Bộ sưu tập Bằng khen, Bảng vàng Danh dự

Trong các tủ kính bày trang trọng tại nhà anh Đặng Huy Phòng (phường Vàng Danh, TP Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh) hiện nay, người ta có thể thấy treo khá đầy đủ các “bộ sưu tập” bằng khen, như: “Danh hiệu Lương y xuất sắc ba miền – 2017”, “Bảng vàng vinh danh – Lương y Vì sự nghiệp Y học cổ truyền” (Liên hiệp các hội KHKT VN tặng), “Giải thưởng Trí thức Việt Nam tiêu biểu năm 2016”, “Nhà lãnh đạo tiêu biểu ASEAN 2017”, “Giấy khen của Hội Đông y tỉnh Quảng Ninh”…

Nhiều người như bà Hồ, người Quảng Ninh này, khi đến gặp ông Phòng để bấm huyệt, bà phải đi xe lăn và không tự ngồi dậy được

Anh Phòng bảo: “Giấy khen, bằng khen người ta trao thì mình trân trọng nhận và lưu giữ cẩn thận. Nó là nguồn động viên lớn đối với mình. Tuy nhiên, cũng không thể vì thế mà đem ra khoe mẽ để “lòe” thiên hạ. Cái tủ của tôi chỉ là nơi lưu giữ các loại bằng khen giấy khen thôi. Người không để ý tìm kiếm thì không nhìn thấy được đâu.

Đấy, nhà báo quan sát thì thấy rõ điều đó. Bởi, không có bằng khen, giấy khen, bảng vàng danh dự nào quý báu bằng việc bà con tàn phế, tuyệt vọng trong bệnh tật bỗng dưng được mình bấm cho khỏi. Tôi làm việc gần 20 tiếng một ngày, nhưng không thấy mệt, vì mỗi lần bà con khỏe thêm là có một sự hân hoan kỳ lạ, niềm kiêu hãnh âm thầm trong tôi. Đó là động lực và là giá trị mà tôi trân trọng nhất”.

Những dòng lưu bút xúc động mà các bệnh nhân được đẩy lui bệnh tật để lại, kèm theo số điện thoại và địa chỉ 

Anh Phòng cười hiền nói: “Lời động viên của họ là sức mạnh để tôi tiếp tục nỗ lực “vắt kiệt” mồ hôi leo núi lấy thuốc, tận tay bào chế, ngâm tẩm, rót ra chén cho bà con. Tôi cũng “quần quật” bấm cho cả dãy dài bệnh nhân xếp hàng mỗi ngày”.

Trước đó, để luyện nghề, anh Phòng đã đi hàng trăm cây số suốt nhiều năm, khắp từ Đầm Hà lên Yên Tử, khắp từ bản người Thanh Y giữa rừng sâu hoang lạnh đến xóm của người Dao đỏ dọc đường lên biên giới Móng Cái. Bôn tẩu tầm sư học đạo qua 11 “ông thầy” với các cách đào tạo khắt khe, các bài kiểm tra “y đức” khốc liệt, thử thách lao động năm này qua năm khác, cuối cùng, Đặng Huy Phòng đã trở về mở phòng bấm huyệt giúp đời (chuyện này chúng tôi xin viết kỹ ở bài cuối, kỳ 10). Cái đạo đức làm người, sự điềm tĩnh và bao dung, tính nhẫn nại khiêm cung khi trị bệnh, dù ai cũng “tấn phong” mình là “thần y” đã được anh Phòng rèn luyện trong thời gian này.

Các số điện thoại “bệnh nhân tiêu biểu” để bà con tham khảo

Sau khi đọc cuốn sổ lưu niệm trên, PV TT&ĐS thấy có nhiều câu chuyện xúc động, người thật việc thật. Nhiều người trong số đó chúng tôi đã chứng kiến họ khỏi bệnh và rời nhà thầy trong rưng rưng cảm kích. Được sự đồng ý của anh Phòng, và cũng tin là bà con không ngần ngại gì chia sẻ với những người “đồng bệnh tương lân” (cùng đau ốm thì rất thương nhau) khác, chúng tôi xin chụp ảnh lại và đăng tải nội dung vài “cảm tưởng” của bệnh nhân (mong bà con nào thật sự cần hẵng gọi, kẻo làm phiền đến họ).

