Kỳ 4: Sự thật không thể tin nổi về kho báu La Ngâu và sự biến mất bí ẩn của ông chủ dự án

Hai cửa hầm kho báu

Tháng 2/1995, khi Tánh Linh đã vào mùa khô, nước sông La Ngà không còn chảy xiết như trước, ông Tùng quyết định cho nhân công chặn dòng lần nữa. Không lâu sau, UBND tỉnh Bình Thuận nhận được tin báo đã tìm thấy hai cửa hầm kho báu đã lộ ra. Qua xem xét, hai cái gọi là cửa hầm giống như hai miệng giếng tựa như con người tạo nên.

Tuy nhiên cũng có ý kiến là do độ chênh của sông La Ngà đoạn này rất lớn nên tạo ra nhiều thác ghềnh và “nước chảy đá mòn” nên tạo ra hai miệng hố trên. Ý kiến này được đánh giá là xác thực, bởi hai miệng giếng nằm khá xa chân thác Mai – nơi có khe hẹp mà ông Thái Nghiêm Tùng cho rằng có hai khối đá mang hình dáng ngẫu vật Linga cùng “ngai vàng” đang hiện hữu.

Lực lượng bảo vệ đốt lửa trong lán trại đào tìm kho báu (ảnh chụp năm 1994)

Theo sổ sách ghi lại thì đến đầu năm 1995, ông Thái Nghiêm Tùng đã bỏ ra hơn nửa tỷ đồng đó là chưa tính tấm mật đồ kho báu mà ông từng khoe đã mua với giá 1,5 tỷ đồng (!?) Tính theo thời giá thì lúc đó ông đã đổ hàng trăm lượng vàng xuống dòng La Ngà, còn cái kho báu khổng lồ kia vẫn mịt mờ.

Để có thể cử thợ lặn xuống ở lâu dưới chân thác dùng đá thử vàng, một thành viên trong đoàn bảo vệ của huyện Tánh Linh đã có sáng kiến cắm một chiếc thang tre dài gần chục mét xuống chân thác. Đầu chiếc thang được giữ chặt bằng những sợi cáp lớn móc vào các chốt khoan thẳng vào vách đá bên trên thác.

Đây được xem là lần khẳng định cuối cùng có hay không kho báu La Ngâu nên các cộng sự của ông Tùng triển khai hết sức chặt chẽ và ráo riết. Theo dự kiến sẽ có khỏang hơn 30 người đại diện cho các cơ quan chức năng liên quan ở tỉnh Bình Thuận và huyện Tánh Linh đến chứng kiến. Địa điểm phân kim tuổi vàng cũng được chọn một tiệm vàng gần đó. Giờ G đã sắp điểm.

“Điên loạn vì vàng”

Đúng hẹn thời điểm đưa vàng dưới chân thác lên phân kim, hàng chục cán bộ của UBND tỉnh và các ban ngành liên quan ở Tánh Linh và Bình Thuận đều có mặt ở thác Mai rất sớm.

Dũng, một cộng sự tin cẩn của ông Thái Nghiêm Tùng được phân công lặn xuống lấy vàng. Nhiệm vụ của anh ta là dùng một mẩu đá cà vào khối vàng mang hình Linga để đưa lên bờ phân kim. Mang kính lặn, ngậm ống hơi và chỉ mặc độc trên người chiếc quần bơi nhỏ xíu, anh ta lặn xuống trong sự hồi hộp nín thở chờ đợi của tất cả những người có mặt.

Gần nửa giờ sau, Dũng trồi lên trên tay cầm mẩu đá to bằng bao thuốc lá được bọc kín trong bọc nilon. Gần như tất cả mọi người đều hướng mắt về mẩu đá, trên đó lấm tấm đầy những bột vàng li ti lấp lánh dưới ánh mặt trời. Lập tức  mẩu đá được hộ tống cẩn mật đến tiệm vàng của ông Hùng “model” ở chợ Đồng Kho cách đó non 20 cây số. Sau khi phân kim, thử vàng, ông Hùng cho biết bột vàng được cà từ mẫu vật kho báu La Ngâu có đến 9,7 tuổi, tuổi vàng được xem là cao vượt ngưỡng so với vàng của người xưa!

Một góc núi Ông

Kết quả khả quan vượt mọi sự mong đợi nhưng mọi người chứng kiến đều im lặng, không ai nói với nhau hoặc bình luận gì. Tất cả đều nghi ngờ về tuổi vàng vì nếu kho báu La Ngâu có thật thì vàng từ các thế kỷ trước đều có tuổi rất thấp. Người ta cũng nghi ngờ gã thợ lặn đã giấu nhẫn vàng vào quần bơi sau đó lặn xuống và dùng chiếc nhẫn này cà vào mẩu đá. Tuy nhiên không có bằng chứng nên chẳng ai nói ra và vì “kho báu La Ngâu” vẫn chưa ngã ngũ trắng đen.

Bữa cơm trưa hôm đó tại thác Mai do ông Thái Nghiêm Tùng thuê người nấu, gánh lên tại chỗ để thết đãi quan khách, toàn những món ngon, đặc sản rừng. Thế nhưng hầu hết mọi người đều không buồn chạm đũa và thấy cổ họng khô rát vì kết quả trên. Trong lúc mọi người đều có chung tâm trạng nghi vấn thì bất ngờ tay thợ lặn bỗng vật vã, gào thét như người bị “quỉ ám”.

