám trên phố Bạch Đằng (Hải Phòng) của bà Nở để “bắt ma”. Bà Nở chỉ biết rằng, ông thầy xuất hiện chừng hơn một năm trước, xì xà xì xồ gì đó với người phiên dịch, rồi trải tấm vải đỏ ra giữa nhà, bày đồ tế lễ, hương hoa nghi ngút, một tay cầm kiếm gỗ, một tay cầm đạo bùa màu vàng có các nét bút loằng ngoằng. Ông thầy xì xụp làm lễ suốt cả một ngày, sau đó mới dán bốn câu thần chú vào các bức tường quanh nhà bà Nở.

Bà Nở thật thà kể: “Nghĩ lại cũng buồn cười, khi ông thầy làm lễ xong, tôi thấy mặt ông ấy xám ngoét. Tôi sợ ông ấy “chiến đấu” với bọn ma quỷ dữ dội quá mà lao lực, hoặc ngã ngửa tại chỗ không biết chừng. Điều đấy từng xảy ra rồi. Vài năm trước, một ông thầy nổi danh thậm chí còn bị “hành” đến chết sau khi “chiến đấu” với lũ ma ở nhà này cơ mà…”

Cái chết của một vị thầy bùa

Cho đến thời điểm này, ông thầy người Hàn Quốc mà bà Nở chưa một lần biết tên vẫn khỏe mạnh. Vài tháng một lần, ông vẫn cho đệ tử đến nhà bà Nở để nắm bắt tình hình. Nghĩa là, trong “cuộc chiến” với đám ma quỷ âm binh tại nhà bà Nở, ông thầy không bị tổn hại gì. Song, theo bà Nở thì không phải thầy nào cũng có may mắn như vậy.

Các thầy bắt ma để lại nhiều bùa chú, kinh kệ tại nhà bà Nở

Vẫn lời rì rầm ai oán của bà Nở: “Từ khoảng 10 năm trở lại đây, các vị thầy bắt ma tìm đến nhà tôi đông không nhớ hết được, gồm cả sư thầy, cả cô đồng, cả thầy pháp, cả thầy phong thủy… Mỗi người “bắt ma” một kiểu, song, họ đều chung nhận định là bọn ma quỷ sống ở nhà này kinh khủng lắm, gớm mặt lắm. Bọn chúng chẳng sợ thầy bắt ma, thậm chí còn dám “đánh lại”. Cũng vì thế, nhiều thầy tìm đến rồi lại bỏ đi, vì họ sợ quá. Chẳng nói đâu xa, 6 năm trước, cũng vì “đánh nhau” với bọn ma ở nhà này mà ông thầy nổi tiếng tên là M. đã phải chết”.

Ở Hải Phòng, nhắc đến thầy M., nhiều người vẫn nhớ rõ. Ông M. vốn là bộ đội chống Mỹ. Ông bị trúng bom, thương nặng, nằm bất tỉnh nhiều ngày. Lúc tỉnh dậy, ông như trở thành người khác, có khả năng đặc biệt. Hòa bình lập lại, rời quân ngũ, ông trở thành thầy cúng, chuyên soi đất, trấn yểm. Để mời được ông, phải là những người có vị thế, hoặc quen biết, vì ông M. quá nhiều việc, đi khắp đất nước. Cách đây hơn 6 năm, khi mấy đứa con điên vẫn còn ở cùng bà Nở chứ chưa vào nhà thương, bà Nở đánh liều đến nhờ ông M., không ngờ ông M. nhận lời giúp.

Mấy ngày sau đó, ông M. và đệ tử đến nhà bà Nở. Ông trải những lá bùa màu vàng ra chiếu, lấy bút và vẽ bằng thứ chữ mà ông gọi là chữ Thiên. Nét chữ của ông như rồng bay phượng múa. Ông sai đệ tử dán những lá bùa do ông vẽ quanh nhà, kín 4 bức tường. Những lá bùa bay phấp phới ở cửa bếp, bể nước nơi chái nhà.

