Sét đánh không chết

Chùa Diêu Quang (đường Lương Văn Chấn (phường Khánh Hậu, TP Tân An, Long An) được người dân trong vùng quen gọi là Chùa Cây Trôm, vì trước chùa có cây trôm hơn 350 tuổi xanh tốt tỏa bóng. Ngày 30/12/2016 “lão cây Trôm” này đã được công nhận là cây di sản Việt Nam. Có rất nhiều chuyện ly lỳ xung quanh cây cổ thụ này…

Ông Nguyễn Văn Lộc, Chủ tịch Hội Sinh vật cảnh tỉnh Long An, cho biết: đây là cây một thân, đứng thẳng, chu vi thân cây cách mặt đất 1,3m là 8,5m, đường kính tán cây 32,5m, chiều cao của cây 25,5m, chu vi gốc cây tiếp đất hơn 12m, có nhiều rễ nổi u nhìn tựa như những con rồng uốn khúc.

Theo ông Lộc, lúc sinh thời, cố nhà văn, nhà Nam Bộ học Sơn Nam có đến Khánh Hậu khảo cứu cây Trôm để xác định tuổi của cây. Nhà văn Sơn Nam cho rằng, năm 1731 khi dòng họ Tiền quân Kiến xương Quận công Nguyễn Huỳnh Đức đến sinh cơ lập nghiệp tại giồng Cai Yến xưa (nay là phường Khánh Hậu) thì đã có cây Trôm này, ước tính lúc đó cây đã hơn 50 tuổi. Như vậy tính đến nay “lão cây Trôm” đã xấp xỉ 350 năm tuổi.

Dấu vết sét đánh vào cây năm 2013 nhưng cây không chết.

Nhưng năm 2002, có 2 đoàn cán bộ khoa học của Nhật Bản và Viện KHXH TP. HCM đến Khánh Hậu nghiên cứu đề tài “Làng xã Nam Bộ, trường hợp xã Khánh Hậu, tỉnh Long An” đã rất kinh ngạc trước sự hiện diện của cây Trôm cổ thụ. Giáo sư Tiến sĩ Sakurai Yumio của Nhật đã dùng khoan tay khoan vào thân cây Trôm để lấy dăm gỗ làm xét nghiệm tính tuổi cây. Theo kết quả xét nghiệm của vị giáo sư này cho thấy “lão cây Trôm” Khánh Hậu có tuổi đời từ 450 – 500 năm!

Đại đức Thích Thiện Thạnh, trụ trì đời thứ 4 của chùa Diêu Quang, cho biết nhà chùa, Phật tử và người dân trong phường rất yêu quý cây trôm cổ thụ, hễ cây có bất kỳ sự thay đổi nào thì mọi người đều rất lo lắng. “Hồi năm 2013 cây Trôm bị sét đánh trúng phần ngọn của cây làm tróc một mảng vỏ và cháy sém một nhánh cây lớn. Lúc đó tui và mọi người rất lo lắng, sợ cây Trôm sẽ chết, bởi trước đó trong chùa có 1 cây sao rất lớn bị sét đánh chết. Nhưng thật kỳ diệu, cây trôm chỉ chết khô 1 nhánh, phần còn lại của cây vẫn sống tươi tốt cho đến nay”, Đại đức Thích Thiện Thạnh kể.

Anh Lê Công Khanh, cán bộ Phòng Văn hóa thông tin TP. Tân An, cho biết lâu nay “lão cây Trôm” Khánh Hậu như một chứng nhân lịch sử, rất thiêng liêng với người dân sở tại. Ngay sau khi “lão cây trôm” được công nhận cây di sản Việt Nam thì  TP. Tân An sẽ có kế hoạch chăm sóc, bảo vệ cây Trôm đặc biệt hơn, trong đó việc thiết lập hệ thống chống sét cho cây là ưu tiên hàng đầu. Lý giải việc “lão cây Trôm” bị “trời đánh không chết”, anh Khanh cho rằng: “Khả năng cây Trôm có rất nhiều nhựa trong thân nên tia lửa điện của sét không gây hại được. Dù vậy chúng tôi vẫn ưu tiên chống sét cho cây”.

Cây linh thiêng nên không ai dám lấy mủ?