Anh ta liên tục nói lảm nhảm như “Xuống giếng lấy vàng” và xổ ra hàng tràng ngôn ngữ hình như không hề có trên thế giới này và chỉ có… trời mới biết! Tay thợ lặn tên Dũng sau đó được đưa về TP.HCM để “chữa bệnh”. Một tuần, Dũng quay lại Thác Mai và lại lên cơn điên bộc phát nên được đưa về TP.HCM ở luôn. Sau đó thì anh ta tự nhiên… hết “bệnh”!

Sự thật phũ phàng

Sau vụ thử vàng, công trường khai thác kho báu La Ngâu vẫn tiếp tục nhưng không còn khí thế như trước. Mọi người thống nhất phải chờ đến tháng 4/1995 khi Tánh Linh  vào mùa khô, nước sông La Ngà đã cạn sẽ triển khai phương án bơm nước ra khỏi chân thác.

Mùa khô đến, nước từ thượng nguồn không còn đổ về ào ạt. Hai máy nổ loại lớn được huy động bơm ròng rã nhiều ngày đêm và khe nước dưới chân thác cạn đi thấy rõ. Hạ tuần tháng Tư khi những khối nước cuối cùng được hút sạch, mọi người hồi hộp len theo khe đá vào “kho báu”. Và thật phũ phàng khi trước mắt chỉ thấy toàn đá tảng và một tấm…“ri” sắt – loại quân đội Mỹ trước đây thường sử dụng  để làm hàng rào – dài hơn một mét không biết ở đâu trôi vào!

Cái gọi là “ngẫu vật Linga” chỉ là hai tảng đá xám xịt được nước bào mòn nhẵn thín, phẳng lì; cái gọi là  “ngai vàng” của vua Champa chỉ là một phiến đá dẹt bình thường bị nước xóay tạo thành một lỗ to vừa vặn một người ngồi!

 

Hôm phát hiện ra sự thật không có mặt chủ dự án Thái Nghiêm Tùng nhưng các cộng sự tín cẩn của ông thì mặt mày xanh như tàu lá chuối. Từ đó đến nay mọi người cũng không thấy ông Tùng trở lại Tánh Linh lần nào nữa. Công trường khai thác “kho báu La Ngâu” tự giải tán và chủ dự án còn thiếu nợ tiền công trả cho lực lượng bảo vệ của UBND huyện Tánh Linh khoảng hơn năm triệu đồng. Sau đó ít lâu thì tiệm vàng của ông Hùng “model” ở Đồng Kho cũng bất ngờ đóng cửa. Nghe đâu ông ta bị vỡ nợ!

Hai tháng sau, có một người đàn ông trung niên từ TP.HCM thường lai vãng ở thác Mai. Khi được Công an huyện Tánh Linh hỏi mục đích, ông ta cho biết, ông cố nội của ông kể lại rằng ông sơ 5 đời của ông ta là quan trong triều. Trong lúc có biến đã thu thập toàn bộ gia phả bỏ vào một chiếc hòm và mang chôn ở La Ngâu chứ hoàn toàn không có vàng như đồn đại!? Công an huyện Tánh Linh khuyên ông ta về và đừng nên đến La Ngâu nữa, vì tất cả đều không có thật.

Riêng “bàn cờ chiếu bí trên núi Ông” nhiều người ở Tánh Linh hiện vẫn cho rằng có thật nhưng khi được hỏi đã trực tiếp nhìn thấy chưa thì ai nấy đều lắc đầu và thừa nhận đều qua nghe truyền miệng. Cả “tấm mật đồ trên miếng da dê” cũng vậy.

Cho đến ngày nay, khi “kho báu La Ngâu” đã xếp lại hơn 20 năm, vẫn không ai có thể giải thích nổi vì sao ông Thái Nghiêm Tùng lại có thể bỏ ra hàng trăm cây vàng, công sức, thời gian để đeo đuổi một “kho báu” tưởng tượng.

Nhiều ý kiến cho rằng ông Tùng là nạn nhân bị lừa đảo của một ai đó hoặc muốn dựa vào “kho báu” để huy động vốn. Chẳng có câu trả lời rõ ràng, nhưng theo thời gian, câu chuyện về “tấm mật đồ da dê”, chiến dịch “con tốt sang sông” và “kho báu Chămpa ở thác Mai,  xã La Ngâu , huyện Tánh Linh cũng bị lãng quên dần. Bởi, người ta lại xôn xao về kho báu Yshido mới ở xã Tân Đức, huyện Hàm Tân, Bình Thuận.

Cuộc săn lùng kho báu này dai dẳng, quyết liệt tới hơn 70 năm, thu hút nhiều tập đoàn tìm kiếm. Trước năm 1975, nó từng là mục tiêu săn lùng của rất nhiều tướng lĩnh, quan chức chóp bu của chế độ cũ. Nó từng được xem là  một trong những bí ẩn lớn nhất, dai dẳng nhất của cả hai thời đệ nhất và đệ nhị Việt Nam Cộng Hoà! Đó là câu chuyện mà chúng tôi sẽ tiếp tục tái hiện lại và gửi đến bạn đọc.

Cao Thục Đoan

Gửi phản hồi