Cây Mầy Xàm Pẹ

Trầm cảm vì bệnh tật hành hạ

Chúng tôi đến gặp bác sĩ thú y Đào Thị Thủy (SN 1964, trú tại Ngã Ba Ve, xã Đông Bắc, huyện Kim Bôi, Hòa Bình) vào một ngày mùa đông lạnh cắt da thịt. Tiếp khách trong ngôi nhà khang trang, rộng rãi, bà Thủy không giấu nổi niềm vui, sự rạng ngời trên gương mặt. Nếu chưa có dịp tiếp xúc, khó có thể đoán định người phụ nữ xinh đẹp này đã bước sang tuổi 53 và từng trải qua bao biến cố thăng trầm khi đã bước vào “bên kia sườn dốc”.

Bà Thủy quê gốc ở Ứng Hòa (Hà Nội), công tác trong cơ quan nhà nước, mãi tới năm 31 tuổi mới lấy chồng. Chồng bà là người Thanh Trì (Hà Nội), làm việc cho một công ty vận tải ở TP. HCM. Sau khi kết hôn, họ sống cảnh chồng Nam, vợ Bắc, cộng thêm một số lý do nên đến khi chạm ngưỡng tứ tuần, bà mới sinh được một mụn con gái. Năm 2007, bà Thủy sắp xếp công việc đưa con vào Nam đoàn tụ cùng chồng. Thế nhưng, cuộc hội ngộ ấy không vẹn tròn. Bà vào Nam sinh sống chưa đầy 3 năm thì đổ bệnh.

Bằng chất giọng nhẹ nhàng, bà Thủy kể: “Thời điểm ấy, tôi liên tục rơi vào trạng thái mệt mỏi, mắt mờ, đi tiểu rất nhiều. Do chủ quan, thờ ơ với sức khỏe, lại tham công tiếc việc nên tôi phớt lờ mọi chuyện. Chỉ đến khi bàn chân đau nhức, cân nặng từ 57 tụt xuống 46kg, lo sợ bị ung thư, tôi mới tá hỏa đến bệnh viện. Bác sỹ kết luận tôi bị tiểu đường tuýp 2, chỉ số đường trong máu là 10 mmol/L và xác định phải uống thuốc Tây đến hết đời”.

Nghe lời dặn dò và tư vấn của bác sỹ, bà Thủy về nhà răm rắp làm theo. Những ngày đầu, bệnh tật có phần chuyển biến, chỉ số đường trong máu giảm chút ít, bà cũng đỡ mệt hơn.

Hiện, bà Đào Thị Thủy đã khỏi hẳn bệnh tiểu đường

“Mệt mỏi, đau nhức và mất ngủ triền miên, tôi nhanh chóng mắc thêm bệnh tim mạch. Lúc bấy giờ, tôi rất bi quan, chán nản, cơ thể gầy sọm, già nua, xấu xí. Đối với phụ nữ, ngoại hình là yếu tố vô cùng quan trọng. Mỗi lần đứng trước gương, nhìn cơ thể rệu rã, da dẻ nhăn nheo, khuôn mặt xám xịt đầy tàn nhang, tôi chỉ biết thở dài ngao ngán. Tôi mệt mỏi tới mức chẳng còn thiết tha chuyện chăn gối, chăm sóc chồng con.

Chồng tôi hờn dỗi nói: “Bệnh gì mà cứ như người giả vờ, bao nhiêu cô muốn gầy chẳng được, mình giảm cân thì càng đẹp chứ sao”. Vợ chồng tôi khi ấy, có chuyện gì quan trọng lắm mới hỏi han một vài câu, còn cả ngày tuyệt nhiên không nói với nhau nửa lời. Đến bữa cơm, tôi hoàn toàn dửng dưng, chỉ muốn nằm, ai thích làm gì thì tùy, miễn là đừng đụng đến tôi. Những năm tháng ấy, tôi chán sống kinh khủng, cứ vật vờ như xác không hồn. Không khí ảm đạm, bao trùm cả căn nhà”, bà Thủy tâm sự.

