Chiếc sấy tóc là dụng cụ duy nhất anh Phòng dùng để cứu người

Kỷ lục trong những điều bình thường: cai thuốc an thần mà vẫn ngủ được

Như số trước đã thông tin bà Đỗ Thị Vân (65 tuổi ở huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ) bị mất ngủ 10 năm, bị ám ảnh nặng nề bởi bệnh tật và cái chết. Bà đã tới khám ở nhiều bệnh viện lớn, qua đủ loại xét nghiệm mà vẫn không tìm ra nguyên nhân. Bệnh viện Tâm thần TƯ và Bệnh viện Sức khỏe Tâm thần TƯ cùng kết luận bà bị trầm cảm và càng cho uống thuốc bệnh càng nặng. Đùng một cái, đến chỗ ông “lang vườn” Đặng Huy Phòng, chỉ bấm, xoa, uống tí lá lẩu, mà bệnh nào của bà cũng biến mất.

Từ chỗ mất ngủ hoàn toàn, giờ đây bà Vân có thể ngủ 5 tiếng một đêm, có hôm hứng lên ngủ thêm 2 tiếng buổi trưa nữa. Từ chỗ đau bụng dù chỉ ăn cơm trắng và muối, giờ bà Vân có thể ăn cá, mực, gà… Sức khỏe và sự minh mẫn của nhà giáo Đỗ Thị Vân đã trở lại. Bí quyết của anh Đặng Huy Phòng nằm ở đâu? Bí quyết nằm ở chỗ: Chẳng có gì ly kỳ cả, cũng chẳng đao to búa lớn.

Lần đầu tiên bà Vân đến chữa bệnh, bà phải chờ đến tận 23 giờ mới được bấm vì có nhiều bệnh nhân nặng hơn xếp hàng từ 3 giờ sáng. Dù ông to bà lớn đến, anh Phòng vẫn yêu cầu mọi người xếp hàng. Anh Phòng bảo, có thể bà Vân bị rối loạn thần kinh thực vật, trầm cảm lo âu. Anh sẽ “điều chỉnh” các dây thần kinh bằng cách bấm huyệt ở đầu, ở toàn thân, bắt ngồi, bắt nằm để bấm.

Anh mời tất cả bệnh nhân chứng kiến việc mình bấm cho bà Vân, vợ anh cũng ngồi bên cạnh. Anh bấm tự tin, mạnh tay nắm lấy từng bó thịt da mà anh cho rằng bên dưới có dây thần kinh gì đó để nắn chỉnh. Đêm đầu sau khi bấm, bà Vân không ngủ được. Bà vẫn thức trắng suốt đêm. Bà giáo già thở dài. Trong tuyệt vọng, bà Vân bắt đầu không tin anh Đặng Huy Phòng chữa được bệnh của bà. Con cháu bà cũng hoang mang dao động. Bà Vân bí mật bò dậy uống trộm thuốc ngủ để chợp mắt vài tiếng như mọi khi.

Bà Vân ủ rũ, không kiểm soát nổi suy nghĩ khi mới tìm đến gặp anh Phòng

Hôm sau, bà lại xếp hàng tiếp và thật kì diệu, vẫn vài cái nhấn tay, vuốt, bóp, vài lời hỏi han nhẹ nhàng, đêm về, bà Vân ngủ được 5 tiếng đồng hồ. Sau hôm đó, anh Phòng cho bà Vân uống một loại thuốc lá, căn bệnh đau bụng sau khi ăn bất cứ cái gì ngoài… cơm tẻ lập tức khỏi. Bài thuốc ấy chỉ có một loại lá. Anh Phòng bảo, anh trực tiếp đi lấy lá thuốc trên dãy núi Yên Tử huyền thoại. Mọi người cứ uống, ai khỏi bệnh thì trả tiền công leo núi, cắt lá, chế biến thuốc đóng vào bịch cho “nhà thầy”.

Khỏi bệnh đau bụng đi ngoài triền miên chỉ sau hai buổi bấm và một gói thuốc lá lồng phồng để nguyên cả cành lá (chứ không chế biến gia giảm cho có vẻ huyền bí như người khác), bà Vân quyết định thử ăn thịt sau nhiều ngày tháng chỉ ăn cơm trắng với muối. Đầu tiên bà thử ăn hải sản, thứ mà trước đây khi còn con gái, bà ăn vào vẫn bị lạnh bụng đi ngoài, chứ đừng nói chục năm mất ngủ và trầm cảm gần đây. Bà đi nhà hàng ăn, không thấy bị làm sao.

Bà quyết định về nhà nghỉ duy nhất ở Vàng Danh (nơi bà vẫn thuê trọ) và nhờ chủ nhà nghỉ làm cho một con gà thả đồi. Bà Vân ăn hết một nửa rồi ngồi chờ cơn đau bụng đến như mọi lần. Bà thủ sẵn nhiều lá ổi và các thuốc “cầm” tiêu chảy khác bởi bà vẫn ám ảnh.

Hàng ngày có rất nhiều bệnh nhân đến chờ anh Phòng bấm huyệt

Tháng trước, con cái lo lắng bà bị thiếu chất sau nhiều ngày tháng ăn muối trắng, đã động viên bà Vân ăn một miếng thịt gà trắng (chỉ lấy lát thịt lườn), bà lập tức đau bụng đi ngoài một tuần. Còn giờ bà ăn hết đàn gà của chủ nhà nghỉ nuôi mà không bị gì, lúc về còn nhờ mổ thêm cho 5 con, cho vào thùng đá mang về Hà Nội.

