Che chở cho cả trăm người trong bão dữ

Khi chúng tôi tới bãi Lau (xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên), nơi này có cả chục chiếc tàu thuyền bị bão, sóng đánh dạt lên bờ cát hư hỏng hoặc nát bét. Rất nhiều người đang tất bật cùng nhau hì hục trục vớt tàu thuyền bị chìm dưới biển. Phía bên chân núi là một dãy gồm 3 ngôi nhà lụp xụp nép mình dưới những bóng cây.

Đó là 3 ngôi nhà của 3 anh em Lê Ngọc Hậu (52 tuổi), Lê Ngọc Tùng (49 tuổi), Lê Ngọc Phước Phùng (47 tuổi). Ít ai biết rằng, những ngôi nhà này đã gồng mình chống chọi với bão, che chở cho cả trăm người dân vượt qua cơn bão số 12 vừa qua.

Vợ chồng anh Phùng gần 30 đồng cam cộng khổ ở bãi Lau

Anh Tùng cho biết: “Nửa đêm ngày 4/11, gió bão bắt đầu mạnh dần, gầm rít. Lúc ấy, rất nhiều người còn ở ngoài bè, thuyền vội vã lao vào bờ rồi chạy vào nhà 3 anh em chúng tôi để trú tránh. Cả 3 nhà chật kín người, tầm trăm người, đứng như nêm. Khi bão đổ bộ, ngôi nhà như run rẩy, nhiều tấm ngói, tôn bị hất tung, vỡ vụn.

Tôi kêu mọi người lấy ghế nhựa, thùng xốp, ván… để che trên đầu nhằm tránh ngói, tôn vỡ rớt xuống làm trọng thương. Cứ thế, 1 giờ, 2 giờ, 5 giờ… trôi qua, rất may nhà vẫn đứng vững và mọi người đều thở phào nhẹ nhõm khi thoát nạn”. Mải lo an toàn tính mạng cho mọi người, đến khi bão tan, các anh ra nơi nuôi tôm hùm thì không thấy bè tôm đâu nữa. Bão đánh tan bè, trôi mất gần 1.000 con tôm sắp tới kỳ thu hoạch.

Mỗi người thiệt hại khoảng 700 triệu đồng vì mất sạch bè tôm và chiếc tàu hư hỏng nặng. “Tôi mua lại 20 ô lồng thả nuôi hơn 600 con tôm lứa, 350 con tôm hùm được từ 0,8 đến 0,9kg sắp thu hoạch bị trôi sạch. Chiếc thuyền để chạy vào bờ mua thức ăn tôm mỗi ngày cũng bị bão đánh vỡ tan rồi”, anh Tùng nói.

Đang cùng thợ sửa chữa lại chiếc tàu, anh Lê Công Minh (ngụ thị trấn Hòa Hiệp Trung, huyện Đông Hòa) vẫn còn cảm giác hãi hùng khi nhớ lại những giây phút đối mặt với “sinh tử” trong đêm bão 4/11. “Bãi Lau vốn kín gió, an toàn. Do vậy, tôi đưa tàu vào đây neo đậu. Không ngờ bão khó lường, quét quá mạnh ở bãi Lau.

Dãy nhà của 3 anh em nhà “Robinson”

Anh em từ tàu, bè lập tức tìm cách chạy bão vào nhà 3 anh em “Robinson” và nín thở chờ bão tan. Nếu không có nhà các anh ở đây để bà con vào trú tránh bão thì chắc chắn nhiều người trông giữ tàu, bè nuôi thủy sản trên biển sẽ bị thiệt mạng”, anh Minh cho hay.

Ông Huỳnh Cơ (ngụ huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa) chỉ huy đám thợ thuyền trục vớt chiếc tàu còn nằm sâu dưới nước của đứa con trai Huỳnh Văn Vịnh. Ông Cơ chia sẻ: “Bãi Lau này có đến cả trăm chiếc tàu thuyền bị bão đánh chìm. Cũng như nhiều ngư dân khác nghĩ rằng bãi Lau nằm sâu trong eo núi, là nơi trú tránh bão an toàn nên cha con tôi chạy tàu đến đây neo đậu cẩn thận. Thế nhưng, thực tế hậu quả khôn lường khi bão dữ đổ bộ chính diện và kéo dài kết hợp sóng lớn nên không có chiếc tàu nào có thể trụ nổi trên mặt nước biển. Chúng tôi giữ được mạng sống cũng nhờ có mấy ngôi nhà của 3 anh em nhà “Robinson” phía bên trong. Chúng tôi biết ơn các anh ấy vô cùng”.

Gần 30 năm cùng nhau làm “chúa đảo”

Theo anh Phùng, sau giải phóng, 3 anh em anh theo cha mẹ rời Huế vào Phú Yên lập nghiệp. Đầu tiên là chạy vạy làm ăn buôn bán ở TP.Tuy Hòa, sau đó quật ngược lên huyện miền núi Sông Hinh, xuống huyện Phú Hòa, rồi về Vũng Rô (một vịnh nhỏ nằm ngay sát rìa dãy núi Đèo Cả, thuộc xã Hòa Xuân Nam) vào năm 1990 xây dựng cất nhà, quyết tâm lập nghiệp. Tuy nhiên, cơn bão lịch sử năm 1993 ập đến đã làm gia đình anh trắng tay. Để mưu sinh, gia đình người đi biển đánh cả, người vào rừng đốt than.