Lo sợ bà Thủy “ra đi” nơi đất khách, gia đình động viên bà xin nghỉ hưu sớm rồi về quê an dưỡng, tìm hướng điều trị khác. Về Bắc, năm 2013, vợ chồng bà lên Kim Bôi (Hòa Bình) mua mảnh đất rộng 3ha làm trang trại và trồng cây ăn quả. Bà vẫn uống thuốc Tây, mỗi ngày 3 viên sau các bữa ăn. Chồng bà còn kỳ công đặt mua cả thuốc ở nước ngoài về cho vợ uống nhưng chẳng “xi nhê”.

Thân cây Mầy Xàm Pẹ có các vòng tròn tương ứng với số năm tuổi

Bà Thủy bộc bạch: “Bệnh tật khiến tôi trở thành một con người hoàn toàn khác, già nua, xấu xí, ích kỉ và rất hay cáu bẳn. Bước vào giai đoạn tiền mãn kinh, tôi liên tục bốc hỏa, nói trước quên sau. Thực sự khi ấy, tôi như người bị trầm cảm, rất sợ phải nghe âm thanh, tiếng động. Thậm chí, cháu chắt đến nhà chơi cười nói to một chút hay khua giày dép lộp cộp cũng khiến tôi bực mình, chỉ muốn lao ra đuổi chúng về”.

Được mời uống thử thuốc mà vẫn chê

Từ ngày về mở trang trại ở Kim Bôi (nhưng thực tế vẫn sống ở Thanh Trì, Hà Nội là chính), bà Thủy thuê vợ chồng chị Phùng Thị Hiền trông coi, thỉnh thoảng mới tạt qua thăm hỏi, kiểm tra. Biết chị Hiền là một lương y, từng chữa khỏi tiểu đường cho con gái và nhiều người trong vùng, nhưng bà Thủy tuyệt nhiên không tin nên chẳng bao giờ hỏi mua thuốc uống.

Bà không hỏi vì có cái lí riêng của mình, “Tôi uống thuốc Tây đắt tiền  ròng rã 2- 3 năm, khám hết giáo sư này tới tiến sĩ kia còn chẳng khỏi thì nói gì đến cô lang vườn và mấy loại cây cỏ mọc trên rừng” – bà nói tiếp – “Cô Hiền cứ động viên tôi uống thử, không trả tiền vội mà tôi vẫn chê. Gớm, cô ấy khuyên nhiều quá, nghe rác cả tai, tôi đành cầm vài thang về uống thử. Những ngày đầu, tôi vẫn sử dụng thuốc Tây, thuốc Nam thì uống không nhiệt tình, nhớ thì uống mà quên thì thôi. Nhưng phải công nhận, sau 2 tuần, tôi thấy đỡ mệt, ít đi tiểu hơn hẳn”.

Thấy loại thuốc cây rừng có tác dụng, bà Thủy bắt đầu chuyên tâm sử dụng. Sang tháng thứ 2, tình trạng mệt mỏi, mắt mờ, ngủ li bì của bà giảm hẳn. Trước đây, một ngày đi tiểu tới 40 lần thì giờ giảm xuống còn 25 lần. Bà bắt đầu “cắt giảm” thuốc Tây từ 3 viên xuống còn 2 viên, 1 viên và dần dần bỏ hẳn. Kết quả kiểm tra sức khỏe định kì tại bệnh viện cho thấy, chỉ số đường huyết của bà thuyên giảm rõ rệt từ 8,9 mmol/L xuống 7,0 mmol/L.

Loại cây này chỉ mọc ở rừng nguyên sinh

“Sau nửa năm uống thuốc của cô Hiền, tôi tăng cân trở lại, chân tay hết tê mỏi, không còn đi tiểu nhiều như trước. Tôi kiên trì uống được 1 năm rưỡi thì khỏi bệnh, da dẻ hồng hảo, sáng sủa. Từ chỗ trầm cảm, xấu xí, khó tính, suốt ngày hoa mắt, chóng mặt, bước đi chông chênh, giờ đây tôi như được “tái sinh”. Cầm kết quả thăm khám sức khỏe trên tay, thấy đường huyết chỉ còn 5,4 mmol/L, tôi khóc rưng rức như một đứa trẻ.

