Sản phẩm sáng tạo của dân vùng kinh tế mới

Nếu có dịp đến vùng kinh tế mới của xã Phụng Hiệp (huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang) sẽ thấy ngay một việc hết sức lạ lùng. Đó là hình thức giao dịch, mua bán hàng hóa bằng… cáp treo của người dân nơi đây. Chạy dọc con kênh Thống Nhất qua hai ấp Sậy Niếu B và Thắng Mỹ, sẽ thấy dây cáp vắt vẻo giăng ngang mặt kênh. Con kênh có chiều dài khoảng chừng 3km, mà có tới 6 đường cáp treo để mua bán hàng hóa mỗi ngày.

Bà Lê Thị Kim Nghĩa (58 tuổi), một người bán tạp hóa tại ấp Sậy Niếu B, cho biết: “Thấy hàng xóm làm cáp treo bán hàng cho dân bên kia bờ con kênh Thống Nhất nên 2 năm trước tui bắt chước làm theo. Cáp treo của tui thuộc loại nhỏ và kéo bằng tay, nên mỗi lần vượt kênh chuyển được số hàng hóa không quá nửa kg.

Những tiệm tạp hóa thế này tăng lợi nhuận nhờ bán hàng qua cáp treo

Ở vùng này, tại 2 đầu kênh có 2 cây cầu đúc, rồi thỉnh thoảng đoạn giữa kênh mới có cầu khỉ. Cầu khỉ thì khó đi, mà vào mùa thu hoạch mía hay bị dỡ. Từ đó, dân bên kia kênh sang tiệm của tui mua khá xa, nên cần cáp treo chuyển hàng sang đó bán”.

Ông Ngô Văn Tấn (56 tuổi) chủ tiệm bán tạp hóa ở ấp Thắng Mỹ, khẳng định, cáp treo là loại hình rất tiện dụng cho việc mua bán nhu yếu phẩm của dân nghèo vùng kinh tế mới, vốn còn hẻo lánh. Loại này phù hợp với điều kiện kênh rạch nhỏ, ít ghe tàu lưu thông, việc đi lại của người dân còn khó khăn.

Quay bánh xe đưa sọt chứa hàng hóa vượt kênh

Khách mua hay người bán hàng đều phải đi xa mới giao dịch được. Trước khi có cáp treo, hễ mỗi lần dân sống bên kia con kênh Thống Nhất mua đồ, ông Tấn đều phải chống ghe hoặc bơi xuồng từ bên này sang giao hàng. Có khi ông phải đi thêm vòng thứ hai nếu có thối tiền.

Vì việc mua bán không thể không chiều lòng khách, nên ông cứ phải ngày mấy bận chống ghe qua lại con kênh giao hàng, vừa mất thời gian vừa tốn công sức. Trong khi ở vùng nghèo khó, có khi mỗi lần “thượng đế” mua một món hàng có trị giá chỉ… 1.000đ. Nhiều khi, chi phí vận chuyển còn hơn giá trị của món hàng. Chính bởi sự bất tiện này, cáp treo đã ra đời.

Ông Tấn mô tả, ông dựng ở 2 bờ kênh Thống Nhất 2 trụ bê tông, rồi cột 1 sợi dây vào 2 trụ này để chịu lực. Sau đó, mắc 4 cái ròng rọc vào 2 trụ bê tông. Trong đó có 2 ròng rọc mắc vào trụ  có tiệm tạp hóa, 1 ròng rọc mắc vào sọt đựng hàng hóa, để khi kéo thì đưa chiếc sọt sang kênh. Còn 1 ròng rọc chịu lực phía trụ bên kia kênh. Sau khi luồn 2 dây kéo vào các ròng rọc và rãnh của bánh xe gắn máy, dùng tay quay bánh xe thì hệ thống dây kéo sẽ chuyển động, đưa sọt chứa hàng hóa từ bờ có tiệm tạp hóa sang bờ kênh bên kia và ngược lại.

Ông Tấn không rõ ở vùng này, ai là người đầu tiên “phát minh” ra cáp treo. Chỉ biết, cách đây khoảng 6 năm, ông thấy ông Hết (một người dân địa phương) làm và sử dụng, nên ông Tấn học theo. “Đi nhiều nơi tôi chưa thấy ở đâu có kiểu bán hàng qua cáp treo tiện ích, thuận lợi như thế này”, ông Tấn hồ hởi.

Người mua và người bán đều được lợi

Ban đầu, ông Tấn làm cáp treo kéo bằng tay vượt kênh nhưng gặp nhiều hạn chế. Bởi sức kéo chậm chạp, chở hàng hóa được ít. Sau khi thấy dân Cà Mau dùng cáp kéo ghe ra sông, thì ông về cải tiến lại đường cáp treo của mình. Ông thay ròng rọc có đường kính 30cm thành 60cm; dây chịu lực từ dây gân sang kẽm và bánh xe loại 600cm xuống còn 300cm.

