Với 19 lần mang thai, bà Yến hiện còn 13 đứa con

Kỳ 1: Trốn vào rừng sâu vẫn nên duyên vợ chồng hy hữu

Sống biệt lập gần 30 năm

Ở thôn Cát, xã Trà Thanh, huyện Tây Trà, tỉnh Quảng Ngãi, không có gia đình nào đông con như gia đình ông Hồ Văn Kích (SN 1951) và bà Hồ Thị Yến (SN 1961), người dân tộc Cor. Ông Hồ Văn Năm (Trưởng thôn Cát) bảo, người trong xã vẫn gọi gia đình ông Kích là gia đình có đông con nhất tỉnh Quảng Ngãi. Dù được cán bộ dân số về tuyên truyền mãi mà vợ chồng ông Kích vẫn cứ đẻ. Họ quan niệm “trời sinh voi sinh cỏ” nên đẻ khi nào đến hết trứng thì thôi.

Theo chân ông Năm, chúng tôi đi bộ hơn 5km đường rừng mới đến nhà vợ chồng ông Kích. Ngôi nhà xiêu vẹo của đại gia đình ông Kích nằm trên một con dốc nhỏ. Căn nhà cũ kỹ được làm bằng tre nứa, nền đất, chỗ lồi, chỗ lõm. Bên ngoài, có chuồng gà, giàn mướp và chiếc bàn gỗ đặt bên một góc sân. Trong nhà không có gì quý giá ngoài chiếc ti vi cũ đã mua cách đây hơn 10 năm.

Ngôi nhà nằm biệt lập trong rừng của gia đình ông Kích

Bà Yến năm nay mới 57 tuổi nhưng nhìn tiều tụy và già hơn rất nhiều so với tuổi thực của mình. Lúc chúng tôi đến, bà đang bón cơm cho con gái út mới 5 tuổi. Ngồi trò chuyện, người đàn bà này kể, trước đây bà sống cùng cha mẹ và em, nhà nghèo đến nỗi hạt lúa cũng không có mà ăn.

Rồi người thân của bà cứ lần lượt chết vì bệnh tật. Sợ hãi, bà Yến bỏ làng ra đi. Bà cứ đi mải miết về phía núi, đến khi không còn thấy người thì dừng lại nằm bên ven suối mà ngủ. Ngày qua ngày, bà hái lá, đào củ, uống nước suối sống qua ngày. Rồi một chiều, có một người đàn ông cũng đến con suối này đào củ sống qua ngày. Đó chính là ông Kích. Vậy là họ gặp nhau, nên duyên vợ chồng và sống tại nơi đây cho đến bây giờ. Thời điểm ấy là năm 1988, cách đây đã 30 năm.

Căn nhà tồi tàn của vợ chồng bà Yến lọt thỏm giữa những tán cây rừng đầy tiếng chim hót. Cứ một tháng vài ba lần, bà Yến lại vượt quãng đường hơn 5km đem theo những sản vật của rừng về trung tâm xã bán lấy tiền mua gạo, nhu yếu phẩm cho cả nhà. “Nhiều người bảo vợ chồng tôi dọn về gần làng sống đi, nhưng về thì không có đất làm. Vợ chồng tôi đã bỏ đi khỏi làng khá lâu, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là ám ảnh chuyện chết chóc ngày xưa của gia đình vợ tôi. Nhiều lần ngẫm nghĩ mãi, rồi chúng tôi quyết định ở lại đây, không về làng cũ nữa”, ông Kích bộc bạch.

Sống ở mom rừng già này, xung quanh chẳng có bà con họ hàng thân thích, vợ chồng ông Kích chủ yếu tận dụng đất rừng để trồng cây, tận dụng khoảnh rộng ven con suối để trồng lúa. Nhưng số lúa này so với số miệng ăn đếm không hết trên hai bàn tay thì cũng chẳng thấm vào đâu. Hết mùa, ông lại về làng đi làm thuê. Mỗi ngày đi làm, ông được người ta trả công 120 ngàn đồng. Còn bà Yến thì chỉ làm quanh quẩn ở nhà chứ không dám đi làm thuê ở xa vì còn cần thời gian để chăm đàn con lóc nhóc.