Những câu thần chú được dán quanh nhà bà Nở

Bà Nở tiếp tục kể: “Bày biện lễ vật, dán bùa xong, ông ấy đi vòng quanh nhà tôi, ngó nghiêng kỹ lưỡng dưới bếp, chỗ bể nước, nơi đống củi. Chỗ đống củi sau bể nước vốn là cái giếng cổ. Tôi sợ đám con điên ngã xuống nên tôi lấp lại, chất củi lên kín mít, thế mà ông ấy bảo: “Dưới đống củi kia có cái giếng sâu lắm, có mấy con quỷ ẩn dưới giếng đó. Bà mà không lấp giếng lại thì nó kéo hết con bà xuống đó”.

Ông ấy nhìn khắp nhà, sân một lượt thì bắt đầu làm lễ cúng. Cả nhà tôi ngồi sau lưng ông ấy. Mấy đứa con điên bình thường la hét dữ lắm, nhưng không hiểu sao hôm đó cứ ngồi im, mặt mũi lấm lét sợ sệt, lại còn chắp tay vái liên hồi. Ông ấy ngồi khoanh chân, đọc tiếng Tây tiếng Tàu gì tôi cũng không hiểu được. Cúng đến gần trưa mới xong. Ông ấy sai tôi đi đốt vàng mã. Tôi đốt xong vàng mã thì ông ấy về.

Trước khi về, ông ấy còn bảo là: “Trong nhà có nhiều ma, quỷ nhưng đáng sợ nhất là có hai thằng Tàu chết ở đây từ mấy trăm năm trước. Hai thằng này thành tinh rồi. Bất kỳ ai ở đây nó sẽ đều bắt đi. Nó sẽ lần lượt bắt hết cả nhà bà. Nhưng giờ tôi yểm bùa nhốt nó lại rồi”. Ông ấy dặn gia đình tôi cứ yên ổn mà sống, không phải lo lắng gì nữa. Ông ấy cũng hẹn vài hôm nữa sẽ quay lại kiểm tra”.

Nghe lời thầy dặn, bà Nở cũng hơi vững tâm. Bà tràn trề hi vọng đám ma quỷ sẽ không hành hạ đàn con của bà nữa và chúng sẽ trở lại bình thường. Nhưng, mọi việc vẫn thế. Những người con của bà Nở vẫn điên dại, vẫn đập đầu vào tường. Bà Nở đánh liều thêm lần nữa tìm đến nhà thầy M. Gặp ông thầy, bà Nở ngỡ ngàng, tưởng như không nhận ra ông M. nữa. Hôm trước, ông M. còn hồng hào, béo tốt, khuôn mặt sáng bừng, thế mà nay sọp đi, đôi mắt thâm quầng, tóc nhiều sợi bạc.

Ông M. nói với bà Nở: “Tôi không giúp được bà nên không đến nữa. Đêm nào hồn ma hai thằng người Tàu cũng tìm đến bóp cổ dọa giết tôi. Nó bảo tôi không được đến nhà bà nữa, nếu đến thì nó sẽ bắt tôi đi theo. Nó còn hỏi tôi rằng, nếu ai đến nhà ông đuổi ông đi, thì ông có đi không? Nó nói nhà đó là nhà của nó, nó “sống” mấy trăm năm ở đó rồi, nên không ai đuổi nó đi được”.

Nói đến đó, ông M. xua tay, bà Nở không biết làm sao, đành lủi thủi ra về. Chừng nửa tháng sau, bà nghe tin sét đánh là ông M. đã chết. Người nhà bảo rằng ông M. bị kiệt sức sau nhiều đêm thức trắng, song cũng có người đồn đại là ông bị đám ma quỷ hành hạ mà mất mạng. Những tin tức ấy làm bà Nở chao đảo, sợ hãi. Bà Nở sụt sùi: “Từ bấy đến giờ, tôi không dám đi đâu mời thầy về “đánh đuổi” bọn ma quỷ trong nhà. Cái nạn của tôi, tôi phải chịu, tôi không dám liên lụy đến ai nữa”.

Hoài Sơn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here