Người mua nhận hàng

Cáp treo cũ chỉ cho phép vận chuyển hàng hóa không quá 1kg. Bởi nặng hơn thì dây chịu lực bị quằn, sọt hàng sẽ chạm mặt nước kênh, làm hư hỏng hàng hóa. Còn cáp treo cải tiến có thể chở tới 15kg hàng hóa, dễ dàng vượt qua con kênh Thống Nhất rộng hơn 30m trong khoảng thời gian ngắn. Chỉ cần quay bánh xe chưa đầy 1 phút là hàng đã tới tay khách hàng bên kia kênh. Còn khi bơi xuồng, chống ghe giao hàng phải mất tới 5 phút.

Ông Tấn cho biết, trung bình mỗi ngày ông bán cho khoảng 20 lượt khách bên kia kênh. Dù là cục nước đá, cây kem, vài cọng hành… giá 1.000đ cũng phải bán. Nhưng bán hàng qua cáp treo giảm chi phí vận chuyển rất nhiều so với vận chuyển bằng các phương tiện khác.

Ông Tấn cười: “Có tụi trẻ con “chơi ngặt” lắm. Tụi nó có 10.000đ, mà giá cây kem 1.000đ. Thay vì tụi nhỏ mua một lần 10 cây, thì đằng này cứ nửa tiếng hoặc 1 tiếng đồng hồ chúng mua 1 cây. Tính ra 10 lần bán kem. Nếu bơi xuồng hay chạy xe vòng đến tới nhà nó giao, thì… lỗ tới xương. Có cáp treo, tui quay “cái rẹt” là cây kem tới tay nó, chẳng sợ gì nữa. Cáp treo “nhất cử lưỡng tiện” cho cả người bán lẫn khách hàng, vì chẳng ai phải đi xa”.

Việc bán hàng qua cáp treo được nhiều người dân vùng kinh tế mới ấp Thắng Mỹ áp dụng, rất độc đáo và hiệu quả

Cũng là người sử dụng cáp treo bán hàng qua kênh Thống Nhất, ông Danh Tươi (62 tuổi) kể, con gái thứ tư của ông là chị Danh Thị Hồng Loan (36 tuổi) làm nghề bán bún riêu, hủ tiếu, bánh lọt… Trước khi gia đình ông sử dụng phương thức bán hàng qua cáp treo, thì dân làm ruộng, trồng mía, hay sinh sống trên bờ kênh Thống Nhất đến tiệm của gia đình ông ăn uống rất bất tiện. Vì họ phải di chuyển quãng đường xa, hoặc phải băng qua cây cầu khỉ trơn trợt. 6 năm nay, gia đình ông lắp cáp treo thì việc mua bán trở nên thuận tiện hơn rất nhiều.

Bà Thạch Thị Bảy (vợ ông Tươi) cho hay, lúc mới có cáp treo, khách mua hàng đứng trên bờ kênh réo sang gọi bà. Còn bà đứng bờ kênh bên này hỏi lại. Việc mua bán chưa quen giá cả khiến hai bên hò hét giao dịch ầm ĩ, nhưng sau đã quen, người mua biết giá trị hàng hóa nên cứ đến bỏ tiền vào sọt của cáp treo rồi hô lên cần mua gì. Giả sử người mua nói: “Bán cục đá lạnh 1.000đ” kèm theo đó bỏ tiền vào sọt. Thì bên này bà Bảy quay bánh xe cho sọt chứa hàng hóa di chuyển vượt kênh đến bên kia kênh, khách lấy đá mang về. Bất cứ loại hàng hóa nào cũng chung giao dịch như vậy.

Khi bên bán thấy cần thối tiền thì để sẵn tiền vào sọt, quay bánh xe giao cả hàng hóa lẫn tiền thối cho khách hàng. “Có khi khách mua hàng ban đêm, thì chỉ cần kêu lên mua cái gì và giá bao nhiêu, thì vài phút sau hàng hóa đã tới tay người mua. Nhờ đó, người bán không phải mất công di chuyển giao hàng hoặc từ chối bán vì sợ đường xa như trước. Từ khi có cáp treo, công việc mua bán diễn ra rất thuận lợi, bất kể ngày đêm. Người mua cũng rất hài lòng”, bà Bảy đánh giá.

Bà Nguyễn Yến Ngọc (ngụ ấp Mỹ Lợi B, xã Hiệp Hưng, huyện Phụng Hiệp) thổ lộ: “Nhà tui cách tiệm tạp hóa anh Tấn con kênh Thống Nhất và ngay đầu cáp treo. Do đó, mỗi lần tui mua cái gì là chỉ cần ở một chỗ kêu, rồi bỏ tiền vào sọt là lát sau có hàng. Nếu không có cáp treo thì phải đi vòng 500m (cả đi lẫn về) để qua kênh, mới mua được một món hàng. Ở nông thôn nên nhiều khi chỉ định mua vài cái kẹo, que kem túi cho bọn trẻ…nếu phải di chuyển sẽ mất rất nhiều thời gian. Có cáp treo tui rất hữu ích và tiện lợi”.

Vĩnh Sơn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here