Ông Nguyễn Nam Thắng (số ĐT 01686832xxx), thôn Đông Thành, xã Bình Dương, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh đã viết vào sổ lưu niệm ngày 25/5/2017: “Có một cảm xúc không thể nào quên. Tôi về nơi anh chữa trị do tôi bị thoát vị đĩa đệm, sinh ra thần kinh tọa (đau gót chân trái đã nhiều tháng ròng nên việc đi lại rất khó khăn. Gặp thầy Phòng có một cảm nhận xúc động, vì đức tính hiền hậu của người thầy thuốc, thầy chữa bệnh đúng là lương y như từ mẫu.

Thầy hết lòng vì bệnh nhân, truyền lại cho các bệnh nhân một niềm tin lớn (niềm tin khỏi bệnh để ra về với cuộc sống gia đình hạnh phúc). Thật vậy, tôi ở đây một chu kỳ, 10 ngày mà gót chân đi lại bình thường không còn đau nữa, tôi để lại đây mấy dòng cảm ơn thầy đã mang lại một niềm tin bằng thực tế (cách điều trị của thầy)”.

Ông Thắng còn tái bút viết thêm: “Tôi cũng học tập được rất nhiều ở đức tính hiền hậu, chan hòa của thầy. Mong rằng thầy có sức khỏe để cứu chữa cho nhiều người đang phải khổ sở, vật vã với những cơn bệnh (hiểm nghèo)”.

Những dòng lưu bút xúc động mà các bệnh nhân được đẩy lui bệnh tật để lại, kèm theo số điện thoại và địa chỉ 

Chị Nguyễn Thị Nhung, thôn Minh Tân, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng (ĐT 0979616xxx) viết: “Em bị trượt cột sống, thoát vị đĩa đệm, trước lúc em đến tình trạng đau không thể đi được, không cúi được. Quá trình chữa và phương pháp điều trị của thầy Phòng trong vòng 10 ngày em thấy em đã đi lại bình thường và cúi được dễ dàng hơn. Em cảm ơn thầy rất nhiều”.

Chị Đậu Thị Thanh Liễu, mẹ của cháu Nguyễn Nam Khánh ở Phủ Lý, huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai (ĐT 01688209xxx): “Từ tháng 8/2014, con trai tôi bị đau ở khớp háng bên trái, được các bác sĩ ở các Bệnh viện Nhi Đồng 1 và Nhi Đồng 2 (TP. HCM) chẩn đoán là hoại tử chỏm. Trong thời gian qua, con tôi được bác sĩ chỉ định uống thuốc canxi và đi nạng, gần 2 năm trôi qua mà bệnh tình con trai tôi vẫn không hề thuyên giảm.

Từ ngày 30/6/2016, tôi đã đưa con tôi đến đây nhờ thầy Đặng Huy Phòng chữa trị bằng phương pháp xoa bóp, bấm huyệt không dùng thuốc. Trong thời gian ở đây, tôi cũng như nhiều bệnh nhân khác rất hài lòng về phương pháp chữa bệnh của thầy. Thầy chữa bệnh rất tâm huyết, quên mình vì bệnh nhân. Hầu như các bệnh nhân đến đây đều được thầy chữa khỏi bệnh. Con trai tôi cũng đã cảm nhận được sự nhẹ nhàng, mềm mại ở ổ khớp, cháu không đau đớn, không còn cần phải dùng nạng để đi lại”.

Chị Phạm Thị Vinh, số nhà 128, khu 10, Đinh Văn Tả, Phường Bình Hàn, TP Hải Dương (ĐT 0912758xxx) thì viết thơ trong cuốn sổ “Lưu niệm”:

“Trắng tinh màu áo của thầy

Trái tim nhân hậu – đêm ngày tỏa lan

Giúp người bệnh – thêm hành trang

Lương y – Từ mẫu mênh mang tấm lòng!

