Kỳ 2: Giải mã thế trận “con tốt qua sông” trên bàn cờ chiếu bí ở đỉnh núi Ông

Những cuộc thám hiểm của người Pháp

Ngay sau khi giành được quyền thống trị Nam Kỳ, người Pháp đã tiến hành ngay nhiều đợt thám hiểm, khảo sát vùng cực nam Trung Bộ. Nhiều chi tiết trong cuốn hồi ký “Bảy tháng nơi xứ Thượng” của bác sĩ Yersin – người tìm ra Đà Lạt, cao nguyên Lang Biang và báo cáo chuyến thám hiểm vào tháng 8/1881 của bác sĩ Paul Néis có nhiều điểm vô cùng kì thú.

Bác sĩ Paul Néis, y sĩ hạng nhất của Hải quân Pháp là người đã thực hiện hai chuyến thám hiểm xung quanh dòng sông La Ngà, cạnh La Ngâu chỉ sau chuyến khảo sát của Nguyễn Thông ba năm. Từ ngày 1/11/1880 đến ngày 8/1/1881, địa bàn thám hiểm của viên bác sĩ này chủ yếu quanh quẩn ở các vùng đất nằm cạnh sông La Ngà. Tuy nhiên do lúc đó đồng hồ bị hư, vị bác sĩ đã không thể đánh giá chính xác lộ trình để ghi chép vào nhật ký. Thêm vào đó là tình trạng sức khỏe sa sút của một số người trong đoàn tùy tùng, Néis buộc phải thay đổi lộ trình, đi đến phủ Bình Thuận, sau đó trở lại Sài Gòn bằng đường biển.

Tiếp đến, từ ngày 11/2 đến giữa tháng 4/1881, nhờ giúp đỡ của một tù trưởng người Mạ ở vùng hữu ngạn sông La Ngà tên là Patao, bác sĩ Néis đã thực hiện chuyến thám hiểm thứ hai. Cùng đi với Néis là một trung úy hải quân phụ trách về trắc địa tên là Albert Septans.

Trong số các làng đoàn đã đặt chân đến, có một làng nhỏ họ đã cư trú từ 16 đến 20/3/1881. Theo mô tả, làng này nằm cạnh một thác nước cao 4-5m, và nhiều ghềnh đá. Nơi đây sông rộng trung bình 10m, rất sâu, lòng sông lởm chởm đá. Nếu căn cứ những mô tả trong báo cáo này thì thấy quá trùng khớp với địa điểm thác Một gần ngôi làng La Ngâu bên sông La Ngà mà đoàn săn lùng của ông Tùng trong chuyến khảo sát được đặt mật danh “Con tốt qua sông” đã đến!

Thác Mai – nơi được cho là có kho báu hàng trăm tấn vàng

Một số giả thuyết khác còn cho rằng do đánh hơi được kho báu La Ngâu của người Champa tại vùng đất này nên sau chuyến thám hiểm của bác sĩ Néis và trung uý Septans đã có hàng loạt chuyến săn lùng tiếp theo của các sĩ quan quân đội thực dân Pháp! Theo đó, chỉ trong năm 1882 đã có chuyến săn lùng của A. Gautier  và L. Nouet  đến La Ngâu, Tánh Linh. Đáng chú ý hơn cả là chuyến thám hiểm của thiếu tá Humann đến vùng đầu nguồn sông La Ngà, từ ngày 4/2 đến ngày 15/3/1884 .Trong hồi ký “Bảy tháng nơi xứ Thượng”, Yersin nhiều lần nhắc đến Néis và Humann và đã biết đến bản đồ của Humann.

Đó là chưa kể đến chuyến thám hiểm bảy tháng ròng rã của bác sĩ Yersin vào năm 1893. Trước khi tìm ra cao nguyên Lang Biang, Yersin đã có không dưới ba lần đặt chân đến La Ngâu, Tánh Linh. Năm 1897, Toàn quyền Paul Doumer đến Đông Dương nhậm chức và một trong những việc đầu tiên của ông này là yêu cầu bác sĩ Yersin gửi các bản thảo, bản đồ liên quan của cuộc thám hiểm 1893 cho ông ta nghiên cứu.

Doumer đã ký nghị định ngày 1/11/1899, trong đó Điều 1 của nghị định này có ghi: “Nay thành lập ở Trung Kỳ một khu hành chính được gọi tên là tỉnh Đồng Nai Thượng (Haut-Donnai) trong đó, Toà công sứ của tỉnh trưởng tỉnh Đồng Nai Thượng được đặt tại Djiring, và trạm hành chính (poste administratif) được thiết lập tại Tánh Linh. Điều này cho thấy dù Tánh Linh lúc đó là vùng núi hiểm trở, rừng thiêng nước độc nhưng đã được người Pháp đặc biệt lưu ý.

Từ những cứ liệu  lịch sử này, các nhà nghiên cứu cuối thế kỷ XX đã có nhiều ý kiến cho rằng chính kho báu La Ngâu đã hấp dẫn người Pháp. Và họ đã chọn Tánh Linh đặt một trạm hành chính nhằm coi ngó, trấn giữ các động tĩnh xung quanh kho báu mà họ chưa biết đích xác địa điểm ở đâu đó trong khu vực La Ngâu. Ngoài ra cũng có thông tin, vào Thế chiến thứ hai khi Nhật hất cẳng Pháp, một tiểu đoàn của quân đội Nhật cũng đổ quân triển khai di dọc sông La Ngà đoạn La Ngâu để đo đạc, tính toán gì đó rất bí mật. Sau gần một tháng thì đoàn rút quân.