Ngư dân đang trục vớt tàu của cha con ông Huỳnh Cơ

Anh Phùng tâm sự: “Thấy cuộc sống khổ quá, 3 anh em bàn nhau ra bãi Lau kiếm kế sinh nhai. Lúc mới ra, nơi đây là một bán đảo hoang sơ không có bóng người. Cỏ cây um tùm, rắn rết, thú dữ nhiều lắm. Nhưng anh em tôi quyết tâm dựng căn chòi tranh ở để lập nghiệp. Những ngày đầu, chúng tôi phải đốt lửa to để tránh thú, rồi anh em thay nhau canh gác suốt đêm.

Cực nhất là nửa đêm mưa to, gió lớn, căn chòi tranh lúc nào cũng như muốn sập, mưa dột lả tả. Anh em tôi thức trắng đêm không ngủ được. Nhiều khi anh em tôi cũng định bỏ về đất liền làm thuê, làm mướn cho xong, nhưng sau đó lại thôi, rồi bám riết cho đến hôm nay”.

Vốn gốc là dân biển nên khi ra đây sống, 3 anh em nhà “Robinson” vẫn tiếp tục nghề truyền thống của cha ông. Ban đầu, họ chỉ làm lưới đăng để cải thiện chất tươi cho bữa ăn hàng ngày, khi nào được nhiều thì chèo thúng về đất liền bán lấy tiền mua gạo. Sau này, biển xói, khoét dần vào núi, lộ ra những triền cát dọc bờ biển thì họ dựng lồng, bè nuôi tôm hùm. Ban đầu ít vốn nên chỉ nuôi được 30 con.

Dần dà qua vài vụ trúng, anh em anh Phùng nuôi tăng lên được 200 đến 300 con, rồi còn mở rộng diện tích nuôi thêm cá mú. Tính ra mỗi năm cũng kiếm thêm được hơn 100 triệu đồng. Nhờ đó, họ cất được nhà, ổn định cuộc sống, lo cho con cái đi học. Cũng vì vậy mà người dân đất liền đổ xô ra đây làm lồng, bè nuôi thủy sản.

Quá vất vả nên đặt tên con là Tao Nhã

Anh Tùng cho biết, hồi mới ra đây khó khăn chồng chất. Nước không có nên hằng ngày anh em thay nhau vượt biển về đất liền xin nước ngọt. Vào đất liền, người dân đều bảo: “Mấy anh em mày ở chi ngoài đó cho cực, sống tách biệt ngoài đảo, ma nào thèm lấy”. Nhưng họ vẫn mặc kệ, rồi cũng có người thương, theo ra nơi này sinh sống. Đến giờ, cũng chỉ có 3 gia đình này sinh sống ở nơi đây.

Anh Tùng bảo, khó khăn mấy cũng vượt qua, nhưng ở nơi này có những kỷ niệm không bao giờ quên. Anh nhớ nhất lúc sinh đứa con út. Mùa biển động năm 2002, chị Đặng Thị Chính (vợ anh) đau bụng từ chiều mà trời không ngớt mưa, gió giật liên hồi. Bình thường, anh điềm tĩnh lắm nhưng lúc ấy cứ quýnh lên.

Đến tối, chị trở dạ, trời đã ngớt mưa nhưng gió vẫn còn lớn. Dù vậy, anh vẫn liều mình cõng chị trên lưng chạy bộ ra bờ biển đưa lên thuyền thúng, rồi cứ cắm đầu, cắm cổ nhắm hướng đất liền mà chèo. Hơn một giờ vật lộn giữa sóng gió, cuối cùng hai vợ chồng anh cũng về tới đất liền. Anh ấy vừa cõng chị đến cổng trạm xá xã thì chị sinh. “May là mẹ tròn con vuông ! Với tất cả những vất vả đã trải qua, tôi đặt tên cho con gái Lê Thị Tao Nhã, mong sau này con sẽ không vất vả như mình. Vợ tôi lúc ấy đang đau vì mới sinh nhưng không thể nhịn cười được khi biết tôi đặt tên con như vậy”, anh Tùng vừa kể vừa cười.

Chị Phạm Thị Thy (vợ anh Phùng) cho hay, chuyện vợ chồng là duyên số không ai biết được. Lúc đầu quen chị, anh Phùng nói sống ở đảo, cha mẹ chị không đồng ý vì sợ con khổ. Nhưng chị thương anh chịu khó, thật thà nên cùng nhau thuyết phục cha mẹ. Cuối cùng cha mẹ chị cũng đồng ý tác thành.

Đến nay, chị theo chồng ra đảo sống đã hơn 20 năm. Dù khó khăn đến mấy, hai vợ chồng cũng đều vượt qua. “Tôi biết mấy anh em nhà này có thể nhịn ăn, chứ thiếu nước chè xanh bọn tôi nấu là không thể chịu được. Giờ tụi tôi mà vô đất liền ở hết, mấy ổng mà ở đây được mới làm lạ”, chị Thy nói vui rồi bật cười.

Ông Nguyễn Nhân (trưởng thôn) cho biết: “Điều chúng tôi lo lắng là tương lai những đứa trẻ, con của 3 anh em nhà “Robinson” sinh ra trên đảo. Rất may, 7 đứa trẻ đến tuổi đi học đều được cha mẹ gửi về đất liền sống với ông bà nội, cho ăn học đầy đủ. Chính quyền sẽ cố gắng tạo điều kiện tốt nhất để anh em họ yên tâm bám biển, bám đảo phát triển kinh tế”.

Sỹ Hòa

Gửi phản hồi