Một chuyến đến thăm nhà tâm linh của bà Nhẽ

Kỳ cuối: Những câu chuyện liêu trai, lạ lùng về sự anh linh của người anh hùng liệt sỹ thiếu niên

Thấy “cậu” về trong mơ, bỗng dưng khỏi bệnh hiểm nghèo

Sau khi ngôi đền thờ anh hùng liệt sỹ P.D được xây dựng, đơn vị thi công đã nhờ cậy vợ chồng ông Trần Đình Thích và vợ là bà Nhẽ trông nom, hương khói – họ là những người thân gần gũi nhất với liệt sỹ D. Ông Thích là một người trực ngôn, ăn to nói lớn và có phần hơi “cứng nhắc”.

Ông nhất định không tin vào chuyện tâm linh, thứ mà ông nhấn nhá là “thiếu tư tưởng biện chứng”. Tuy nhiên, bà Nhẽ lại không phải là người như vậy. Bà Nhẽ tín lắm, bà rất tin rằng giữa gia đình bà và liệt sỹ D. có mối liên hệ bí ẩn, khăng khít không chỉ về mặt huyết thống mà còn về mặt “âm”.

Ngay cả chuyện bà Nhẽ về làm dâu họ Trần, bà cũng cho rằng có sự tác động của thế lực tâm linh, cụ thể là “cậu D”. Bà kể thế này: “Hồi xưa, nói không phải khoe, tôi cũng là một trong những cô xinh nhất làng. Tôi có học hành đầy đủ, với lại gia đình gia giáo, bề thế. Đáng lẽ tôi đã được gả cho một ông ở ngoài thị trấn Tiên Lãng rồi, nhưng mà “cậu” lại chấm tôi cho ông Thích.

Bà Nhẽ diễn tả lại động tác chào kiểu quân đội khi “vong” của liệt sỹ P.D nhập vào cô đồng

Không phải là tôi tự nghĩ ra như vậy đâu nhé! Tôi vẫn còn nhớ, lúc tôi chưa lấy chồng, một hôm tôi đang ngồi chơi ở nhà thì bỗng nhiên ngủ gật. Tôi chìm vào giấc mơ, trong đó tôi thấy một cậu bé cỡ 15 tuổi mặc áo nâu, chân đất đến nắm tay tôi và kéo đi. Đến một ngôi nhà – sau này tôi mới biết là nhà ông Thích – “cậu” đẩy tôi vào, rồi sau đó tôi choàng tỉnh. Trời xui đất khiến thế nào, mấy ngày sau đó tôi gặp ông Thích rồi nên duyên chồng vợ”.

Trò chuyện hồi lâu với bà Nhẽ, càng nhận ra rằng niềm tin tâm linh của người phụ nữ này rất sâu sắc. Theo chia sẻ của bà, lý do mà bà tin tưởng vào sự linh thiêng của liệt sỹ D. là vì bà và gia đình luôn cảm nhận được sự che chở, giúp đỡ của hương hồn liệt sỹ. Ngay cả khi bà Nhẽ đau ốm thập tử nhất sinh, bà cũng chỉ một lòng cầu khẩn người cậu quá cố.

Bà kể: “Hồi tôi ốm sắp chết, chắc cách đây 20 năm rồi, đi khám ở đâu cũng bảo không có bệnh. Tự dưng trong người tôi như là có một con người khác ấy, nó làm cho đầu óc tôi trì trệ, chân tay chậm chạp. Đến cả lời nói đôi khi cũng không phải của mình, miệng nói ra đấy nhưng đầu lại nghĩ một cách khác. Quan trọng nhất là tôi không ăn, không uống được. Cơ thể cứ lả đi, sắp chết.

Ông Thích đưa tôi đi khám bệnh 6,7 lần, ra lấy thuốc ở Chí Linh – Sao Đỏ, mấy lần lấy thuốc, cứ về đến nhà thì miệng tôi lại bảo không phải thuốc. Nhất định không uống, ông nhà tôi ép thế nào tôi cũng không uống – nhưng rõ ràng đó là cái thuốc mà tôi đi cùng với ông ấy lấy về. Các thầy bảo là tôi bị vong nhập, cái vong nó mượn xác tôi để tác oai tác quái. Thế là nhà tôi phải mở khóa lễ để trục vong cho tôi.

Cúng bái linh đình 3 ngày, tốn kém lắm, nhưng tôi vẫn cảm thấy người gá ở trong tôi không đi đâu cả. Các thầy bảo là chịu chết, không trục được cái vong trong người tôi, vì nó mạnh quá. Tôi chẳng biết làm thế nào, chỉ biết thắp hương xin “cậu” đuổi cái vong đi. Đang đêm, tôi nằm mơ thấy “cậu”, người đậm đậm mặc cái quần nâu đến gối, áo may ô, bảo rằng: “Cậu D. đây, cậu sẽ đuổi cái thằng láo toét gá vào người cháu đi”. Từ đấy tôi thắp hương cậu. Bệnh cứ dần dần khỏi chứ không phải thuốc thang gì”.

Lời thầy bói ứng nghiệm khiến bà Nhẽ kinh hoảng

Chứng kiến bà Nhẽ kể chuyện, ông Trần Đình Thích chỉ cười cười. Ở với nhau bao nhiêu năm, ông cũng biết vợ ông là người ưa tâm linh, thích các chuyện về vong linh, hay đi chùa đi bói. Ông tỏ ra thờ ơ: “Đi đâu người ta cũng bảo nhà Nhẽ nhà tôi có căn, dễ bị “nhập” lắm. Bà ấy thường nhìn thấy hồn ma bóng quế của rất nhiều người, chứ không riêng gì hồn ma của cậu tôi”.