Đầu năm 1994, ông Thái Nghiêm Tùng bất ngờ cho biết sau nhiều tháng trời lội nát rừng Tánh Linh, ông đã tìm ra một chi tiết cực kỳ quan trọng. Đó là từ việc so sánh trên mật đồ chỉ dẫn, ông ta cùng các cộng sự đã phát hiện một bàn cờ tướng bằng đá dù đã tồn tại hàng trăm năm nhưng vẫn nhìn thấy rõ nét các quân cờ trên đỉnh núi Ông. Theo chỉ dẫn của mật đồ trên miếng da dê thì từ một quân cờ đã quy ước trên bàn cờ tướng này sẽ tìm ra được nơi cất giấu 7,5 tấn vàng gần đó tại khu vực xã La Ngâu, huyện Tánh Linh!

Bàn cờ bí ẩn này là nguyên nhân khiến “bác sĩ” Tùng phải mất thêm rất nhiều thời gian để tiến hành thêm một đợt khảo sát, săn lùng nữa. Khác với những chuyến đi thăm dò trước đó, chuyến đi lần này được mệnh danh hẳn hoi là “Con tốt qua sông”. Bao nhiêu thời gian, công sức, vốn liếng và tham vọng đều được dốc túi đặt cược vào chuyến đi này. Đúng luật, con chốt đã qua sông là chỉ có tiến chứ không bao giờ quay trở lại!

Bàn cờ chiếu bí trên núi Ông

Sau khi thông báo đã phát hiện một bàn cờ chiếu bí trên đỉnh núi Ông, giống như bàn cờ tướng khổng lồ nằm trên núi ở Tây Tạng (!?), bác sĩ Tùngvà các cộng sự của mình đã có một thời gian “đóng đô” trên ngọn núi này. Theo quy ước trên bàn cờ có một con tốt đã qua sông áp sát chiếu bí tướng đối phương trong thế cờ tàn và có một con tượng đã bị cản, nằm tận giữa bàn cờ không thể về cứu giá được.

Từ thế cờ tàn này, người ta đã tưởng tượng và gán ghép con tượng cho… đàn voi dữ ở Suối Kiết, Tánh Linh (đã được di dời đến Bản Đôn từ 2001 sau khi chúng đã giết chết 12 người dân địa phương). Còn theo hướng tiến của con tốt (qua sông) thì hướng suy đoán lại cho rằng nó đã chỉ thẳng về hướng sông La Ngà, nơi có kho báu!

Ngay sau đó, một cuộc tìm kiếm quy mô được ông Thái Nghiêm Tùng và cộng sự triển khai dọc theo sông La Ngà, từ xã Đồng Kho đến La Ngâu và được đặt mật danh là “Con tốt qua sông”. Có thể nói đọan sông La Ngà chảy qua khu vực này vô cùng hiểm trở vì dọc sông toàn đá tảng và lòng sông cũng lởm chởm đá các lọai với nhiều hình thù kỳ quái. Một thời gian ngắn sau, họ phát hiện một ngọn thác trên sông khá đẹp, cao khoảng 5 m và nước chảy rất mạnh mà dân địa phương gọi là thác Một. Cách thác Một khoảng vài cây số có một làng nhỏ của người Chăm với mấy chục nóc nhà nằm cheo leo trên các sườn đồi.

Ông Tùng lấy sổ ghi kỹ càng các địa danh núi Ông, thác Bà, thác Một và ngôi làng nhỏ ở La Ngâu. Theo lời những người dân địa phương dẫn đường kể lại thì lúc đó ông Thái Nghiêm Tùng đã nhảy cẫng lên sung sướng và cho biết tất cả đều trùng khớp với chỉ dẫn trong tấm mật đồ. Ông ta cũng khẳng định chỉ cần đi vài cây số nữa sẽ đến địa điểm chôn giấu kho báu và phải băng qua sông La Ngà như thế cờ “con tốt qua sông” mà mật đồ đã quy ước (!). Đặc biệt cũng theo lời ông Thái Nghiêm Tùng thì hành trình mà họ đi tìm kho báu theo chỉ dẫn từ tấm mật đồ đều trùng khớp với các chuyến đến La Ngâu của một số sĩ quan quân đội thực dân Pháp từ cuối thế kỷ 19!

Tháng 5/1994, ông Thái Nghiêm Tùng tuyên bố đã tìm ra nơi cất giấu kho báu dưới một ngọn thác mà người địa phương gọi là thác Hai hoặc thác Mai thuộc địa bàn xã La Ngâu. Ngay sau đó, ông này đã viết đơn gởi Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận xin phép được khảo sát, thăm dò và khai thác kho báu La Ngâu dưới chân thác Mai. Dù chưa được cho phép nhưng ông Tùng vẫn mổ dê, mổ bò và mời già làng La Ngâu đến cúng tế tại thác Mai, mời đông đảo nhân dân địa phương đến dự.

Trước lá đơn xin phép của ông Thái Nghiêm Tùng, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận lúc bấy giờ là ông Đăng Văn Hải được tham mưu là nên cho phép bởi nếu có kho báu thì tốt còn không thì cũng dẹp bớt những đồn thổi về kho báu này. Tháng 6/1994, UBND tỉnh Bình Thuận đã có công văn gởi Chính phủ xin ý kiến về kho báu La Ngâu, huyện Tánh Linh.

Thanh Trúc – Phương Nam

 

Gửi phản hồi