“Trời sinh voi sinh cỏ”

Vợ chồng ông Kích đang nuôi tất cả 13 đứa con. Đấy là số người con còn sống được sau 19 lần sinh nở của bà Yến. Tính ra, trung bình khoảng một năm rưỡi, bà Yến sòn sòn có bầu một đứa, có đứa không qua khỏi từ lúc còn nằm trong bụng mẹ, có đứa được vài tháng thì đổ bệnh mà mất. Nay chỉ còn 13 đứa, ấy cũng là một sự cố gắng đáng kể của đôi vợ chồng không biết “một chữ bẻ đôi” này.

Khi nghe chúng tôi hỏi sao nghèo mà đẻ nhiều thế, bà Yến chỉ cười bảo thích có nhiều con: “Trời sinh voi sinh cỏ. Cán bộ đến mấy lần bảo đi đình sản gì đó, không đẻ nữa để tập trung nuôi con. Nhưng đã lỡ đẻ rồi, nên đánh liều đẻ thêm. Mà tôi có muốn thế đâu, nhưng chẳng hiểu sao cứ khoảng chừng hơn một năm lại tòi ra một đứa”.

Ở tuổi gần 70, ông Kích chưa một ngày ngơi nghỉ

Nói xong câu ấy, bà Yến bụm miệng cười, như muốn giấu đi cái điều tế nhị của vợ chồng mình. Nghe vợ nói, ông Kích tiếp lời: “Con đông quá rồi. Lẽ ra tôi chỉ sinh vài đứa thôi, nhưng rồi cứ thêm một đứa, lại thêm một đứa nữa. Bây giờ thì đông như thế này đây. Mà đó là đã chết một ít rồi, chứ không thì nhiều lắm”.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, khi phát hiện ra trường hợp vợ chồng ông Kích âm thầm sinh nhiều con, chính quyền địa phương nhiều lần đến khuyên ngăn nhưng rồi cũng hết cách. Mỗi lần địa phương tổ chức đến vận động chuyện kế hoạch thì vợ chồng ông Kích liền trốn cửa sau. Cũng vì quá nhiều lần đến tận nơi, vận động tại chỗ cặp vợ chồng siêu đẻ này mà đến giờ cán bộ thôn, xã còn nắm rõ cả tên tuổi, năm sinh của từng đứa con hơn cả cha mẹ chúng.

Bà Yến bảo, hồi mới sinh được 10 đứa con, cán bộ xã biết chuyện đã lặn lội tìm đến tận nơi để vận động. Vợ chồng bà đã gật gù, nhất quyết phải kế hoạch rồi. Cán bộ ưng bụng, đưa cho hẳn một hộp mấy chục cái “áo mưa”, dặn dò cách dùng đủ kiểu. Thế nhưng dùng được vài lần, thấy vướng víu và mất công quá nên ông Kích lại bỏ, thế là lại có thêm đứa con. Đợt sau, có chị cán bộ dân số đến khuyên mua thuốc mà uống. Nhưng từ nhà ra trung tâm xã phải vượt hơn 5km đường rừng, nhà lại không có tiền nên không mua được.

Chị cán bộ lại mấy lần mấy lượt mua thuốc mang vào cho bà Yến. Nhưng được vài tháng bà Yến đã thấy cái bụng lùm lùm. Chị cán bộ giận, hỏi sao không uống thuốc. Cả vợ lẫn chồng lại gãi đầu gãi tai bảo rằng quên, rằng nhà chẳng có đồng hồ nên không biết săn giờ. Cứ thế vợ chồng ông bà cho ra thêm 2 đứa nữa.

Theo cán bộ dân số xã Trà Thanh, họ nhiều lần đến nhà ông Kích để vận động, tuyên truyền nhưng vợ chồng ông thường tìm cách trốn. Có lúc đôi vợ chồng này tỏ vẻ nghe lời nhưng cũng không thay đổi được gì. “Vận động bà Yến đi đặt vòng tránh thai nhưng bà nhất quyết không chịu. Cán bộ đến hỏi thì ông Kích bảo chuyện này thuộc về tạo hóa chứ sao hỏi ổng. Rồi ổng bảo là phiền phức, ổng không làm được”, chị Hồ Thị Bích (cán bộ dân số xã Trà Thanh) cho biết.

QUY THÀNH – NHI KHOA

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here