Dụng cụ chữa bệnh là cái máy sấy tóc thông thường

Phải nói rằng, việc bấm huyệt của anh Phòng diễn ra khá đơn giản. Ngay cả khi quay phim chụp ảnh lại toàn bộ, người ta cũng khó biết… vì sao bà Vân khỏi bệnh. Chỉ đơn giản là các ngón tay ấn vào khu vực quanh miệng, mắt, trán, rồi day nhẹ. Tiếp đó, anh có mấy miếng gỗ to như cái kẹo hay cái bánh sừng bò của trẻ con, dùng để miết vào gan bàn chân. Cái lạ nhất nữa là máy sấy tóc, nó trị giá chưa đến 200 nghìn đồng, công dụng 100% giống bất cứ cái sấy tóc nào ở tư gia vẫn sử dụng.

Anh Phòng dùng để phun hơi nóng vào các huyệt trên cơ thể người bệnh. Có khi hơ vào tóc, vào gan bàn chân hoặc gương mặt. PV để ý, chỉ có khi hơ vào vùng mắt bệnh nhân thì anh Phòng nhẹ nhàng dùng tay mình che cho con ngươi người bệnh đỡ bị hơi nóng phả trực tiếp vào. Hết! Thêm vài thứ lá cây như đã mô tả, bệnh nhân cứ uống như uống nước hàng ngày. Không phải thêm bớt thang hay lá, hay phụ gia gì khác. Mọi thứ đều có vẻ đơn giản, giá rất rẻ. Nói thẳng ra, chúng có công dụng “thần kỳ”  nào đó thì chẳng dễ gì để ai đó có thể tin nổi!

Vậy nhưng, bà Đỗ Thị Vân sau cả núi thuốc Tây, cả chồng bệnh án hồ sơ, được 1 Giáo sư, 2 Phó giáo sư, 4 tiến sỹ (toàn những người đang trực tiếp lãnh đạo các bệnh viện hàng đầu của Trung ương) khám mà “bệnh vẫn hoàn bệnh”, nay đã khỏi cơ bản. Điều này có đại gia đình PV và các vị GS.TS kia làm chứng, có bệnh án, ảnh chụp, có cơ thể bà cụ làm chứng.

Bài thơ bà Đỗ Thị Vân để lại ở nhà anh Phòng, sau khi được chữa khỏi bệnh

Bà cai hoàn toàn thuốc ngủ, thứ thuốc mà nửa năm qua bà đã bị nghiện, đêm nào cũng uống ít nhất một viên với hy vọng ngủ được… một tiếng. Ai cũng biết, nếu không cai được thuốc, bà sẽ chết vì thuốc ấy trước khi chết vì trầm cảm nặng.

Với cảm xúc hân hoan “xuất viện” đó, bà Vân đã để lại bài thơ trong sổ lưu niệm tại nhà anh Phòng (kèm theo số điện thoại của bà), như sau:

“Ai đã từng qua vùng Đất Mỏ

Xin hãy dừng chân ở Vàng Danh

Ở nơi đây có vị ân nhân

Thay trời phật cứu nhân độ thế

Khách bốn phương tràn về vui vẻ

Quanh thầy Phòng như thể người thân

Họ mang theo muôn phần bệnh tật

Nhưng gặp thầy biến mất lúc nào”.

Đây là nguyên văn bài thơ con gái bà Vân (một nhà báo 20 năm kinh nghiệm, làm việc tại một Đài truyền hình lớn ở Hà Nội, người trực tiếp có mặt cùng, chăm sóc bà Vân suốt 14 ngày chữa trị) viết trên facebook tặng thầy Đặng Huy Phòng, xin được trích như sau:

“Trong hành trình gian nan tìm thầy tìm thuốc chữa bệnh mất ngủ, căng thẳng thần kinh, mẹ con em đã có duyên gặp được người thầy có biệt tài. Chỉ bằng hai bàn tay bấm huyệt, thầy đã “Gọi giấc ngủ về” một cách thần kỳ! Gửi tặng thầy bài thơ giản dị, như một lời cám ơn chân thành nhất!

7 năm nay giấc ngủ mẹ không tròn

Chăm cho bố con bốn lần tai biến

Những đêm trắng, lắng lo

Mắt mẹ đục ngầu, mái đầu tóc bạc

Con nháo nhác đi tìm

Những giáo sư, bác sỹ giỏi nhất về thần kinh

Đã đều đưa mẹ đến

Những hoá đơn tiền triệu …

Mẹ uống thuốc nhiều hơn… ăn

Bệnh tình mỗi ngày thêm trầm trọng

Tóc càng bạc, người càng xanh…

Con lại nghe ở xứ Vàng Danh

Có lương y Đặng Huy Phòng

Chữa bệnh không cần thuốc

Thầy có đôi bàn tay “thần” bấm huyệt

thập thủ liên hoàn pháp

Con giục mẹ đi nhanh…

Đất mỏ Vàng Danh

Tìm nhà thầy Phòng ai cũng biết

Bệnh nhân đứng ngồi la liệt

Người xương khớp, người thần kinh

Có những người nằm liệt giường

Thầy bấm một lần đã ngồi lên đi được

Con biết mẹ đã gặp thầy gặp thuốc

Giấc ngủ lâu nay lệ thuộc thuốc an thần

Đã bắt đầu quay trở lại

Đôi bàn tay thầy gọi giấc ngủ về

Xoá đi hết âu lo, trằn trọc (…)!”.

Kỳ 3: Vào nhà thầy bằng xe lăn, nửa tiếng sau tự tin đứng dậy bước về nhà!

Trần Quân

 

Gửi phản hồi