Từ lâu cây Trôm là loài mọc hoang tại rừng miền Trung Nam Bộ, nhưng gần đây được quy hoạch, trồng ở nhiều địa phương như Tiền Giang, Bình Thuận, Ninh Thuận… để lấy mủ (nhựa). Theo các tài liệu khoa học, mủ trôm có màu trắng vàng tiết ra từ vỏ thân cây trôm và được thu hoạch dưới tên thương mại là gum karaya. Về mặt y học, mủ trôm có nhiều lợi ích đối với sức khỏe con người, như: thanh nhiệt giải độc, cung cấp nhiều chất xơ, mát gan, cung cấp nhiều khoáng chất vi lượng tốt cho da và máu.

Nhưng có điều lạ là “lão cây Trôm” Khánh Hậu không hề bị người dân lấy mủ để sử dụng. Bà Lê (cư dân phường Khánh Hậu) cho biết người dân không lấy mủ trôm vì cây Trôm này rất linh thiêng. Bà Lê kể, trước đây “lão cây Trôm” đứng trong sân chùa Diêu Quang. Sau đó do mở rộng đường Lương Văn Chấn nên nhà chùa dời hàng rào vào phía trong, cây Trôm cổ thụ nằm ở phía lề đường.

“Hồi làm đường, có nhiều công nhân hăm he đốn hạ cây Trôm, có lời nói xúc phạm và tập kết vật tư bừa bãi xung quanh gốc cây. Sau đó xe máy của họ cứ đến gần khu vực cây Trôm tỏa bóng là bị hư hỏng. Nghe người dân kể cây Trôm có lâu đời, không ai dám xúc phạm, đám công nhân phải khấn vái xin lỗi và nắn con đường cong qua 1 bên né “lão cây Trôm”, từ đó mới thi công suôn sẻ”, bà Lê kể.

“Lão Cây Trôm” được công nhận cây di sản Việt Nam hom 30/12/2016.

Theo bà Lê, từ nhỏ bà nghe ông cha kể lại rằng, những dịp lễ tết hay ai chuẩn bị đi xa đều đến khấn vái cầu xin “lão cây Trôm” phù hộ an lành. Còn ai có lời nói, hành động xúc phạm đến cây Trôm thì trước sau gì cũng bị bệnh tật hoặc gặp tai họa. “Do cây Trôm linh thiêng, lớn tuổi nên mọi người cho rằng cây đã thành thần, từ đó không ai dám lấy mủ Trôm về sử dụng”, bà Lê nói.

Trong khi đó, Đại đức Thích Thiện Thạnh cho biết từ lâu người dân trong khu vực không lấy mủ của cây Trôm để sử dụng vì sợ ảnh hưởng sức khỏe của cây, dù ai cũng biết mủ Trôm là một dược liệu quý.

Theo lương y Nguyễn Thiện Chung ở An Giang, mủ trôm có vị ngọt, tính mát, có nhiều vi lượng, hàm lượng khoáng chất cao. Vì vậy ngoài chức năng thanh nhiệt, mủ trôm còn là vị thuốc chữa các bệnh về tiêu hóa, xơ gan, giúp da tươi đẹp, giảm stress, chống lão hóa. Ngoài ra mủ trôm là loại nguyên liệu rất cần thiết trong công nghiệp chế biến nước giải khát.

“Không nên sử dụng mủ trôm bừa bãi vì rất nguy hiểm. Nếu dùng để nhuận tràng, mỗi ngày chỉ nên dùng 0,5 – 1g bột mủ trôm ngâm trong 200ml nước lọc, nếu dạng thô thì chỉ lấy một thỏi bằng 1/2 lóng tay, rửa sạch rồi ngâm vào 200ml nước để từ tối đến sáng hôm sau mới dùng. Khi dùng, tốt nhất nên ngâm trong nước lạnh với tỷ lệ thấp (0,5 – 2%), lúc này mủ trôm sẽ hút nước từ từ và trương nở thành dạng keo. Nếu dùng quá hàm lượng có thể dẫn tới tử vong”, ông Chung khuyến cáo.

Theo ông Chung, không phải người nào cũng có thể sử dụng mủ trôm để làm thực phẩm, thuốc chữa bệnh. Những người đang uống thuốc chữa bệnh không nên dùng mủ trôm bởi chúng có thể gây ngộ độc. Phụ nữ đang trong thời kì nuôi con như có thai hoặc cho con bú, người gặp vấn đề về đường ruột như khối u trong ruột, người có tính hàn hay bị lạnh bụng, đi ngoài… thì không được sử dụng mủ trôm vì rất nguy hiểm.

An Hòa

Gửi phản hồi