Xin cảm ơn anh, “thầy thuốc”- “bác sĩ” của tôi!”

Rồi chị viết: “Chỉ bằng một đợt điều trị ngắn ngày, anh đã giúp tôi trút bỏ nỗi đau đớn nặng nề trên cơ thể mà tôi đã đồng hành cùng nó gần 20 năm trời. Mỗi sáng thức dậy với cái lưng đau cứng đờ giờ đây không còn ám ảnh tôi nữa. Tôi có thể đàng hoàng vùng dậy sau một đêm ngủ ngon để bắt tay vào một ngày mới mà không phản nấn ná, trăn trở trên giường bệnh lâu thêm nữa.

Những dòng lưu bút xúc động mà các bệnh nhân được đẩy lui bệnh tật để lại, kèm theo số điện thoại và địa chỉ 

Căn bệnh thoái hóa đã hành hạ, làm hao mòn, tổn hại sức khỏe của tôi. Trước đó tôi đã đi nhiều cơ sở chữa trị danh tiếng, từ BV Bạch Mai đến Phục hồi chức năng với rất nhiều thuốc Đông, Tây y, tiêm, châm cứu, kéo giãn cột sống… nhưng bệnh tật đều không thuyên giảm.

Nay, qua một liệu trình điều trị của thầy, căn bệnh của tôi đã được đẩy lui tới hơn 80%, cơ thể nhẹ nhàng, lưng thấy mềm mại, vận động sinh hoạt không còn cảm thấy ngại, thấy sợ nữa.  Không biết nói gì hơn, xin cảm ơn vợ chồng anh Phòng, cả hai đã tạo điều kiện hết lòng giúp đỡ tôi trong thời gian điều trị. Chúc anh chị mạnh khỏe. Vàng Danh, ngày 15/6/2016”.

Đặc biệt nhất có lẽ là trang “tâm sự” của một nhóm người viết chung. Họ cùng đi chữa bệnh, cùng quê hương và cùng đẩy lui bệnh tật để ra về trong một ngày. Vì thế họ viết chung một trang sổ gửi lại nhà anh Đặng Huy Phòng, như thế này: “Vàng Danh, ngày 29/9/2016. Chị em chúng tôi gồm có: Lê Thị Trường, ĐT 01639789xxx, Đặng Thị Vân, ĐT 0968656xxx, Hồ Thị Linh, ĐT 01645510xxx, Hồ Thị Lương, ĐT 0978485xxx. Chúng tôi cùng sống ở không xa nhau (trước là một tỉnh): Thị trấn Xuân An, Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh và khối Xuân Tiến, Phường Hưng Dũng, TP Vinh, tỉnh Nghệ An.

Bốn chị em chúng tôi đau bệnh tiền đình, thoát vị đĩa đệm, thoái hóa xương cổ, xương vai, cột sống, đầu gối và viêm đa khớp, thần kinh liên sườn đã nhiều năm. Cũng đi chữa nhiều nơi nhưng không đỡ, nay được biết thầy Phòng ở Vàng Danh, TP Uông Bí bấm huyệt giỏi và nhiều người đã khỏi bệnh, chị em chúng tôi hẹn nhau ra chữa.

Quá trình chữa bệnh nhà thầy trong thời gian ngắn, nay thấy bệnh đã đỡ rất nhiều. Cảm ơn thầy nhiều. Đúng là thầy có đôi tay vàng chữa bệnh cho nhiều người, ở khắp mọi phương. Bốn chị em chúng tôi chúc cho thầy và gia đình mạnh khỏe để tiếp tục phục vụ người bệnh”.

Kỳ cuối: “Bàn tay vàng bấm huyệt” trò chuyện với độc giả Tuổi trẻ & Đời sống

Trần Quân

 

 

 

 

 

Gửi phản hồi