Có nằm mơ, tôi cũng không nghĩ mình đã kiểm soát được căn bệnh này. Tôi còn khỏi cả tim mạch, tăng lên 60 cân. Nhiều người khen tôi trẻ ra cả chục tuổi so với lúc bị bệnh tật giày vò. Từ ngày hết bệnh, nhận thấy Kim Bôi là vùng đất có nhiều duyên lành, năm 2015, vợ chồng tôi quyết định bán trang trại và mua một miếng đất làm nhà, định cư hẳn ở đây.

Bây giờ tôi buôn bán thuốc thú y, phân bón tại nhà. Tốc độ làm việc khỏe hơn lúc trẻ, sáng nay tôi và cậu lái xe còn bốc 5 tấn cám giao cho khách mà không hề mệt mỏi. Chồng tôi hay tủm tỉm trêu: “Giờ em lại khỏe quá, cứ vật vờ như lúc xưa thì anh đã được lấy vợ mới rồi”, bà Thủy sung sướng khoe.

Kỳ lạ loại cây “làm sạch máu”, chỉ mọc ở khu rừng già

Nếu như Quờ Giào H-Mây là “linh hồn” thì Mầy Xàm Pẹ (tiếng Dao) giống như “vương hậu” và là loại thảo dược đóng vai trò chủ chốt trong bài thuốc chữa tiểu đường của lương y Phùng Thị Hiền. Chị Hiền chia sẻ, loại cây này rất hiếm, xuất hiện chủ yếu ở vùng rừng núi của tỉnh Phú Thọ và chỉ mọc ở khu rừng già nên mỗi lần thu hái phải di chuyển rất xa. Lần nào đi tìm Mầy Xàm Pẹ, chị Hiền cũng phải cơm đùm cơm nắm mang theo.

Lương y Phùng Thị Hiền lặn lội tìm thảo dược

Mầy Xàm Pẹ cây dạng dây leo, thân cứng, lá xanh bóng mượt, có gân. Thân cây Mầy Xàm Pẹ khi chặt ra, bên trong có các vòng tròn tương ứng với số năm tuổi của nó. Mỗi vòng tròn được tính là 1 năm tuổi. Khác với Quờ Giào H-Mây, loại cây này không chia thành các nhánh nhỏ, không có đốt. Cây phát triển và sinh trưởng rất chậm, phải trên 10 năm tuổi thì mới có tác dụng chữa bệnh cao.

“Mầy Xàm Pẹ có tên gọi khác là dây làm sạch máu. Tức là trong máu có thứ gì độc hại, nguy hiểm thì loại cây này có nhiệm vụ “tống” chúng ra ngoài. Mầy Xàm Pẹ còn có tác dụng bổ thận.

Trước đây, bà Thủy không tin tưởng bài thuốc chữa tiểu đường của tôi đâu. Tôi phải vật nài, mời uống thử năm lần bảy lượt, bà ấy mới “bất đắc dĩ” đồng ý. Bệnh nhân bị tiểu đường mãn tính như bà Thủy thường dẫn đến rối loạn và suy yếu chức năng khác như mắt, não, thận, thần kinh và tim mạch.

Khi bốc thuốc cho bà Thuỷ, tôi cũng chú ý gia giảm một số loại thảo dược để phù hợp với tình trạng bệnh lý. Khỏi bệnh tiểu đường và tim mạch, bà Thủy trẻ đẹp hơn rất nhiều và thường xuyên tới nhà tôi chơi”, lương y Phùng Thị Hiền chia sẻ.

Quý độc giả quan tâm đến bài thuốc chữa tiểu đường kỳ lạ của người Dao nói trên, có thể liên hệ với lương y Phùng Thị Hiền theo số điện thoại 0986 766 387 để được tư vấn miễn phí.

Biên Thùy

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here