Bà Nhẽ cự lại: “Chuyện của cậu, không phải chỉ một mình tôi nói, mà cả huyện này đều nói là cậu linh thiêng. Tôi đã đến nhà cô Mùi (xã Khởi Nghĩa, huyện Tiên Lãng), cô ấy cũng bảo là cậu bây giờ đã thành Thánh rồi, cậu lo cho dân cho nước, chứ không phải chỉ lo chuyện một làng, một xã”.

Đang dở câu chuyện, bà Nhẽ giãi bày tiếp: “Hôm đi xem tâm linh, đặt lễ xong người ta bảo nhà ai có liệt sỹ thì vào. Tôi cứ ngơ ngác ra, xong họ nói: “Ai là cháu liệt sỹ, có người nhà què chân, què tay thì vào”.  Tôi vào gặp cô đồng, thấy cô giơ tay chào kiểu quân đội. Tôi vẫn không thừa nhận là có người nhà như thế, cứ để xem thế nào. Tôi hỏi: “Ông là ai? Có phải ông không?

Bí thư Lập nói về hiện tượng tâm linh tại thôn Phác Xuyên

Ông xưng tên đi”. “Ta là cậu của cháu, cậu đau tay đau chân, nó chặt què chân của cậu, cậu không vào được, cậu phải nhờ các bạn đưa về đây. Xe để ở ngõ kia kìa”. Sau đấy, cậu hoan hô, bảo mừng quá. Tôi hỏi cậu hoan hô cái gì. Cậu bảo mừng quá, người ta xây đền thờ của cậu. Nhưng mà cậu buồn lắm cháu ạ. Người ta đổ bao nhiêu rác xuống chỗ của cậu, nên cậu phạt họ đấy.

Tôi khấn: “Cậu phạt cái gì, con lạy cậu, cậu nói cho con biết!”. “Rác nó đổ bao nhiêu, từng bao từng bao một, chỗ người ta yên nghỉ thì chúng nó lại đổ rác. Ta phạt họ đấy, cho chết đến 40 người rồi”. Tôi nói: “Con xin cậu nhé, xóm này người ta ra quét dọn để xây dựng đền. Con xin cậu tha cho xóm họ”. Vậy là “cậu” nói: “Ừ, ta tha cho rồi”. Từ đấy, xóm không có người chết nữa”.

Kết thúc buổi “nhập hồn” kinh dị đó, bà Nhẽ túa mồ hồi ướt cả sống lưng. Bà giấu không dám nói cho một ai trong xóm về những lời từ miệng cô đồng, vì sợ rằng người dân trong làng biết được chuyện chết chóc tai ương có liên quan đến vong linh của liệt sỹ P.D Nhưng, miệng dân sóng biển, không biết bằng cách nào, tin đồn về những cái chết ở làng Phác Xuyên là do bất kính với liệt sỹ D. đã lan ra.

Theo bà Nhẽ, ban đầu cũng có người hiểu lầm, thậm chí tỏ ra oán giận vì liệt sỹ đã trừng phạt cái lỗi mà theo họ là nhỏ nhặt. Song, sau một thời gian, đặc biệt là sau khi ngôi đền được xây dựng ở vị trí liệt sỹ D. hi sinh bi tráng và tai ương không xảy ra nữa, người dân càng lúc càng hiểu ra việc làm chưa đúng của mình với tiền nhân. Hiện tại, người dân thôn Phác Xuyên nói riêng và xã Bạch Đằng nói chung đều dành cho hương hồn liệt sỹ D. sự tri ân tôn kính.

Để tìm hiểu rõ hơn về câu chuyện xung quanh liệt sỹ P.D, phóng viên đã có buổi trao đổi với ông Lương Ngọc Lập, Bí thư Đảng ủy xã Bạch Đằng. Ông Lập thông tin: “Lịch sử Đảng bộ cũng nói rất nhiều về liệt sỹ P.D. Hồi năm 1952/1953, tên sỹ quan Ba Phay dẫn đường đi càn, bắt được ông D. nhưng không khai thác được gì nên chặt chân chặt tay ông này. Khu đất này vẫn còn, xã vận động tập đoàn ở Bắc Ninh về đầu tư xây dựng đền trên khu đất ngày xưa.

Dân bảo là ông P.D chết trẻ, chết vì nước nên rất uy linh. Mọi người cứ đổ rác bừa bãi, khu vực này xưa kia bẩn thỉu. Dọc đường đi vào đền P.D, rất nhiều gia đình bị quở nên chết trẻ, chỉ còn vợ hoặc chồng, ít nhà còn đủ. Có lẽ khoảng 40 người chết trong vòng 2 năm ở khu vực đấy khiến mọi người, bà con hoang mang. Có nhà 2 vợ chồng trẻ mới ngoài 40 chết, có ông ngoài 60 tự nhiên lăn ra chết.

Có thời điểm đất bán không ai mua, vào đấy hoang vắng, âm u. Sau khi nhà ngoại cảm Nguyễn Cung Hà về địa phương chỉ bảo nên dọn dẹp đi cho sạch sẽ, xã đã cho Đoàn Thanh niên cuốc hết đất lên, đổ cát vào, dọn dẹp sạch sẽ trước khi đầu tư xây dựng đền. Đến nay thì mọi chuyện yên ổn, bà con rất vui sướng”.

Hoài Sơn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here